Mộng Giang Hồ Chương 13: 13: Uống Rượu Kể Chuyện

961 chữ ≈ 4 phút đọc 6 giờ trước
Trước Sau

Vân Huy đứng lặng giữa những tán cây, cảm giác nặng nề đè lên vai như một gánh nặng không thể gỡ bỏ. Ánh mắt hắn chạm vào Kiều Bằng, kẻ đang đứng trước mặt, nụ cười lạnh lùng của hắn như một nhát dao đâm thẳng vào lòng Vân Huy. Tình bạn, tình yêu, và cả sự trả thù, tất cả đang lẫn lộn trong tâm trí hắn như những mảnh ghép rối rắm.

“Ta đã nói rồi, Lâm Vân Huy,” Kiều Bằng nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Ngươi không thể thoát khỏi số phận đã định.”

“Ta sẽ không để mày điều khiển cuộc đời ta!” Vân Huy gầm lên, cảm xúc như một ngọn lửa bùng cháy. Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là đánh đuổi kẻ thù, mà còn là một cuộc chiến nội tâm sâu sắc.

Thúy Anh đứng bên cạnh, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không sợ mày, Kiều Bằng! Hãy cho chúng ta thấy sức mạnh của ngươi.”

“Ngươi có thể mạnh mẽ, nhưng không có nghĩa là sẽ chiến thắng,” Kiều Bằng nói, đôi mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn. “Chúng ta sẽ không còn là bạn bè nữa.”

“Bạn bè?” Vân Huy cười khẩy. “Mày chưa bao giờ hiểu được ý nghĩa của từ đó.”

“Thúy Anh,” Vân Huy quay sang cô, “có thể đây là thời điểm khó khăn nhất. Nhưng ta không thể để lòng thù hận chi phối. Chúng ta phải tìm cách hạ gục hắn mà không đánh mất bản thân.”

“Đúng, nhưng không thể chần chừ!” Thúy Anh nói, lòng đầy khí thế. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục thao túng mọi thứ.”

Tôn Ngọc đứng lùi lại, cảm giác hoang mang bao trùm. Hắn đã cảm nhận được sự căng thẳng giữa Vân Huy và Kiều Bằng, nhưng lòng trung thành của mình lại chưa chắc chắn. “Tôi… tôi có thể giúp gì?” Hắn hỏi, giọng run rẩy.

“Ngươi phải quyết định ngay bây giờ!” Vân Huy nói, không còn thời gian cho sự do dự. “Ngươi có thực sự đứng về phía chúng ta?”

Tôn Ngọc nuốt nước bọt, ánh mắt lấp lánh sự sợ hãi. “Tôi… tôi không muốn làm kẻ phản bội.”

“Chúng ta không cần thêm kẻ thù,” Thúy Anh nói, ánh mắt kiên quyết. “Nếu ngươi không đứng về phía chúng ta, hãy tự lo cho mình.”

“Đừng! Đừng nói như vậy!” Tôn Ngọc vội vàng kêu lên, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Tôi sẽ chiến đấu!”

“Vậy thì hãy chứng minh điều đó!” Vân Huy khẽ gật đầu, lòng hắn thoáng chút an tâm. Nhưng trong thâm tâm, một phần vẫn lo lắng về sự phản bội.

Kiều Bằng đứng cười khẩy. “Đừng có mơ! Hãy xem ta sẽ nghiền nát các ngươi như thế nào.”

Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, Vân Huy cảm nhận được sự hiện diện của những bóng ma từ bóng tối. Hắn biết rằng, cuộc chiến sắp diễn ra không chỉ là giữa họ và Kiều Bằng, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân mình.“Đã đến lúc rồi,” Vân Huy nói, nắm chặt chuôi kiếm. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”

“Đúng vậy!” Thúy Anh hô lên, ánh mắt sáng rực. “Hãy chiến đấu vì những người đã mất!”

“Vì danh dự của dòng họ!” Tôn Ngọc cũng gật đầu, mặc dù trong lòng hắn vẫn còn nhiều nghi ngờ.

Kiều Bằng ra hiệu cho những kẻ đi theo hắn, và ngay lập tức, bóng tối như sống dậy. Những tên côn đồ lao vào, mắt chúng đỏ ngầu, giống như những con thú hoang đang đói khát.

“Nguyệt Ảnh Kiếm!” Vân Huy hét lớn, chiêu thức quen thuộc tỏa sáng trong tay. Hắn vung kiếm, những ánh sáng sắc bén như những mảnh trăng rơi xuống, chém vào các tên côn đồ.

“Đao Phá Thủy!” Thúy Anh cũng không kém, cô gái dũng cảm vung đao, những đợt sóng nước dâng cao, quét sạch những kẻ xâm lược. Cảm giác tự hào và quyết tâm tràn ngập trong lòng cô.

Nhưng giữa cuộc chiến, Vân Huy cảm nhận được sự mâu thuẫn trong lòng. Hắn không chỉ chiến đấu cho danh dự hay tình yêu, mà còn cho chính bản thân mình. “Mình không thể để thù hận làm mờ đi lý trí,” hắn tự nhủ.

Tôn Ngọc cũng chiến đấu, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạc lõng. “Tôi… tôi không biết mình có thể làm được không!” Hắn kêu lên, nhưng không thể ngừng lại.

“Cố lên, Tôn Ngọc!” Vân Huy gọi. “Hãy nhớ lý do chúng ta chiến đấu!”

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, máu và mồ hôi hòa quyện. Vân Huy nhìn xung quanh, từng nhát kiếm, từng cú đao, tất cả đều mang theo sự quyết tâm. Nhưng trong lòng hắn, những cảm xúc mâu thuẫn vẫn chưa được giải quyết.

“Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho các ngươi!” Kiều Bằng gầm lên, ánh mắt hắn như lửa.

“Chúng ta sẽ không để mày thắng!” Vân Huy quát, lòng tràn đầy thù hận nhưng cũng đầy lòng nhân hậu.

Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối diễn ra, nhưng trong sâu thẳm, Vân Huy biết rằng để thắng được Kiều Bằng, hắn cần phải đối diện với chính mình. Những cảm xúc mâu thuẫn, những khao khát về tình bạn và tình yêu, tất cả đều đang chờ hắn giải quyết.

Khi cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn, một bóng dáng bất ngờ xuất hiện từ bóng tối, khiến Vân Huy giật mình. “Ai đó?” Hắn thốt lên, lòng đầy nghi ngờ.

Hắn biết, một cuộc chiến mới đang chờ đợi phía trước, và những bí mật vẫn chưa được phơi bày. Vân Huy phải tìm ra con đường đúng đắn cho mình, trước khi mọi thứ quá muộn.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 13 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng