Hành Trình Bất Tử Chương 18: Quyển 1 – Chương 17
Triệu Huyền đứng giữa không gian u ám, ánh mắt cô lấp lánh ánh lửa, nhưng lòng dạ thì nặng trĩu. Cô cảm nhận được sức mạnh trong mình đang dâng trào, nhưng đồng thời cũng thấy nỗi sợ hãi về những gì sắp diễn ra. Lý Nguyên, Tôn Hạo và Đinh Tinh bên cạnh cô, mỗi người đều bộc lộ sự lo âu qua ánh mắt.
“Mạch Vô không thể để chúng ta sống,” Lý Nguyên nói, giọng cương quyết nhưng cũng đầy trăn trở. “Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chúng ta hoàn toàn bị tiêu diệt.”
Triệu Huyền nuốt nước bọt, cô biết rằng sức mạnh của mình có thể là chìa khóa để đánh bại Mạch Vô, nhưng cái giá phải trả sẽ rất lớn. “Nếu tôi kích hoạt sức mạnh, tôi sẽ phải hy sinh chính bản thân mình,” cô thầm nghĩ, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. “Có đáng không?”
“Chúng ta phải tìm cách khác,” Đinh Tinh lên tiếng, cố gắng giữ vững tinh thần cho cả nhóm. “Không thể để Huyền hy sinh.”
Tôn Hạo gật đầu. “Đúng vậy. Nếu sức mạnh của Huyền thực sự cần đến sự hy sinh, thì chúng ta phải tìm cách khác để khai thác nó mà không cần phải mất đi cô ấy.”
“Mạch Vô không cho chúng ta thời gian,” Lý Nguyên nói, ánh mắt của anh lướt qua những bóng tối đang dần tiến lại gần. “Chúng ta cần phải hành động ngay.”
Triệu Huyền hít một hơi thật sâu, trong lòng nảy sinh một quyết định mạnh mẽ. “Tôi sẽ làm điều đó,” cô nói, giọng kiên định. “Tôi sẽ hy sinh nếu điều đó có thể cứu mọi người.”
“Không, Huyền!” Lý Nguyên lao đến, nắm chặt tay cô. “Tôi không thể để điều đó xảy ra. Chúng ta có thể tìm ra cách khác!”
“Nghe tôi,” Triệu Huyền gỡ tay anh ra, nhìn sâu vào mắt anh. “Đây không phải là lựa chọn dễ dàng, nhưng nếu tôi không làm, chúng ta sẽ không có cơ hội nào khác. Tôi phải giải phóng sức mạnh này.”
Ánh mắt Lý Nguyên trở nên hoảng loạn. “Nhưng…”
“Đừng cản tôi,” Triệu Huyền ngắt lời, lòng cô tràn ngập quyết tâm. “Đây là con đường duy nhất.”
Mạch Vô đứng từ xa, tiếng cười của hắn vọng lại như những mũi tên đâm xuyên qua không gian. “Chúng mày nghĩ rằng có thể thoát khỏi tay ta? Hãy nhìn xem, sự hy sinh của cô ta sẽ không cứu nổi các người!”
“Chúng ta không thể để hắn chiến thắng!” Tôn Hạo hô lên, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Huyền, hãy làm điều mà ngươi cần làm. Chúng ta sẽ ở đây, bảo vệ ngươi.”
Triệu Huyền cảm nhận được sức mạnh của họ, lòng cô ấm áp hơn bao giờ hết. “Cảm ơn các bạn,” cô nói, giọng xúc động. “Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ mọi người.”
Cô nhắm mắt lại, tập trung vào sức mạnh trong cơ thể. Ngọn lửa trong lòng cô bắt đầu bùng cháy, lan tỏa ra xung quanh. Những quả cầu lửa hiện ra, ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả khu rừng. Mạch Vô chao đảo, hắn không ngờ rằng sức mạnh của Triệu Huyền lại mạnh mẽ đến vậy.
“Không!” Hắn gào lên, nhưng ánh sáng từ Triệu Huyền đã lan tỏa, xua tan bóng tối. Huyền cảm nhận được sức mạnh của mình đang dâng trào, nhưng cái giá phải trả thật sự không thể tưởng tượng nổi.
“Cô ấy… cô ấy sẽ phải hy sinh,” Lý Nguyên thầm thì, lòng anh như thắt lại. Họ sẽ mất đi người bạn tốt nhất của mình.
Triệu Huyền mở mắt, trong đó là một ánh sáng rực rỡ. “Tôi sẽ không để các bạn thất vọng,” cô tuyên bố, giọng nói vang vọng như tiếng sấm. “Tôi sẽ giải phóng sức mạnh này!”
Những ngọn lửa bùng lên, đẩy lùi bóng tối, nhưng cũng khiến cô đau đớn. Mạch Vô lùi lại, ánh mắt hoảng loạn. “Ngươi không thể làm điều đó!” Hắn hét lên, nhưng Triệu Huyền đã quyết tâm.“Đây là lúc!” Cô quát lên, sức mạnh trào dâng, và cô sẵn sàng chấp nhận mọi thứ.
Lý Nguyên không thể đứng yên. Anh lao tới, nắm chặt tay cô. “Huyền, không!” Anh không thể để điều này xảy ra. “Có cách khác!”
“Đừng cản tôi, Nguyên!” Triệu Huyền gào lên, sức mạnh của cô ngày càng mạnh mẽ. “Tôi phải làm điều này!”
“Chúng ta sẽ tìm cách khác!” Lý Nguyên phản đối, nhưng ánh mắt của Triệu Huyền kiên định. Cô đã quyết định.
Ánh lửa từ cơ thể cô bùng lên, và những tia lửa bay ra như những vì sao lấp lánh. Triệu Huyền cảm nhận được sức mạnh đang chảy qua mình. Nó như một dòng suối bất tận, nhưng cũng như một con sóng cuốn đi tất cả. Cô cảm thấy đau đớn, nhưng cũng cảm thấy tự do.
“Giải phóng!” Cô hét lên, và sức mạnh bắt đầu bùng nổ. Bóng tối xung quanh như bị xé toạc ra, và Mạch Vô kêu lên trong tuyệt vọng. “Không, không thể nào!”
Triệu Huyền cảm nhận được sự sống và cái chết đang giao thoa. Cô biết rằng mình sẽ phải trả giá cho sức mạnh này, nhưng sự kiên quyết trong lòng không bao giờ ngừng lại. “Đây là sự hi sinh của tôi!” cô thầm thì.
Ánh sáng bùng lên mạnh mẽ, và ngay khi đó, Triệu Huyền cảm thấy mọi thứ xung quanh mình tan biến. Cô không còn cảm thấy đau đớn, chỉ còn lại sự thanh thản. Lý Nguyên, Tôn Hạo, Đinh Tinh đứng đó, mắt họ mở lớn, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
“Cô ấy…” Lý Nguyên thì thào, nước mắt chảy dài trên má. “Cô ấy đã hy sinh.”
Nhưng trước khi mọi thứ hoàn toàn chìm vào bóng tối, một ánh sáng chói lòa xuất hiện. Triệu Huyền không còn, nhưng sức mạnh của cô vẫn đang tỏa sáng, xua tan bóng tối.
“Không!” Mạch Vô gào lên, nhưng đã muộn. Bóng tối của hắn bắt đầu tan biến dưới sức mạnh rực rỡ của Triệu Huyền.
“Đừng từ bỏ!” Tôn Hạo hét lên, cảm nhận được sức mạnh đang được giải phóng. “Chúng ta có thể làm được!”
“Hãy cùng nhau!” Đinh Tinh kêu gọi, ánh sáng từ Triệu Huyền khiến mọi người thêm sức mạnh. Họ cùng nhau đứng vững, không để cho bóng tối nuốt chửng.
“Chúng ta sẽ chiến đấu vì cô ấy!” Lý Nguyên hô lớn, ánh sáng trong lòng anh bừng cháy. Họ sẽ không để Triệu Huyền hy sinh vô nghĩa.
Trong khoảnh khắc, tất cả như hòa quyện vào nhau. Sức mạnh của tình bạn và sự hy sinh, họ sẽ không bao giờ quên.
Mạch Vô lùi lại, ánh mắt đầy hoảng loạn. “Các ngươi không thể thắng!” Hắn gào lên, nhưng ánh sáng đã lan tỏa, hòa quyện với sức mạnh của từng người.
“Chúng ta sẽ không để bóng tối chiến thắng!” Lý Nguyên tuyên bố, lòng kiên định hơn bao giờ hết. “Hãy cho hắn thấy sức mạnh của chúng ta!”
Trong giây phút đó, mọi thứ dường như lắng lại. Họ sẵn sàng cho cuộc chiến cuối cùng. Và dù cho cái giá phải trả có lớn thế nào, họ sẽ không bao giờ từ bỏ.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 18 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.