Tháng Năm Rực Rỡ Chương 2: Áp lực từ gia đình

986 chữ ≈ 4 phút đọc 4 giờ trước
Trước Sau

Trần Minh Tuấn ngồi lặng lẽ ở góc phòng, ánh mắt dán chặt vào trang sách mở trước mặt nhưng tâm trí lại lạc trôi đâu đó. Cảm giác mệt mỏi bao trùm, như một tấm chăn nặng nề đè lên vai cậu. Áp lực từ gia đình, những kỳ vọng vô hình mà cha mẹ luôn đặt lên vai cậu, khiến cậu không thể tập trung vào bài học. Họ mong muốn cậu trở thành một doanh nhân thành đạt, một hình mẫu lý tưởng mà cậu chưa bao giờ tự nhận mình là.

Cậu biết rằng cha mẹ cậu chỉ muốn điều tốt đẹp nhất, nhưng cái cảm giác phải sống trong cái bóng của họ khiến cậu cảm thấy mệt mỏi. Mỗi buổi sáng thức dậy, cậu lại tự hỏi: “Liệu mình có đủ khả năng để trở thành người mà họ mong đợi không?”

Khi chuông tan học vang lên, Minh Tuấn thả cuốn sách xuống bàn và quyết định tìm đến Thảo Linh, cô bạn mà cậu cảm thấy có thể chia sẻ. Cậu biết Linh luôn lạc quan và có cách nhìn cuộc sống tích cực. Nhưng cậu lại không biết bắt đầu từ đâu.

Trong quán cà phê nhỏ gần trường, Linh đang ngồi bên cửa sổ, ánh nắng chiếu vào tạo thành một vòng hào quang quanh cô. Thấy Minh Tuấn bước vào, Linh vẫy tay gọi. “Ê, Tuấn! Lại đây ngồi với mình!”

Minh Tuấn miễn cưỡng tiến lại, nhưng trong lòng cậu có chút nặng nề. “Chào Linh,” cậu nói, giọng có phần lạc điệu.

“Có chuyện gì à? Nhìn mặt cậu căng thẳng quá!” Linh hỏi, đôi mắt sáng lên khi thấy cậu.

“À, mình chỉ… chỉ hơi mệt thôi,” cậu đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Thế thì uống gì cho tỉnh táo?” Linh hỏi, sự quan tâm hiện rõ trong ánh mắt.

Minh Tuấn lắc đầu. “Chỉ cần một ly nước lọc thôi.”

Linh có chút nghi ngờ nhưng không hỏi thêm. “Được, mình sẽ gọi cho cậu.” Cô vẫy tay gọi phục vụ và trong lúc chờ đợi, cô bắt đầu kể về kế hoạch cho đội bóng chuyền của mình.

“Cậu biết không, mình đang tổ chức một đội bóng chuyền cho lễ hội sắp tới. Mọi người rất hào hứng!” Linh nói, giọng đầy nhiệt huyết.

“Nghe có vẻ thú vị,” Minh Tuấn gật đầu, nhưng lòng cậu vẫn nặng trĩu.

“Còn cậu? Mấy hôm nay không thấy cậu tham gia gì hết. Có kế hoạch gì không?” Linh tò mò hỏi.

“À, mình… không biết,” cậu đáp, giọng yếu ớt. “Mình chỉ đang cố gắng… cố gắng làm cho mọi thứ ổn thỏa.”

“Ổn thỏa?” Linh lặp lại, ánh mắt như muốn thấu hiểu sâu hơn. “Cậu đang gặp áp lực từ gia đình, đúng không?”Minh Tuấn im lặng, không thể phủ nhận. Cậu gật đầu, cảm giác như một tảng đá nặng nề dồn lên ngực. “Họ muốn mình thành công, nhưng mình không biết mình có đủ khả năng không.”

“Cậu không cần phải giống họ,” Linh nhẹ nhàng nói. “Mỗi người có một con đường riêng. Quan trọng là cậu phải tìm thấy điều gì khiến cậu hạnh phúc.”

“Nhưng… nếu mình không thành công thì sao?” Minh Tuấn hỏi, giọng cậu có chút run rẩy. “Mình sợ sẽ làm họ thất vọng.”

“Đừng nghĩ đến chuyện đó,” Linh nói, sự kiên định trong giọng nói của cô khiến cậu cảm thấy ấm áp. “Cậu hãy thử làm những điều mình thích. Biết đâu cậu sẽ tìm ra tài năng của mình.”

“Nhưng mình không biết mình thích gì,” Minh Tuấn thở dài. “Mình chỉ thấy áp lực.”

“Thế thì hãy thử khám phá!” Linh khuyến khích. “Đừng để áp lực chôn vùi ước mơ của cậu. Cậu có thể thử âm nhạc, thể thao, hoặc bất cứ điều gì mà cậu cảm thấy hứng thú.”

Cậu cảm thấy một chút hy vọng le lói trong lòng. “Có thể mình sẽ thử,” cậu nói, mặc dù vẫn còn hoài nghi.

“Đúng rồi! Mình tin cậu sẽ tìm ra điều gì đó mà cậu thực sự yêu thích!” Linh cười tươi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hè.

Khi họ rời khỏi quán cà phê, Minh Tuấn cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Tuy nhiên, trong lòng cậu vẫn còn nhiều băn khoăn. Liệu cậu có thể vượt qua áp lực này không? Liệu cậu có thể tìm thấy ước mơ của mình giữa những kỳ vọng nặng nề?

Khi trở về nhà, cậu ngồi trong phòng, lắng nghe những âm thanh từ bên ngoài. Tiếng cười nói rộn ràng của các bạn cùng trang lứa khiến cậu nhớ về những ngày tháng vô tư. Cậu mở máy tính lên, và bất chợt một ý tưởng hiện lên trong đầu: âm nhạc. Cậu đã từng có đam mê với guitar, nhưng chưa bao giờ dám thử sức. Cậu quyết định sẽ tìm lại nó, một cách để giải tỏa áp lực và tìm kiếm niềm vui.

Thế nhưng, không lâu sau, cậu lại nghĩ đến gia đình. Họ sẽ phản ứng ra sao nếu biết cậu theo đuổi âm nhạc? Có lẽ cậu nên tìm cách thuyết phục họ.

Cảm giác bồn chồn lại dâng lên trong lòng. Minh Tuấn hít một hơi thật sâu, tự nhủ mình sẽ tìm ra cách. Và rồi, cậu quyết định sẽ bắt đầu từ hôm nay, bắt đầu với những điều nhỏ bé nhất.

Ngày mai, cậu sẽ tham gia vào đội bóng chuyền của Linh, dù chỉ là một phần của đội, nhưng ít nhất cậu sẽ không đơn độc trong hành trình này.

Và như vậy, Minh Tuấn đã có một quyết định cho riêng mình, một bước đầu tiên trên con đường mà cậu chưa bao giờ dám nghĩ tới. Cảm giác hồi hộp lại quay trở lại, nhưng lần này là sự háo hức. Cậu đã sẵn sàng cho những điều mới mẻ, cho những thách thức phía trước.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 2 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng