Rơi Vào Ngân Hà Chương 113: NT5: Hôn lá»… 5: ?�n ái
Hôm sau là mùng má»™t Tết, trá»i có tuyết. Tám rưỡi sáng, Tô Dao mở mắt nhìn ra ngoà i cá»a sổ, cô phấn khÃch Ä‘áºp Ä‘áºp Trần Ngân Hà : “Tuyết rÆ¡i, tuyết rÆ¡i!â€
Trần Ngân Hà hé mở mắt, ôm ngưá»i bên cạnh và o lòng: “Ngá»§ thêm lúc nữa Ä‘i.â€
Giá»ng cá»§a anh mang theo âm mÅ©i trầm thấp do vừa thức giấc, mái tóc Ä‘en rối bù khác thưá»ng, hà ng lông mi Ä‘en láy khẽ rung rung, Tô Dao nhìn ngưá»i đà n ông trước mặt rồi ngẩng đầu nhìn ra thế giá»›i mà u trắng bên ngoà i cá»a sổ. Anh đẹp tá»±a như tuyết, khiến cô nhất thá»i không biết nên ra ngoà i chÆ¡i tuyết hay là tiếp tục nằm ngá»§ cùng anh. Sau má»™t hồi đấu tranh tư tưởng gay gắt, Tô Dao quyết định đối xá» công bằng bình đẳng, trước tiên là ngá»§ thêm cùng Trần Ngân Hà mưá»i phút, sau đó má»›i dáºy nghịch tuyết.
Cô là ngưá»i miá»n Nam, trước giá» chưa từng nhìn thấy tuyết, nên lúc nà y hai mắt Ä‘ang sáng rá»±c vì phấn khÃch. Trần Ngân Hà thay đồ ngá»§ ra, vừa cháºm rá» rá» cà i cúc áo sÆ¡ mi vừa nhìn Tô Dao: “Tuyết rÆ¡i đẹp hay là anh đẹp?â€
Tô Dao mặc chiếc áo khoác dà y cá»™p, quấn khăn mà Trần Ngân Hà đan cho cô, nghe thấy váºy, liá»n mỉm cưá»i: â€œÄÆ°Æ¡ng nhiên là phi tần đẹp đến hại nước cá»§a trẫm đẹp rồi.â€
Äáng thương là “Trẫm†toà n bị đè, “phi tần†nà y cá»§a nhà cô quá dÅ©ng mãnh và độc Ä‘oán khi ở trên giưá»ng.
“Bữa sáng em muốn ăn bánh trứng, bánh trứng do chồng là m cho em.†Tô Dao muốn nghịch tuyết, cô phấn khÃch chạy và o phòng ngá»§ thay đôi già y Ä‘i tuyết mà mình mua rồi cầm theo ô trên tá»§ ở ngưỡng cá»a, hét vá»›i và o trong má»™t tiếng: “Em ở dưới lầu, là m xong đồ ăn thì gá»i em nhé.â€
Trần Ngân Hà nhìn chiếc ô trong tay Tô Dao, cảm thấy cô đáng yêu đến quá đáng quá thể, anh Ä‘i tá»›i lấy lại ô: “Tuyết rÆ¡i không cần ô.â€
“Hôm nay không ăn ở nhà , xuống cổng khu nhà ăn.†Trần Ngân Hà thay già y, nắm tay Tô Dao, dắt cô ra ngoà i: “Äi thôi, xuống nghịch tuyết nà o hỡi ngưá»i phương Nam chưa thấy thế giá»›i.â€
Lý do mà anh không chuẩn bị bữa sáng ở nhà là do muốn nhìn cô nghịch tuyết, tuyết thì có gì hay ho, cái đáng ngắm là cô kìa.
Từ hà nh lang Ä‘i ra, Tô Dao nhìn thấy là n tuyết trắng như lông ngá»—ng trước mặt, trên mái nhà , trên cà nh cây, dưới mặt đất Ä‘á»u đã phá»§ má»™t lá»›p tuyết dà y đặc, những chiếc ô tô tại bãi Ä‘áºu xe cÅ©ng được đắp lên từng tầng dà y.
Tô Dao vá»™i và ng lấy Ä‘iện thoại ra chụp ảnh rồi đăng hà ng loạt lên trang cá nhân. Cô cất Ä‘iện thoại Ä‘i, quay lại nhìn Trần Ngân Hà , rồi vươn mÅ©i chân ra thá» thăm dò trên ná»n tuyết: “Em giẫm lên nhé?â€
Trần Ngân Hà quà ng khăn lại cho Tô Dao và vén tóc xõa trước trán cô ra sau, nở nụ cưá»i yêu chiá»u: “Giẫm Ä‘i.â€
Tô Dao giẫm trên tuyết, nghe tiếng tuyết lá»™p bá»™p, lại vươn tay hứng những bông tuyết vừa rÆ¡i xuống, cảm nháºn má»™t lúc sau đó cúi ngưá»i nắm má»™t nắm tuyết vo lại, xoa xoa ngá»i ngá»i đầy má»›i lạ. Nếu Trần Ngân Hà không ngăn cản thì cô còn muốn nếm nữa kìa.
Trần Ngân Hà đưa Tô Dao đến quảng trưá»ng táºp thể dục công cá»™ng, nÆ¡i nà y rá»™ng rãi, tuyết nhiá»u.
Tô Dao quay đầu nhìn vá» phÃa sau, chỉ và o hai dấu chân trên tuyết, hà o hứng nói: “Anh xem, dấu chân nà y!â€
Trần Ngân Hà hoà n toà n vô cảm: “Whoa, dấu chân nà y, thần kì tháºt đó.â€
Tô Dao đã là m xong má»™t quả bóng tuyết, nhân lúc Trần Ngân Hà không chú ý, cô ném mạnh vá» phÃa anh, “bá»™p†má»™t tiếng, quả cầu tuyết vỡ trên ngưá»i anh, khiến tuyết bắn tung toé.
Trần Ngân Hà phá»§i phá»§i tuyết trên ngưá»i: “Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chÆ¡i cái trò trẻ con nà y hả, em là trẻ lên ba đấy à ?â€
Anh còn chưa dứt lá»i thì quả bóng tuyết thứ hai lại bay tá»›i và hướng thẳng và o mặt, lần nà y anh đã tránh được.
Trần Ngân Hà không thÃch chÆ¡i trò nà y, má»—i năm tuyết rÆ¡i là nhóm Hứa Gia Hải lại đến sân váºn động nghịch tuyết, cả đám con trai túm tụm lại chÆ¡i đánh tráºn tuyết. Mặc dù tuyết không phải hiếm lạ ở miá»n Bắc nhưng nó vẫn hiếm lạ hÆ¡n là việc há»c hà nh. Anh không ra ngoà i chÆ¡i mà ngồi má»™t mình trong phòng há»c, nhìn qua cá»a sổ thấy cáºu ném tôi má»™t cái tôi ném cáºu má»™t cái, trông như má»™t đám thiểu năng trà tuệ, như lÅ© nhóc ba tuổi.
Lúc nà y, anh lại Ä‘ang cầm quả bóng tuyết ném và o ngưá»i Tô Dao, nhìn cô đỠmặt, bá»±c tức vừa cưá»i vừa tránh, anh cảm thấy trên Ä‘á»i nà y chẳng còn trò chÆ¡i nà o vui hÆ¡n trò ném tuyết nà y nữa.Â
Hai ngưá»i mặc áo khoác lông vÅ© dáng dà i mà u Ä‘en giống hệt nhau, má»™t ngưá»i quà ng khăn mà u hồng, má»™t ngưá»i quà ng khăn mà u Ä‘en, cùng đánh tráºn bóng tuyết dưới ná»n tuyết rÆ¡i, anh Ä‘uổi em bắt cả má»™t buổi sáng. Còn đắp ngưá»i tuyết dưới lầu nữa.
