Hành Trình Bất Tử Chương 10: Quyển 1 – Chương 9

1.102 chữ ≈ 5 phút đọc 4 giờ trước
Trước Sau

Khi ánh sáng rực rỡ từ cuộc tấn công vừa qua lắng xuống, Lý Nguyên cảm thấy một cơn sóng lạ dâng lên trong lòng. Hắn không chỉ chiến đấu với Mạch Vô; mối liên kết giữa họ sâu sắc hơn những gì anh có thể tưởng tượng. Hình ảnh cha mình, người mà anh chưa từng gặp, bỗng hiện lên trong tâm trí. Có phải Mạch Vô chính là chìa khóa dẫn đến bí mật về cha mình?

“Nguyên, em làm sao vậy?” Triệu Huyền hỏi khi thấy Lý Nguyên đứng trơ như phỗng, ánh mắt xa xăm.

“Ta… ta cần tìm hiểu về Mạch Vô,” anh đáp, giọng nói thấp thoáng sự trăn trở. “Có điều gì đó quen thuộc trong hắn, như một phần của quá khứ mà ta không thể nhớ.”

Tôn Hạo tiến lại gần, nét mặt nghiêm túc. “Cẩn thận, Nguyên. Hắn không phải là kẻ dễ dàng để tiếp cận. Những bí mật có thể mang lại nguy hiểm lớn.”

Lý Nguyên gật đầu, nhưng lòng anh đầy băn khoăn. “Chúng ta cần phải tìm hiểu. Có thể những gì ta khám phá được sẽ giúp chúng ta trong cuộc chiến này.”

Đinh Tinh, đứng bên cạnh, nghiêng đầu suy nghĩ. “Nếu Mạch Vô có liên quan đến quá khứ của ngươi, có thể hắn biết điều gì đó về cha của ngươi.”

“Đúng vậy,” Lý Nguyên thở dài. “Nhưng làm sao ta có thể tiếp cận hắn mà không bị phát hiện? Hắn luôn ở trong bóng tối, thao túng mọi thứ.”

Triệu Huyền đưa tay vỗ vai Lý Nguyên. “Chúng ta sẽ cùng nhau. Không ai bị bỏ lại phía sau.”

Bên ngoài, không khí càng trở nên nặng nề. Những tiếng gầm rú từ xa vang vọng như lời cảnh báo. Nhóm bạn đồng hành biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ quyết định tạm nghỉ một chút, nhưng tâm trí mỗi người đều đầy lo lắng.

Khi đêm buông xuống, Lý Nguyên không thể chợp mắt. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng không tối tăm. Những ý nghĩ về cha và Mạch Vô đan xen, tạo nên một mớ bòng bong trong lòng. Cảm giác như có một sợi dây vô hình kéo anh lại gần với kẻ thù.

“Nguyên,” giọng nói của Đinh Tinh vang lên sau lưng. “Ngươi đang nghĩ gì?”

“Ta đang tự hỏi về mối quan hệ giữa ta và Mạch Vô,” anh thở dài, quay lại nhìn cô. “Có phải hắn là một phần của quá khứ mà ta chưa biết?”

Đinh Tinh gật đầu, ánh mắt cô lấp lánh như nước. “Có thể, nhưng không chỉ là chuyện của ngươi. Chúng ta đều có những bí mật. Cần phải đối diện với chúng.”

Lý Nguyên cảm thấy một sự đồng cảm với Đinh Tinh. “Nhưng nếu ta biết được điều gì đó tồi tệ về cha mình? Nếu hắn là kẻ gây ra mọi chuyện?”

“Có thể,” Đinh Tinh thận trọng. “Nhưng không có gì là tuyệt đối. Ta đã từng nghĩ rằng sức mạnh của mình là một gánh nặng, nhưng giờ ta hiểu rằng nó cũng là một phần trong cuộc sống của ta.”

Lý Nguyên im lặng, suy ngẫm về những gì cô nói. Có lẽ anh cần phải chấp nhận cả những điều tồi tệ nhất về cha mình, để có thể tự do bước tiếp.

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Lý Nguyên quyết tâm. “Đến lúc này, không có gì có thể ngăn cản chúng ta.”Sáng hôm sau, cả nhóm lên đường. Họ quyết định tìm đến một ngôi đền cổ, nơi có những ghi chép về những vị thần đã mất tích. Có thể ở đó, Lý Nguyên sẽ tìm thấy manh mối về cha mình và mối quan hệ với Mạch Vô.

Trên đường đi, không khí trở nên căng thẳng hơn. Mỗi người đều cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, như một bóng ma lẩn khuất. Họ phải nhanh chóng đến đền trước khi Mạch Vô và Lãnh Băng kịp phát hiện ra kế hoạch của mình.

Khi đến nơi, ngôi đền hiện ra giữa những tàn tích cổ kính, như một minh chứng cho thời gian. Lý Nguyên cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ bên trong. Anh dẫn đầu, bước vào cánh cửa lớn, nơi ánh sáng mờ ảo chiếu sáng những bức tường đá.

Bên trong, những bức tranh khắc họa các vị thần, cùng những câu chuyện về sự hy sinh và tình yêu, hiện lên sống động. Một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng Lý Nguyên, như thể anh đã từng đến đây trong một kiếp trước.

“Chúng ta cần tìm kiếm những ghi chép,” Tôn Hạo nói, ánh mắt anh quét qua những kệ sách cũ kỹ.

Triệu Huyền đứng gần một bức tranh lớn, mải mê xem xét. “Nhìn này, có vẻ như có một câu chuyện về một vị thần đã bị lãng quên.”

Lý Nguyên tiến lại gần, ánh mắt dán chặt vào bức tranh. Hình ảnh một người đàn ông với ánh mắt sâu thẳm, giống hệt mình. “Đây… đây là ai?”

“Ngươi thấy quen thuộc?” Đinh Tinh hỏi, lo lắng.

“Đúng vậy,” Lý Nguyên nói, giọng nói lộ rõ sự kích động. “Có thể đây chính là cha ta.”

“Nguyên, hãy cẩn thận,” Triệu Huyền nhắc nhở. “Chúng ta không biết những gì đang chờ đợi phía trước.”

Một cơn gió lạnh đột ngột lướt qua, làm tắt ngấm ánh sáng từ ngọn đèn. Tâm trạng của mọi người trở nên nặng nề. Lý Nguyên cảm nhận được sự hiện diện của bóng tối, như một tín hiệu cho thấy rằng Mạch Vô đang theo dõi họ.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Tôn Hạo nói. “Hãy tìm kiếm những ghi chép ngay bây giờ!”

Khi cả nhóm bắt đầu tìm kiếm, từng trang sách được lật lên, từng câu chuyện được khơi dậy. Nhưng giữa lúc họ đang tập trung, một tiếng động vang lên từ phía sau. Cánh cửa ngôi đền đóng sập lại, và ánh sáng từ bên ngoài bỗng chốc biến mất.

“Có ai đó đang đến!” Đinh Tinh cảnh báo.

Lý Nguyên cảm thấy tim mình đập mạnh. Mạch Vô đã tìm ra họ. Họ không còn lối thoát. Những bí mật về quá khứ đang chờ đợi được tiết lộ, nhưng trước mắt họ là bóng tối đang đến gần.

“Chuẩn bị!” Lý Nguyên quát, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để mình bị đánh bại!”

Cuộc chiến mới lại bắt đầu, và những bí mật mà Lý Nguyên đang tìm kiếm sẽ được phơi bày, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 10 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng