Hành Trình Bất Tử Chương 16: Quyển 1 – Chương 15
Lý Nguyên đứng giữa căn phòng lớn, ánh sáng rực rỡ từ viên đá cổ làm nổi bật từng nét mặt của những người bạn đồng hành. Mặc dù viên đá tỏa sáng, nhưng trong lòng anh lại dấy lên cảm giác bất an. Bóng tối đang chực chờ, và sự thật về Tần Vũ đã bắt đầu lộ diện.
“Chúng ta không nên ở lại đây lâu,” Tôn Hạo nói, ánh mắt quét qua căn phòng. “Cảm giác này không tốt.”
“Đúng vậy,” Đinh Tinh thêm vào, “Tần Vũ, anh có chắc rằng đây là nơi an toàn không?”
“Chắc chắn rồi,” Tần Vũ đáp, nhưng trong giọng nói của anh ta có điều gì đó không ổn. “Viên đá cổ là chìa khóa cho sức mạnh của các bạn. Các bạn không thể bỏ lỡ cơ hội này.”
“Chìa khóa cho sức mạnh?” Triệu Huyền lẩm bẩm, mắt cô dán chặt vào viên đá. “Có điều gì mà chúng ta chưa biết về nó không?”
Tần Vũ chỉ cười, cái cười đầy bí ẩn. “Chỉ cần các bạn nắm giữ viên đá, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng.”
Lý Nguyên nhìn về phía viên đá, lòng đầy nghi ngờ. “Có thể có bẫy,” anh cảnh báo. “Chúng ta phải cẩn thận.”
Đột nhiên, ánh sáng từ viên đá nhấp nháy, và một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm tắt ngấm ánh sáng. Trong bóng tối, âm thanh lạ lùng vang lên, như tiếng thì thầm của những linh hồn đã mất.
“Cái gì đang xảy ra?” Tôn Hạo hỏi, giọng run rẩy.
“Đừng hoảng sợ!” Tần Vũ lớn tiếng, nhưng Lý Nguyên cảm thấy rằng sự bình tĩnh của anh ta chỉ là lớp vỏ bọc cho sự lo lắng bên trong.
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Đinh Tinh nói, tay cô nắm chặt thanh gươm, đã sẵn sàng cho mọi tình huống.
Nhưng ngay khi họ quay lưng định đi, một bóng tối lớn vươn ra từ viên đá, như muốn nuốt chửng tất cả. Lý Nguyên cảm thấy như thời gian dừng lại, mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt.
“Chạy!” anh hô lớn, nhưng bóng tối đã chụp lấy họ.
Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Triệu Huyền lập tức phóng ra một quả cầu lửa, nhưng nó chỉ làm cho bóng tối trở nên dữ dội hơn. “Nó không thể bị tiêu diệt bằng lửa!” cô thét lên.
“Chúng ta phải tìm cách phá vỡ nó từ bên trong!” Tôn Hạo đề xuất, ánh mắt anh sáng lên. “Lý Nguyên, hãy sử dụng sức mạnh tiên tri của anh!”
Lý Nguyên nhắm mắt lại, cố gắng kết nối với những khả năng trong tâm trí mình. Anh nhìn thấy hình ảnh về bóng tối, về những sinh vật mà Mạch Vô đã tạo ra, và cả những kẻ phản bội đang chực chờ.
“Chúng ta cần hợp sức,” anh nói, giọng chắc nịch. “Chỉ có thể đánh bại nó khi tất cả chúng ta cùng nhau.”
“Đúng vậy!” Triệu Huyền đồng ý, ánh mắt cô kiên quyết. “Chúng ta không thể để bóng tối chiến thắng.”
Khi họ bắt đầu kết nối sức mạnh, bóng tối dường như co rút lại, nhưng không lâu sau, nó lại trở nên mạnh mẽ hơn. Tần Vũ đứng ở một bên, vẻ mặt thỏa mãn khi nhìn thấy sự hỗn loạn diễn ra.
“Các bạn nghĩ rằng mình có thể đánh bại bóng tối sao?” anh ta chế giễu. “Tôi đã chuẩn bị cho điều này từ rất lâu rồi.”“Anh không thể thao túng chúng tôi mãi mãi!” Đinh Tinh đáp lại, và với sức mạnh của mình, cô tạo ra một cơn bão nước, hy vọng có thể làm yếu đi bóng tối.
Nhưng Tần Vũ chỉ cười lớn. “Bóng tối là sức mạnh mà các bạn không thể hiểu.”
Lý Nguyên cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên. “Chúng ta sẽ không để cho anh ta thắng!” anh gầm lên, và toàn bộ sức mạnh từ nhóm bạn đồng hành hợp lại, tạo ra một ánh sáng rực rỡ.
Ánh sáng ấy không chỉ xua tan bóng tối mà còn làm lộ ra những sinh vật mà Mạch Vô đã tạo ra, những con quái vật từ bóng đêm. Chúng lao tới, nhưng nhóm Lý Nguyên đã sẵn sàng.
“Cùng nhau!” Triệu Huyền hét lên, và họ bắt đầu chiến đấu.
Một trận chiến khốc liệt diễn ra. Họ phối hợp với nhau một cách hoàn hảo, nhưng bóng tối vẫn không ngừng tấn công. Tôn Hạo sử dụng linh dược để hồi phục sức khỏe cho mọi người, trong khi Đinh Tinh điều khiển nước để tạo ra một lớp chắn.
Tần Vũ đứng ở phía xa, ánh mắt đầy kiêu ngạo. “Các bạn không thể thắng!” anh ta hét lên, nhưng trong lòng lại đang lo lắng.
Lý Nguyên nhìn thấy cơ hội. “Chúng ta cần phải phá hủy nguồn sức mạnh của hắn!” anh thét lên. “Hãy nhắm vào viên đá!”
Triệu Huyền gật đầu, cùng với Đinh Tinh, họ dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn tấn công. Ánh sáng từ viên đá bắt đầu rạn nứt, và bóng tối cũng bắt đầu co lại.
“Không!” Tần Vũ kêu lên, nhưng đã quá muộn. Viên đá vỡ tan, ánh sáng rực rỡ tràn ngập không gian, và bóng tối biến mất.
Từng người một, họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự chiến thắng này chưa thể khiến họ an lòng. Bóng tối đã bị đánh bại, nhưng những âm mưu của Mạch Vô vẫn đang chực chờ.
“Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra kế hoạch của hắn,” Lý Nguyên nói, ánh mắt anh sắc bén. “Không thể để hắn có cơ hội tấn công lần nữa.”
Triệu Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy bất an. “Hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”
“Chúng ta cần thông tin,” Tôn Hạo nói, “Và có thể tìm thấy ở đâu đó trong những bí mật mà Mạch Vô đã để lại.”
Đinh Tinh nhìn về phía Tần Vũ, người vẫn đứng đó, vẻ mặt không còn kiêu ngạo như trước. “Chúng ta cần phải biết rõ về hắn.”
“Có thể hắn sẽ trở thành một phần trong kế hoạch của chúng ta,” Lý Nguyên nhận xét. “Chúng ta có thể sử dụng hắn để tìm ra Mạch Vô.”
“Đúng vậy,” Triệu Huyền đồng ý, “Nhưng phải cẩn thận, hắn có thể phản bội chúng ta bất cứ lúc nào.”
Khi nhóm bạn đồng hành chuẩn bị rời khỏi ngôi đền, Lý Nguyên cảm thấy một nỗi lo lắng mới. Họ đã đánh bại bóng tối, nhưng liệu đó có phải là dấu hiệu cho những điều tồi tệ hơn sắp đến?
“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” anh khẳng định. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”
Khi họ bước ra khỏi ngôi đền, bầu trời bên ngoài trở nên u ám, như một điềm báo cho những thử thách sắp tới. Họ đã đối đầu với bóng tối, nhưng hành trình của họ vẫn chưa kết thúc. Bóng tối vẫn đang rình rập, và cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 16 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.