Chương 204: ÄÆ°a đ�? ?�n
Nếu như váºy thì sao nà ng không trá»±c tiếp Ä‘i lấy lòng Phùng thị, như váºy chẳng phải là sẽ bảo toà n được thể diện cá»§a mình hay sao?
Chỉ cần Phùng thị vui vẻ, sau nà y Bạch Nhị Ngưu kiếm được việc là m ở trước mặt Bạch Kim Bắc chẳng phải sẽ cà ng tốt hơn sao?
Chuyện nà y chỉ cần là m hoà n mỹ, có lẽ sau nà y Bạch Nhị Ngưu còn phải nịnh bợ nà ng nữa kìa!
Trương thị tưởng tượng như váºy, láºp tức cảm thấy cả ngưá»i đầu nhẹ nhõm, cÅ©ng bất chấp những thứ khác, chỉ xách theo giá» rau, vui quên trá»i đất mà đi vá» phÃa nhà cá»§a Phùng thị.
Khi tá»›i cá»a liá»n mÆ¡ hồ nhìn thấy trong nhà cá»§a Phùng thị còn có tiếng nói chuyện, vả lại ở ngoà i sân cùng trong phòng vẫn để đèn Ä‘uốc sáng trưng.
Bạch VÄ©nh Hòa Ä‘ang Ä‘á»c sách ở há»c đưá»ng, hết sức chăm chú, buổi tối thưá»ng xuyên Ä‘á»c sách đến khuya, Phùng thị sợ đôi mắt cá»§a Bạch VÄ©nh Hòa bị ảnh hưởng xấu nên buổi tối châm rất nhiá»u đèn để chiếu sáng sá»§a má»™t chút.
Trương thị tá»›i nÆ¡i, sau khi gõ cá»a thì cất tiếng lanh lảnh “Phùng tẩu tỠở nhà không?”
Má»™t lát sau, Phùng thị tá»›i mở cá»a, thấy Trương thị đến, nà ng cau mà y lại há»i “Vợ Nhị Ngưu à , đã trá»… thế nà y, có chuyện gì đấy?”
“CÅ©ng không có chuyện gì …”
Phùng thị cà ng nhÃu chặt mà y hÆ¡n, “Äúng là ngưá»i gì không biết, buổi tối gõ cá»a nhà ngưá»i khác, kết quả lại chẳng có chuyện gì, không có chuyện gì thì gõ cá»a nhà ngưá»i ta là m gì, đùa vui lắm à ?” Vừa nói chuyện, tay đã vươn ra định đóng cá»a.
“Ấy ấy ấy, Phùng tẩu tá».” Trương thị thấy thế, vá»™i và ng duá»—i tay cản lại, nói, “CÅ©ng không phải hoà n toà n không có việc gì …”
“Nói sá»›m có phải hÆ¡n không.” Phùng thị buông tay ra, “Nói quanh co lòng vòng là m gì?”
“Haiz …” Nụ cưá»i trên mặt Trương thị có phần xấu hổ, trong lòng cÅ©ng hÆ¡i bá»±c bá»™i Phùng thị, nhưng nghÄ© đến phải đưa đồ ăn cho Tô Má»™c Lam, lại cảm thấy cÆ¡n bá»±c nà y chẳng đáng kể chút nà o, nụ cưá»i cà ng trở nên nịnh bợ hÆ¡n “Phùng tẩu tá», tẩu cầm cái nà y Ä‘i.” “Äây là ……” Phùng thị nhìn giá» tre, hÆ¡i sững sá» má»™t chút.
“Ở vưá»n rau trong nhà có chút đồ ăn, ta chá»n má»™t số thứ tươi tắn lại tốt, hái được má»™t giá» tre đưa tá»›i nhà cho Phùng tẩu tá», Phùng tẩu tá» nếm thá» má»™t Ãt trước Ä‘i.” Trương thị cưá»i nói, “CÅ©ng không phải là thứ đáng giá gì, mong Phùng tẩu tỠđừng chối từ.” Vừa nói chuyện, Trương thị vừa nhét giá» tre và o tay cá»§a Phùng thị.
Phùng thị lại duá»—i tay đẩy ra bên ngoà i “Vô duyên vô cá»› tá»›i đưa đồ ăn cho nhà ta? Ngươi có chuyện gì thì cứ nói thẳng, nếu không có chuyện gì thì Ä‘i Ä‘i, ta còn Ä‘ang báºn đây.”
“CÅ©ng không phải là không có duyên cá»› …”
Trương thị cảm thấy nụ cưá»i trên mặt chÃnh mình hÆ¡i cứng ngắc, nhưng vẫn nói tiếp “Hiện tại Nhị Ngưu nhà ta Ä‘ang Ä‘i theo Kim Bắc ca là m má»™t Ãt việc vặt, ta nghÄ© Kim Bắc ca quan tâm tá»›i Nhị Ngưu nhà ta như váºy, trong lòng rất cảm động, luôn muốn lấy thứ gì đó để tặng cho Phùng tẩu tá», nhưng bên trong nhà ta thì Phùng tẩu tá» cÅ©ng biết rồi đấy, thá»±c sá»± là không có thứ gì đáng giá.”
“Nhân tiện hái được má»™t giỠđồ ăn, mong Phùng tẩu tỠđừng ghét bỠ…”
Bạch Kim Bắc để Bạch Nhị Ngưu đi theo là m việc vặt sao?
Sắc mặt Phùng thị láºp tức âm trầm hÆ¡n, nhìn vá» phÃa Trương thị nói, “Bên trong nhà ta cÅ©ng không thiếu đồ ăn, ngươi mang vá» Ä‘i.”
Vừa dứt lá»i liá»n đóng cá»a “rầm” má»™t tiếng, căn bản mặc kệ Trương thị còn Ä‘ang đứng ở bên ngoà i.
Trương thị bị Ä‘uổi ra ngoà i, suýt nữa bị ván cá»a chẹt và o mÅ©i, khuôn mặt láºp tức nhăn nhó lại, nhổ nước bá»t vá» phÃa ván cá»a.
Phi!
Chẳng phải là vì trong nhà có mấy đồng tiá»n dÆ¡ bẩn hay sao, coi bản thân mình là phu nhân nhà già u không thèm để ngưá»i khác và o mắt, đúng là thứ không ra gì.
Chá»i mát má»™t lúc, Trương thị cảm thấy xả được cục tức rồi má»›i nghênh ngang Ä‘i vá» phÃa nhà mình.
Lúc sắp vỠđến nhà , nà ng ta nhìn giá» rau trong tay liá»n cau mà y lại.
Äồ ăn chưa đưa Ä‘i được, trở vá» không dá»… ăn nói.