Mộng Giang Hồ Chương 3: 3: Cô Nhi

1.070 chữ ≈ 5 phút đọc 6 giờ trước
Trước Sau

Vân Huy và Thúy Anh lặng lẽ di chuyển qua những con phố nhỏ hẹp, nơi ánh sáng le lói chỉ đủ để nhìn thấy những bóng người vội vã. Huy cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có điều gì đó sắp xảy ra. Những âm thanh từ các quán trà bên đường vọng lại, nhưng tâm trí anh chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: Kiều Bằng.

“Anh có nghĩ Kiều Bằng sẽ dễ dàng để chúng ta tìm thấy hắn không?” Thúy Anh hỏi, giọng cô nhẹ nhưng đầy quyết tâm.

“Không dễ dàng đâu,” Huy trả lời, “Hắn là một kẻ xảo quyệt. Hắn không chỉ đứng sau cái chết của cha mẹ tôi mà còn đang âm thầm xây dựng một thế lực ngầm mạnh mẽ.”

Thúy Anh gật đầu, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta cần tìm thông tin từ những người trong giang hồ. Có thể họ biết điều gì đó.”

Huy dừng lại, nhìn về phía cô. “Có thể, nhưng cũng cần thận trọng. Chúng ta không thể để lộ ý định của mình.”

Họ tiếp tục đi, dọc theo con đường dẫn đến một quán trà cũ kỹ, nơi mà Huy đã từng nghe nói về những tin đồn liên quan đến Kiều Bằng. Mở cửa quán, không khí bên trong dường như nặng nề hơn. Một vài gương mặt quen thuộc ngẩng lên nhìn họ, ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Ngồi đi,” một người đàn ông trung niên ra hiệu cho họ. “Có tin gì mới không?”

“Chúng tôi đang tìm kiếm thông tin về Kiều Bằng,” Huy đáp, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh.

Người đàn ông im lặng một lúc, rồi nhìn ra cửa sổ, như thể đang cân nhắc điều gì đó. “Kiều Bằng không phải là người dễ tiếp cận. Hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn.”

“Cuộc tấn công lớn?” Thúy Anh hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.

“Đúng vậy. Hắn đang tập hợp những kẻ theo hắn, có vẻ như hắn muốn chiếm lĩnh các môn phái lớn trong giang hồ. Hắn có một kế hoạch lớn, và không ai biết được hắn sẽ làm gì tiếp theo.”

Vân Huy siết chặt tay lại, cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. “Chúng ta phải làm gì đó trước khi quá muộn.”

“Cần phải tìm hiểu rõ hơn về những kẻ theo hắn,” người đàn ông tiếp tục. “Tôn Ngọc, Vương Tĩnh, họ đều có mối liên hệ với Kiều Bằng.”

“Chúng tôi cần phải gặp họ,” Huy quyết định.

“Cẩn thận với Tôn Ngọc,” người đàn ông cảnh báo. “Hắn là kẻ lém lỉnh, có thể sẽ tìm cách thao túng các mối quan hệ.”

“Chúng tôi sẽ ghi nhớ,” Thúy Anh nói, ánh mắt kiên định.

Khi rời khỏi quán trà, Huy cảm thấy nặng nề hơn. Những thông tin mới càng làm rõ hơn mối nguy hiểm đang rình rập. “Tôn Ngọc và Vương Tĩnh, họ đều là những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh này,” anh nói.

“Chúng ta cần phải tìm gặp Vương Tĩnh trước,” Thúy Anh gợi ý. “Cô ấy có thể biết nhiều hơn về Kiều Bằng.”

“Đúng vậy,” Huy đồng ý. “Nhưng cần phải thận trọng. Cô ấy không phải là người dễ tiếp cận.”Họ đi về phía một nơi mà Vương Tĩnh thường xuất hiện. Đêm đã buông xuống, ánh trăng mờ ảo chiếu sáng con đường. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Huy lập tức dừng lại, đôi mắt sắc bén quan sát xung quanh.

“Có chuyện gì vậy?” Thúy Anh hỏi, lo lắng.

“Chúng ta không phải là những người duy nhất đang tìm kiếm thông tin,” Huy nói khẽ, “Có người đang theo dõi chúng ta.”

Thúy Anh nắm chặt tay, chuẩn bị cho những gì sắp tới. “Chúng ta phải đối mặt với họ.”

Nhưng chưa kịp hành động, một bóng đen bất ngờ lao ra từ phía sau. Huy nhanh chóng rút kiếm, chiêu thức “Nguyệt Ảnh Kiếm” đã sẵn sàng. Những đường kiếm lấp lánh ánh trăng chớp lên, chặn đứng kẻ tấn công.

“Ngừng lại!” Một giọng nói vang lên, và người đó từ từ lộ diện. Đó là Tôn Ngọc, nụ cười tinh quái trên môi. “Tôi không có ý định gây sự đâu.”

“Ngươi theo dõi chúng ta?” Huy hỏi, giọng lạnh lùng.

“Cũng không hẳn. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem hai người đang âm thầm chuẩn bị cho điều gì,” Tôn Ngọc trả lời, ánh mắt lấp lánh sự khôn ngoan.

“Chúng ta không cần phải nói chuyện với ngươi,” Thúy Anh lên tiếng, không giấu nổi sự căm ghét.

Tôn Ngọc bước tới gần hơn, không chút sợ hãi. “Nhưng có thể tôi biết nhiều điều về Kiều Bằng mà hai người muốn biết. Hắn đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn, và nếu không cẩn thận, các người sẽ trở thành mục tiêu.”

Vân Huy nhìn chằm chằm vào Tôn Ngọc, không biết có nên tin hắn hay không. “Ngươi muốn gì?”

“Tôi chỉ muốn bảo vệ những người như các người khỏi những trò chơi của Kiều Bằng,” Tôn Ngọc đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại chứa đầy mánh khóe. “Hãy cho tôi một cơ hội. Tôi có thể giúp các người.”

Huy và Thúy Anh nhìn nhau, sự nghi ngờ hiện rõ trong ánh mắt. Họ biết rằng trong giang hồ, lòng tin là thứ xa xỉ. Nhưng thời gian không chờ đợi, và cuộc chiến đang đến gần.

“Ngươi có thông tin gì?” Huy hỏi, vẫn đề phòng.

“Đầu tiên, hãy lắng nghe tôi,” Tôn Ngọc nói, nụ cười vẫn trên môi. “Tôi sẽ cho các người biết về kế hoạch của Kiều Bằng, nhưng hãy nhớ, không phải ai cũng có thể tin tưởng.”

Trong giây phút đó, mọi thứ như ngưng lại. Huy cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Một quyết định quan trọng đang chờ đợi, và tương lai của họ có thể phụ thuộc vào nó. Nhưng liệu họ có đủ dũng cảm để bước vào những âm mưu trong bóng tối này hay không? Huy không biết, nhưng anh đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì.

“Được,” Huy nói, “Nói đi.”

Ánh mắt của Tôn Ngọc lóe lên, như thể hắn vừa tìm thấy cơ hội. “Tốt lắm, hãy nghe tôi nói về Kiều Bằng và những gì hắn đang chuẩn bị…”

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 3 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng