Tháng Năm Rực Rỡ Chương 3: Những giấc mơ mờ ảo
Ngọc Mai ngồi ở góc phòng, ánh sáng từ chiếc đèn bàn chiếu lên những dòng chữ vừa viết. Những câu chuyện về ước mơ và khát vọng tuổi trẻ tuôn ra từ ngòi bút của cô như một dòng chảy không thể ngăn cản. Cô thích viết, cảm giác như được sống trong những thế giới mà mình tạo ra, nơi mà mọi ước mơ đều có thể trở thành hiện thực. Thế nhưng, trong lòng cô, một nỗi lo lắng âm thầm hiện hữu.
“Mai, em có quyết định chưa? Ngành học nào sẽ chọn?” Giọng mẹ cất lên, nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc.
Ngọc Mai ngẩng đầu nhìn mẹ, nụ cười trên môi nhưng đôi mắt lại ánh lên sự bất an. “Con vẫn đang suy nghĩ, mẹ ạ. Con muốn theo đuổi văn học, nhưng…”
“Nhưng mà ngành đó không ổn định. Em nên chọn một ngành có tương lai hơn, như kinh tế hay y tế,” mẹ cô cắt ngang, ánh mắt đầy lo lắng.
Cảm giác chùn bước trong lòng, Ngọc Mai gật đầu, nhưng trong sâu thẳm, cô muốn nói với mẹ rằng văn học chính là tương lai của cô. “Con sẽ suy nghĩ thêm,” cô đáp, nhưng lòng đầy nặng trĩu.
Khi đêm buông xuống, Ngọc Mai quay lại với cuốn sổ của mình. Những trang giấy trắng đang chờ đợi những câu chuyện mới, nhưng cô lại không thể tập trung. Tâm trí cô quay cuồng giữa những kỳ vọng và ước mơ. Cô đã viết rất nhiều về những nhân vật dũng cảm, những người dám theo đuổi đam mê của mình, nhưng giờ đây, cô cảm thấy mình như một nhân vật trong chính câu chuyện của người khác, không thể tự quyết định cho số phận của mình.
“Mình có đủ sức để theo đuổi ước mơ không?” Cô tự hỏi, ánh mắt lướt qua những dòng chữ chưa hoàn thiện. “Liệu có ai hiểu được giá trị của những giấc mơ mờ ảo đó?”
Sáng hôm sau, khi đến trường, Ngọc Mai vẫn cảm thấy nặng nề. Những ánh mắt bạn bè xung quanh khiến cô cảm thấy như mình đang đứng giữa dòng người hối hả, nhưng lại không thể hòa nhập. Linh đang bận rộn với đội bóng chuyền, Minh Tuấn thì mải mê với những bài toán, còn Huy, với tiếng đàn guitar, luôn mang lại niềm vui cho mọi người. Ngọc Mai tự hỏi, có phải cô là người duy nhất cảm thấy cô đơn giữa những tiếng cười đó?
“Mai, cậu có tham gia đội bóng chuyền của Linh không?” Huy hỏi khi thấy cô ngồi một mình.
“Chắc không đâu, mình không giỏi thể thao,” Ngọc Mai đáp, cố gắng tỏ ra bình thường.
“Nhưng cậu nên thử, có thể sẽ vui lắm đấy!” Huy cười, nhưng Ngọc Mai chỉ gật đầu mà không nói thêm gì.Trong giờ ra chơi, Linh chạy đến bên Ngọc Mai, khuôn mặt rạng rỡ. “Mai, cậu tham gia đi! Chúng mình cần một người viết kịch bản cho tiết mục bóng chuyền. Cậu có tài năng viết lách, giúp bọn mình với nhé!”
Ngọc Mai cảm thấy một chút phấn khích, nhưng nỗi sợ hãi lại ập đến. “Mình không biết, Linh ạ. Mình không chắc mình đủ khả năng.”
“Cậu có thể làm được mà! Hãy cứ thử sức,” Linh khuyến khích, ánh mắt như muốn truyền lửa cho cô.
Nhưng Ngọc Mai lắc đầu, cảm giác như những giấc mơ của mình đang dần mờ nhạt. “Mình sợ sẽ làm mọi người thất vọng.”
“Đừng lo! Chúng ta là bạn bè, cùng nhau vượt qua mà!” Linh nhấn mạnh, sự kiên định trong giọng nói của cô khiến Ngọc Mai cảm thấy ấm lòng.
Cô đã từng mơ ước viết nên những câu chuyện kỳ diệu, nhưng giờ đây, sự hoài nghi chiếm lĩnh. “Nếu mình thử mà không thành công thì sao?” Ngọc Mai thầm hỏi.
Về nhà, cô ngồi lại với cuốn sổ của mình. Những trang giấy trắng vẫn chờ đợi, nhưng giờ đây, cô cảm thấy bế tắc. “Tại sao mình lại phải lo lắng? Có phải viết lách không phải là con đường ổn định?” Cô tự vấn, ánh mắt dõi theo những giấc mơ đang dần tan biến.
Một ngày trôi qua, Ngọc Mai quyết định tham gia vào đội bóng chuyền, không phải vì cô tự tin, mà vì cô muốn thử thách bản thân. Có thể đây là cơ hội để cô tìm thấy tiếng nói của mình, để khẳng định giá trị của những giấc mơ mờ ảo mà mình luôn gìn giữ.
Khi cô bước vào sân bóng, nhìn thấy Linh đang chỉ huy đội, một cảm giác lạ lẫm tràn ngập trong lòng. Ánh mắt của những người bạn nhìn về phía cô như một ánh sáng hy vọng. “Mình có thể làm được,” cô tự nhủ, dù trong lòng vẫn còn những nghi ngờ.
Và từ giây phút đó, Ngọc Mai bắt đầu hành trình khám phá bản thân. Liệu cô có đủ dũng cảm để theo đuổi ước mơ của mình, hay sẽ lại bị lạc lối giữa những kỳ vọng? Câu trả lời vẫn đang chờ đợi ở phía trước, trong những giấc mơ mờ ảo mà cô chưa dám chạm tới.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 3 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.