Chương 205: Ngáºm b�? Hòn là m ngá»t
Trương thị suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng mang giỠrau đi giấu tại đống lúa mạch nhỠở bên ngoà i, chuẩn bị sáng sớm hôm mang đồ ăn đưa cho Trương Cốc.
Dù sao trước đó Bạch Nhị Ngưu có nói rằng chỠđến lúc nà ng trở vá», nếu vẫn còn nhìn thấy giỠđồ ăn trong tay nà ng thì sẽ không tha cho nà ng, trước mắt coi như không còn đồ ăn nữa.
Dù sao cũng là đưa đi, nhưng đưa cho ai mà chẳng được?
Vả lại chỉ có má»™t rổ đồ ăn, Bạch Nhị Ngưu đâu thể tò mò mà đi tìm Tô Má»™c Lam há»i nà ng ta rốt cuá»™c có nháºn được đồ ăn mình đưa tá»›i hay không?
Nếu tháºt sá»± há»i thì Trương thị cảm thấy chÃnh mình cÅ©ng có thể nói lái Ä‘i được.
Nà ng sẽ nói Tô Má»™c Lam nháºn đồ ăn rồi, nhưng vì nhìn thấy nà ng ngứa mắt nên nói không nháºn được, đến lúc đó ngưá»i nà y nói có lý, ngưá»i kia cÅ©ng nói có lý, không thể vừa mở miệng là thừa nháºn nà ng không muốn đưa luôn được.
Äến lúc đó sẽ khiến cho Tô Má»™c Lan phải ngáºm bồ hòn là m ngá»t!
Trương thị cà ng nghÄ© cà ng thấy đắc ý, ná»—i bá»±c bá»™i khi vừa rồi bị Phùng thị lạnh nhạt đã biến mất sạch sẽ, vênh mặt hất hà m Ä‘i vá» phÃa nhà mình.
Bên nà y, sau khi Phùng thị đóng cá»a, ở trong sân suy nghÄ© má»™t lúc, tiếp đó nổi giáºn đùng đùng Ä‘i tìm Bạch Kim Bắc.
Bạch Kim Bắc Ä‘ang uống trà ở trong phòng, nhìn thấy Phùng thị và o nhà , rót má»™t ly đưa cho nà ng, “Äúng là tá»›i sá»›m không bằng tá»›i đúng lúc, trà vừa hay ngấm, nước cÅ©ng đủ độ ấm, nà ng nếm thá» xem thế nà o?”
“Nếm gì mà nếm?” Phùng thị đẩy tay Bạch Kim Bắc ra.
Nước trà trong tay suýt nữa vãi ra, Bạch Kim Bắc vá»™i và ng thu tay vá», buông cái ly xuống, nhìn Phùng thị thở phì phò, nở nụ cưá»i hì hì, “Vừa rồi còn êm đẹp, sao bây giá» lại thà nh thế nà y rồi? đến đây nà o, nói xem … nói xem, ai chá»c giáºn nà ng … ai chá»c giáºn nà ng, ta sẽ Ä‘i xả giáºn thay cho nà ng!”
Khi nói chuyện, Bạch Kim Bắc liá»n xắn tay áo lên, bá»™ dáng như sắp sá»a muốn đánh nhau vá»›i ai đó.
Phùng thị tức giáºn duá»—i tay chỉ thẳng và o Bạch Kim Bắc, “Trông chà ng hăng hái chưa kìa, chẳng phải ta bị chà ng chá»c tức hay sao?” Bị hắn chá»c tức sao?
Bạch Kim Bắc láºp tức sá»ng sốt, cẩn tháºn đánh giá chÃnh mình từ trên xuống dưới má»™t hồi, còn tinh tế ngẫm nghÄ© má»™t lát, từ đầu đến cuối cÅ©ng không nghÄ© ra được chÃnh mình rốt cuá»™c là m chuyện gì mà chá»c giáºn Phùng thị như váºy.
“Khụ……” Bạch Kim Bắc nhăn nhó mặt lại, “Khi Huyện thái gia đánh ngưá»i cÅ©ng sẽ nói rõ rà ng cho ngưá»i ta rốt cuá»™c vì sao muốn đánh ngưá»i mà …”
Cho dù chết, cÅ©ng phải để hắn chết má»™t cách rõ rà ng má»›i được, nếu cứ mÆ¡ hồ như váºy thì oan khuất quá.
“Ta há»i chà ng.” Phùng thị thở phì phò, khi nói chuyện, giá»ng Ä‘iệu còn cất cao gấp đôi so vá»›i bình thưá»ng “Chà ng để Bạch Nhị Ngưu ở bên cạnh là m việc cho chà ng sao?”
“Ừ.” Bạch Kim Bắc gáºt gáºt đầu, “Ta thấy thằng nhóc ấy khá thông minh, ta định để hắn là m má»™t số việc vặt khi buôn bán dược liệu.”
“Thông minh á? Ta thấy là gian trá thì có!” Phùng thị nói, “Äâu phải là chà ng không biết con ngưá»i cá»§a Trương thị kia, cả ngà y mắt mÅ©i cÅ©ng không thèm nhìn nương cá»§a Thá»§y Liá»…u, hiện tại chà ng còn để Bạch Nhị Ngưu là m việc ở bên ngưá»i, chẳng khác gì vả và o mặt nương cá»§a Thá»§y Liá»…u cả?”
“Không phải nà ng cố tình gây khó dá»… cho nương cá»§a Thá»§y Liá»…u? ÄÆ°á»£c rồi, ta thấy nà ng cố tình gây khó dá»… cho ta thì có!”
“Haiz, ta cứ tưởng nà ng giáºn dá»—i vì chuyện gì, hóa ra là chuyện nà y.” Bạch Kim Bắc cưá»i ha hả, “Có Ä‘iá»u vì sao mà nà ng biết được chuyện nà y thế?”
Hắn không nói chuyện nà y với Phùng thị, Bạch Nhị Ngưu không ngốc, đoán chừng sẽ không khoe khoang khắp nơi.
“Vì sao ta biết à ? Má»›i vừa nãy Trương thị tìm tá»›i cá»a, cứ nhất định phải đưa má»™t giỠđồ ăn cho ta, nói là Bạch Nhị Ngưu Ä‘i theo chà ng là m việc, trong lòng nà ng ta cảm kÃch chứ sao.”