Hành Trình Bất Tử Chương 11: Quyển 1 – Chương 10

1.178 chữ ≈ 5 phút đọc 4 giờ trước
Trước Sau

Lý Nguyên đứng giữa căn phòng tối tăm, cảm giác hồi hộp lẫn lo âu dâng trào trong lòng. Bóng tối đang dần bao trùm, như một chiếc áo choàng đen kịt, chực chờ nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Anh quay lại nhìn những người bạn đồng hành, thấy ánh mắt họ cũng đầy lo lắng nhưng quyết tâm không hề giảm sút.

“Chúng ta phải tìm ra sức mạnh cổ xưa,” Lý Nguyên nói, giọng điệu kiên quyết. “Nó có thể là hy vọng cuối cùng để chống lại Mạch Vô.”

“Nhưng làm sao chúng ta tìm được?” Triệu Huyền hỏi, ánh mắt quét qua những bức tường đầy bùn đất. “Chúng ta đang ở trong một ngôi đền bị lãng quên.”

“Có thể có một cách,” Tôn Hạo lên tiếng, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm. “Theo truyền thuyết, sức mạnh đó chỉ có thể được tìm thấy khi người thử thách vượt qua được những thử thách của tâm linh.”

“Thử thách nào?” Đinh Tinh hỏi, nét mặt cô không che giấu được sự lo lắng.

“Những thử thách đó thường liên quan đến những nỗi sợ hãi sâu kín nhất,” Tôn Hạo giải thích. “Chúng ta phải đối diện với chính bản thân mình.”

“Vậy thì hãy chuẩn bị,” Lý Nguyên khẳng định. “Chúng ta không thể lùi bước.”

Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phía cánh cửa, như thể có ai đó đang cố gắng xô đẩy nó. Mọi người dồn sự chú ý về phía đó, tim họ đập mạnh hơn bao giờ hết. Một cơn gió lạnh lướt qua, và bóng tối như một bàn tay vô hình đang siết chặt không khí xung quanh họ.

“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ!” Triệu Huyền gào lên.

Cả nhóm nhanh chóng tìm kiếm những ghi chép cổ, những bí mật có thể giúp họ đối mặt với những thử thách sắp tới. Lý Nguyên lật từng trang sách, từng dòng chữ được viết bằng mực đã phai màu, như thể thời gian đã lãng quên những câu chuyện này.

“Đây!” Đinh Tinh chỉ vào một trang sách, ánh mắt cô bừng sáng. “Có một câu chuyện về một sức mạnh cổ xưa, một sức mạnh có thể tiêu diệt bóng tối.”

“Đọc đi,” Lý Nguyên thúc giục, cảm giác hy vọng nhen nhóm trong lòng.

Đinh Tinh bắt đầu đọc lớn: “Sức mạnh cổ xưa đó nằm trong trái tim của những người dũng cảm. Chỉ khi họ đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất, sức mạnh mới có thể được đánh thức.”

“Có nghĩa là chúng ta phải đối mặt với những gì làm chúng ta sợ hãi nhất?” Tôn Hạo hỏi, vẻ mặt trầm ngâm.

“Đúng vậy,” Lý Nguyên gật đầu. “Nhưng làm sao chúng ta biết được thử thách của mỗi người?”

“Có thể cảm nhận được,” Đinh Tinh nói. “Mỗi người sẽ có một hình thức khác nhau của thử thách, tùy thuộc vào những gì họ giấu kín trong lòng.”

Một tiếng động vang lên, cánh cửa cuối cùng cũng bật mở. Một bóng người xuất hiện, ánh mắt đỏ rực như lửa. Mạch Vô! Hắn đã tìm ra họ.

“Đã đến lúc các ngươi phải trả giá cho những gì đã làm,” hắn cười nham hiểm. “Hãy xem thử sức mạnh của các ngươi có đủ để đối diện với bóng tối hay không!”

“Chúng ta sẽ không để ngươi thắng!” Lý Nguyên quát, lòng đầy quyết tâm. Anh cảm nhận được sức mạnh đang chảy trong huyết quản, như thể những lời tiên tri đang dẫn dắt anh.“Đừng nói chỉ bằng miệng,” Mạch Vô hất hàm. “Hãy chứng minh đi!”

Bất ngờ, bóng tối từ cơ thể hắn lan ra, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những sinh vật bóng tối đang chực chờ tấn công. Triệu Huyền không chần chừ, cô dồn sức mạnh vào đôi tay, tạo ra những quả cầu lửa rực sáng.

“Đinh Tinh! Tôn Hạo! Cùng nhau!” Lý Nguyên hét lên. “Chúng ta phải phối hợp!”

Họ bắt đầu chiến đấu, cảm giác như một phần của một vũ điệu cổ xưa, nơi mà sức mạnh và tình bạn hòa quyện. Lý Nguyên tập trung, sử dụng khả năng tiên tri của mình để nhìn thấy những bước đi tiếp theo của kẻ thù. Hắn là một kẻ mạnh, nhưng nhóm của anh không hề yếu đuối.

“Đối mặt với nỗi sợ hãi!” Tôn Hạo khích lệ. “Chúng ta có thể làm được!”

“Đúng vậy!” Đinh Tinh cũng hô to. “Hãy để sức mạnh cổ xưa dẫn dắt chúng ta!”

Mạch Vô không ngừng tấn công, nhưng mỗi cú đánh của hắn đều bị chặn lại bởi sự hợp sức của cả nhóm. Họ không chỉ chiến đấu với bóng tối bên ngoài, mà còn phải đối mặt với những nỗi sợ hãi bên trong.

“Nguyên, hãy nhớ những gì đã xảy ra với cha ngươi!” Triệu Huyền nói, giọng cô đầy lo lắng nhưng cũng rất mạnh mẽ. “Đừng để những ký ức đó ngăn cản ngươi!”

“Không!” Lý Nguyên gầm lên, hình ảnh cha anh hiện lên trong đầu, nhưng lần này, anh không cảm thấy yếu đuối. “Ta sẽ không để quá khứ điều khiển ta!”

Một luồng sáng bùng lên từ lòng anh, như một sức mạnh cổ xưa đang dần được đánh thức. Lý Nguyên cảm nhận được sức mạnh đó chảy qua từng tế bào trong cơ thể, và anh không thể để nó vụt tắt.

“Cùng nhau!” Lý Nguyên kêu gọi, quyết tâm cháy bỏng trong mắt. “Chúng ta phải tin tưởng vào nhau!”

Khi cả nhóm hợp sức, sức mạnh cổ xưa bắt đầu khuấy động. Những sinh vật bóng tối của Mạch Vô dần bị đánh bại, ánh sáng từ những quả cầu lửa và dòng nước cuồn cuộn tạo thành một bức tường bảo vệ vững chãi.

“Không thể nào!” Mạch Vô gào lên, ánh mắt hắn ngập tràn sự tức giận. “Các ngươi sẽ không thắng được!”

Nhưng sự kết hợp của họ đã tạo ra một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi. Lý Nguyên cảm nhận được sự kết nối với những người bạn bên cạnh, như một vòng tay ấm áp ôm lấy trái tim anh. Đây không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là một hành trình tìm kiếm sức mạnh bên trong.

Khi ánh sáng dần dần lan tỏa, họ biết rằng thử thách vẫn chưa kết thúc. Mạch Vô vẫn đứng đó, đầy thù hận, nhưng giờ đây, họ đã có sức mạnh để đối mặt với hắn.

“Đừng dừng lại!” Triệu Huyền nhắc nhở. “Chúng ta phải tiếp tục!”

“Đúng vậy,” Lý Nguyên khẳng định, cảm giác như mình đã tìm thấy một phần sức mạnh cổ xưa. “Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc!”

Cuộc chiến chưa kết thúc, và những bí mật về sức mạnh cổ xưa vẫn đang chờ đợi họ khám phá. Họ phải vượt qua những thử thách, nhưng không còn gì có thể ngăn cản họ tiến về phía trước. Họ đã sẵn sàng cho những gì phía trước, dù cho bóng tối có đe dọa đến đâu.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 11 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng