Tháng Năm Rực Rỡ Chương 1

1.083 chữ ≈ 5 phút đọc 4 giờ trước
Trước Sau

Nguyễn Thảo Linh đứng giữa sân trường, ánh nắng mùa hè chiếu rọi qua những tán cây xanh mướt, tạo thành những mảng sáng tối lấp lánh trên mặt đất. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhiệt huyết trong không khí. Lễ hội “Tháng Năm Rực Rỡ” sắp đến gần, và Linh đã sẵn sàng cho những kế hoạch của mình.

“Linh, cậu có chắc là muốn tổ chức đội bóng chuyền không?” Ngọc Mai hỏi, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự háo hức. “Mình nghĩ đây là một ý tưởng tuyệt vời! Chúng ta có thể thu hút mọi người tham gia.”

Linh mỉm cười, ánh mắt sáng lên. “Đúng vậy, Mai! Đây là cơ hội để mọi người cùng nhau vui chơi, thể hiện tài năng. Mình sẽ kêu gọi mọi người tham gia. Chắc chắn chúng ta sẽ có một đội mạnh!”

Nhưng ngay lập tức, giọng nói châm biếm của Nguyễn Hồng Nhung cắt ngang. “Bóng chuyền á? Cậu chắc chắn không muốn làm trò cười cho mọi người đấy chứ? Nhìn xem, ai sẽ tham gia đội của cậu?” Cô ta đứng đó, vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt xinh đẹp, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Linh cảm thấy lòng mình chùng xuống. “Mình tin rằng mọi người sẽ muốn tham gia. Chỉ cần họ có cơ hội.”

“Nhưng nếu cậu không thể thu hút được ai, thì thật là xấu hổ cho cả lớp!” Hồng Nhung không ngừng công kích, ánh mắt đầy thách thức. “Còn nếu cậu muốn làm gì đó có ý nghĩa, thì hãy để mình tổ chức một tiết mục văn nghệ. Ai cũng thích ca múa, hơn là chạy nhảy như những đứa nhóc.”

Ngọc Mai khẽ lắc đầu, không muốn tham gia vào cuộc tranh cãi. Cô biết Linh rất quyết tâm và không dễ dàng từ bỏ ý tưởng của mình. “Mọi người sẽ tham gia, Linh. Đừng lo lắng quá.”

“Cảm ơn, Mai,” Linh nói, nhưng nụ cười trên môi đã nhạt dần. Cô cảm thấy áp lực từ sự phản đối của Hồng Nhung, và bất chợt, một nghi ngờ lướt qua tâm trí: Liệu cô có đủ sức để biến ước mơ này thành hiện thực?

Buổi chiều, khi Linh cùng Minh Tuấn và Khánh ngồi lại để bàn về kế hoạch, không khí trở nên nhẹ nhàng hơn. Minh Tuấn, với vẻ trầm tĩnh của mình, nhìn Linh và nói, “Cậu có muốn mình giúp tạo một poster cho đội bóng không? Mình có thể thiết kế một cái thật đẹp để thu hút mọi người.”

“Ý hay đấy, Tuấn!” Linh đáp, lòng phấn chấn hơn hẳn. “Mình nghĩ nếu có hình ảnh bắt mắt, có thể mọi người sẽ bị thu hút hơn.”

“Còn mình thì có thể kêu gọi mọi người tham gia,” Khánh góp ý, nụ cười rạng rỡ. “Mình sẽ nói với các bạn trong lớp, chắc chắn sẽ có nhiều người muốn tham gia thôi.”

Linh cảm thấy vui mừng khi có những người bạn đồng hành. Nhưng trong lòng cô vẫn còn sự lo lắng về Hồng Nhung. Cô ta không chỉ là một đối thủ trong lớp mà còn là một phần của đám đông mà Linh muốn thu hút.

Ngày hôm sau, khi Linh đến lớp, cô thấy Hồng Nhung đang đứng giữa nhóm bạn, nói chuyện sôi nổi. Một phần trong cô muốn lao tới và bày tỏ ý tưởng của mình, nhưng một giọng nói trong đầu ngăn cản: “Cô ta sẽ không bao giờ đồng ý.”

“Cậu định làm gì với đội bóng chuyền của mình?” Hồng Nhung hỏi, ánh mắt đầy thách thức khi Linh bước gần. “Cậu không sợ mọi người sẽ cười vào mặt cậu sao?”“Đó là điều mình không quan tâm,” Linh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Mình chỉ muốn mọi người có một trải nghiệm vui vẻ.”

“Vui vẻ á? Nếu không có ai tham gia, cậu nghĩ sẽ ra sao?” Hồng Nhung cười khẩy. “Mình thì không muốn bị dính dáng đến điều đó.”

Linh nắm chặt tay, cảm thấy giận dữ dâng lên. Nhưng cô biết rằng sự tức giận chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn. Thay vào đó, cô quyết định sẽ chứng minh cho mọi người thấy rằng đội bóng của mình sẽ thành công.

Buổi họp lớp diễn ra với nhiều tiếng cười và sự hào hứng. Linh đứng lên, tự tin trình bày ý tưởng của mình. “Mình muốn tổ chức một đội bóng chuyền cho lễ hội sắp tới. Ai muốn tham gia thì hãy giơ tay!”

Có vài bàn tay giơ lên, nhưng không nhiều như Linh mong đợi. Cô cảm nhận được ánh mắt của Hồng Nhung đang dõi theo, như thể đang chờ đợi một cú sốc nào đó.

“Chúng ta sẽ tập luyện cùng nhau, có thể tổ chức những trận đấu vui vẻ!” Linh nói thêm, cố gắng tạo thêm động lực. “Đây sẽ là một cơ hội tuyệt vời để chúng ta gắn kết và vui vẻ.”

Một vài bạn trong lớp, bao gồm Ngọc Mai và Khánh, đã đứng lên ủng hộ cô. Họ cùng nhau kêu gọi mọi người tham gia, và dần dần, số lượng đăng ký bắt đầu tăng lên.

Nhưng khi Hồng Nhung thấy sự ủng hộ của bạn bè dành cho Linh, cô ta liền cười một cách mỉa mai. “Cậu nghĩ là sẽ dễ dàng như vậy sao? Đừng quên rằng mình sẽ không để cậu có cơ hội nào đâu.”

Linh cảm thấy một chút lo lắng nhưng cô cũng tự nhủ: “Mình sẽ không để Hồng Nhung làm mình chùn bước.”

Khi buổi họp kết thúc, Linh quay lại với những người bạn của mình. “Chúng ta sẽ cần nhiều hơn những người tham gia. Mình muốn đây là một đội thực sự, không chỉ là một trò đùa.”

“Đúng vậy,” Minh Tuấn nói, ánh mắt nghiêm túc. “Mình sẽ giúp cậu quảng bá đội bóng. Để mọi người thấy rằng đây là một điều thú vị.”

“Cảm ơn các cậu!” Linh thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận được sức mạnh của tình bạn. “Chúng ta sẽ làm được.”

Khi họ cùng nhau bước ra khỏi lớp, lòng Linh tràn đầy hy vọng. Dù vẫn còn những thử thách phía trước, cô tin rằng với sự hỗ trợ của bạn bè, họ có thể vượt qua mọi trở ngại. Một mùa hè rực rỡ đang chờ đón họ, và Linh quyết tâm không để bất kỳ điều gì cản trở ước mơ của mình.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 1 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng