Hành Trình Bất Tử Chương 17: Quyển 1 – Chương 16
Từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo âm thanh của những mảnh vỡ vừa rơi xuống đất. Lý Nguyên đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt tràn ngập lo lắng. Trận chiến vừa qua đã khiến họ mất không ít sức lực, nhưng điều khiến anh bận tâm hơn cả chính là sự hiện diện của Tần Vũ. Hắn không chỉ là một kẻ thù, mà còn là mối đe dọa tiềm tàng có thể lật đổ mọi cố gắng của nhóm.
“Chúng ta không thể để hắn đi cùng,” Triệu Huyền cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Cô nhìn Tần Vũ, người đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt lạnh lùng như thể không có chuyện gì xảy ra. “Hắn sẽ phản bội chúng ta khi có cơ hội.”
“Nhưng nếu chúng ta không có hắn, chúng ta sẽ không biết được kế hoạch của Mạch Vô,” Đinh Tinh nhấn mạnh, đôi mắt xanh ngọc của cô ánh lên sự kiên quyết. “Hắn có thể là chìa khóa để mở ra những bí mật mà chúng ta cần.”
“Đúng vậy, nhưng lòng trung thành của hắn không thể tin tưởng,” Tôn Hạo lên tiếng. “Hắn từng phục vụ cho Mạch Vô. Liệu hắn có thực sự muốn giúp chúng ta hay chỉ đang chờ cơ hội để lật đổ?”
Lý Nguyên cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng càng thêm sâu sắc. “Chúng ta cần phải theo dõi hắn. Nhưng đồng thời, phải chuẩn bị cho những bất ngờ từ phía hắn.”
Những lời của Lý Nguyên khiến mọi người im lặng. Họ hiểu rằng trong hành trình này, không chỉ có kẻ thù từ bên ngoài, mà còn cả những kẻ phản bội ngay giữa lòng nhóm mình.
Tần Vũ bước lại gần, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên. “Các bạn đang bàn về tôi sao?” Hắn ngẩng cao đầu, ánh mắt tự mãn. “Tôi có thể giúp các bạn thoát khỏi bóng tối, nhưng nếu như các bạn không tin tưởng tôi, thì có lẽ tốt nhất là tôi nên đi một mình.”
“Điều đó không đơn giản như vậy,” Triệu Huyền đáp, giọng cô cương quyết. “Ngươi đã từng đứng về phía bóng tối. Làm sao chúng ta có thể yên tâm khi ngươi ở bên cạnh?”
Tần Vũ nhún vai. “Tôi không còn là người của Mạch Vô. Tôi có mục tiêu riêng của mình. Các bạn không phải là những kẻ ngu ngốc, phải không?” Hắn cười khẩy. “Tôi có thể giúp các bạn hiểu rõ hơn về kẻ thù của mình.”
Lý Nguyên tiến lại gần, ánh mắt anh sắc bén. “Nếu ngươi thật sự muốn giúp, hãy chứng minh bằng hành động. Chúng ta sẽ không tha thứ cho sự phản bội.”
Tần Vũ gật đầu, nhưng sự nham hiểm trong ánh mắt hắn không thể nào che giấu. Họ biết rằng hành trình này sẽ không chỉ là một cuộc chiến chống lại Mạch Vô, mà còn là cuộc chiến với chính những người bên cạnh mình.
Khi họ bắt đầu di chuyển, bầu không khí trở nên nặng nề. Từng bước đi đều mang theo nỗi lo sợ về sự phản bội. Mỗi người trong nhóm đều cảm nhận được sự căng thẳng đang len lỏi trong tâm trí họ.
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về Mạch Vô,” Tôn Hạo lên tiếng, nhằm phá tan không khí ngột ngạt. “Có thể trong những bí mật của hắn, chúng ta sẽ tìm thấy điểm yếu.”
“Chúng ta nên tìm đến những nơi mà hắn từng xuất hiện,” Đinh Tinh gợi ý. “Có thể chúng ta sẽ tìm được manh mối.”
Triệu Huyền nhìn Lý Nguyên, ánh mắt cô lộ rõ sự lo lắng. “Nếu Mạch Vô biết chúng ta đang tìm kiếm hắn, hắn sẽ không ngần ngại tấn công. Chúng ta cần phải cẩn trọng.”
“Hãy để tôi lo phần đó,” Tần Vũ nói, giọng điệu có phần châm chọc. “Tôi có thể giúp các bạn ẩn mình.”“Đừng quên rằng chúng ta không thể hoàn toàn tin tưởng ngươi,” Lý Nguyên đáp, không giấu nổi sự nghi ngờ. “Nếu ngươi muốn giúp, hãy giữ kín thông tin về chúng ta.”
Họ tiếp tục hành trình, lòng đầy trăn trở. Mỗi bước đi như kéo dài thêm nỗi lo âu, và những bí mật chưa được hé lộ có thể là con dao hai lưỡi. Lý Nguyên cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình. Anh không chỉ là người dẫn dắt nhóm, mà còn là người phải đưa ra những quyết định khó khăn trong bối cảnh bất ổn này.
Khi họ đến một khu rừng hoang vắng, bầu không khí trở nên căng thẳng. Những âm thanh lạ từ xa vọng lại, khiến họ không thể lơ là. Đinh Tinh nhắm mắt, cố gắng cảm nhận dòng chảy của nước và gió. “Có điều gì đó không ổn,” cô nói, giọng thấp. “Tôi cảm thấy sự hiện diện của bóng tối.”
“Chúng ta không thể dừng lại,” Lý Nguyên quyết định, giọng điệu cương quyết. “Đi tiếp.”
Nhưng vừa mới bước được vài bước, từ trong bóng tối, một tiếng cười vang lên. Một bóng đen xuất hiện, và những sinh vật tăm tối lao về phía họ. Mạch Vô đã chuẩn bị sẵn sàng cho sự trở lại của nhóm.
“Các người nghĩ rằng có thể thoát khỏi tay ta sao?” Mạch Vô xuất hiện, ánh mắt sắc lạnh. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này.”
“Chạy đi!” Lý Nguyên hô to, nhưng đã quá muộn. Những sinh vật bóng tối đã bao vây họ. Triệu Huyền lập tức tạo ra những quả cầu lửa, nhưng bóng tối dường như không hề bị ảnh hưởng.
“Mọi nỗ lực của các người đều vô nghĩa!” Mạch Vô cười lớn, giọng nói của hắn như những chiếc đinh ghim đâm vào tâm trí. “Hãy xem ta sẽ biến các người thành những kẻ hèn nhát như chính mình.”
Lý Nguyên cảm thấy sự tuyệt vọng đang len lỏi trong lòng. Nhưng anh không thể từ bỏ. Anh gắng gượng gạt bỏ nỗi lo lắng, tập trung vào sức mạnh bên trong. “Chúng ta không thể để hắn chiến thắng!” anh hét lên, ánh sáng từ đôi mắt anh bắt đầu tỏa ra.
“Cùng nhau!” Đinh Tinh và Triệu Huyền đồng thanh, sức mạnh của họ hòa quyện tạo thành một luồng sáng mạnh mẽ. Họ bắt đầu phản công, nhưng bóng tối vẫn không ngừng gia tăng.
Mỗi cú đánh đều mang theo sức mạnh của sự quyết tâm, nhưng dường như không đủ để đối phó với thế lực tàn nhẫn của Mạch Vô. “Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của hắn!” Tôn Hạo hô lên, hy vọng có thể tìm được cách thoát khỏi tình huống này.
“Lý Nguyên!” Triệu Huyền kêu lên, khi một sinh vật bóng tối lao thẳng về phía cô. “Giúp tôi!”
Lý Nguyên lao tới, nhưng mọi thứ trở nên hỗn loạn. Họ đã bị dồn vào thế bí, và Mạch Vô chỉ còn chờ đợi thời điểm để tung đòn quyết định.
“Các người sẽ không bao giờ thoát khỏi bóng tối,” hắn cười nhạt, ánh mắt đầy thách thức. “Hãy chờ xem các người sẽ phải chịu đựng điều gì.”
Trong giây phút đó, Lý Nguyên cảm nhận được sự phản bội không chỉ từ kẻ thù, mà còn từ những người có thể đứng về phía mình. Anh biết rằng, nếu không nhanh chóng tìm ra cách vượt qua thử thách này, mọi thứ sẽ mất đi.
Một quyết định khó khăn đang chờ đợi anh. Liệu anh có thể tin tưởng vào những người bên cạnh, hay sẽ phải tự mình đối mặt với bóng tối? Hành trình chưa kết thúc, mà chỉ vừa bắt đầu.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 17 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.