Äá»™t nhiên Tô Dao ngồi xuống ôm bụng, cau mà y, vẻ mặt Ä‘au đớn, thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn Trần Ngân Hà . Trần Ngân Hà chỉ cần nhìn thoáng qua là biết cô Ä‘ang giả bá»™, anh khẽ cưá»i, Ä‘i tá»›i, ngồi xổm xuống bên cạnh cô, nói bằng giá»ng chiá»u chuá»™ng: “Bé yêu, Ä‘au ở đâu thế?â€
Tô Dao chỉ và o bụng mình: “Anh xoa cho em Ä‘i.â€
Ngay khi Trần Ngân Hà cúi ngưá»i xuống, Tô Dao đã nắm má»™t nắm tuyết nhét và o cổ áo anh, nhét xong liá»n đứng dáºy chạy.
Là n da ấm áp bị tuyết lạnh chạm và o, láºp tức bị bóng băng đến choáng váng, Trần Ngân Hà đứng dáºy, rÅ© tuyết trong cổ mình ra, nhếch môi nhìn Tô Dao Ä‘ang cưá»i toe toét: “Quân tá» báo thù mưá»i năm chưa muá»™n, món nợ nà y tối nay anh sẽ tÃnh vá»›i em.â€
Anh đưa tay vá» phÃa cô: “Äi thôi, chuẩn bị má»™t chút, chiá»u nay đến nhà Cục phó Vương chúc Tết, sau đó đến nhà Hứa Gia Hải gặp chú dì Hứa, tối nay ăn cÆ¡m ở nhà há».â€
“Äợi em má»™t chút.†Tô Dao lấy trong túi ra má»™t chiếc túi nilon, rồi ngồi xổm xuống đắp và i quả bòng tuyết bá» và o trong, rất nhanh đã đầy cả má»™t túi.
Trần Ngân Hà không hiểu cô Ä‘ang là m gì, anh cúi ngưá»i, đưa tay cá» cá» lên chóp mÅ©i hÆ¡i á»ng đỠcá»§a cô: “Äang là m gì thế?â€
Tô Dao đưa túi cho Trần Ngân Hà , bảo anh xách: “Tuyết đã ngừng rÆ¡i rồi, sợ chiá»u nay có nắng sẽ là m tuyết tan hết, em trữ má»™t Ãt trong tá»§ lạnh để hôm sau mang vá» Vân Giang cho Tiểu Tiến và Tư Ngôn chÆ¡i.â€
Lần đầu tiên Trần Ngân Hà nghe thấy có ngưá»i bá» tuyết và o tá»§ lạnh, liá»n báºt cưá»i: “Lần tá»›i đón hai đứa đến Nam An chÆ¡i và i ngà y.â€
Tô Dao vừa Ä‘i vừa nói: “Ngà y mốt vá» Vân Giang đến nhà em nhé, chỉ có Ä‘iá»u có thể anh sẽ không thÃch nghi được vá»›i môi trưá»ng ở nhà em.â€
Trần Ngân Hà quay sang nhìn Tô Dao: “Äã là những nÆ¡i em từng sinh sống thì anh Ä‘á»u muốn tìm hiểu.â€
Tô Dao nắm tay Trần Ngân Hà , vừa Ä‘i vừa căn dặn: “Nhà em há» hà ng đông, bảy cô tám bác, bá»n há» sẽ vây lại rồi há»i Äông há»i Tây, hầu hết là những câu há»i liên quan đến gia đình, anh lá»™ mặt ra má»™t cái là được, sau đó em sẽ đưa anh Ä‘i trốn, Tết năm nà o em và tiểu Tiến cÅ©ng Ä‘á»u là m váºy.â€
Trần Ngân Hà trông có vẻ rất thÃch thú: “Bá»n há» sẽ há»i những câu há»i thế nà o?â€
Tô Dao giẫm lên tuyết trên mặt đất: “Trước đây khi em còn độc thân thì sẽ giục em cưới rồi giá»›i thiệu đối tượng cho em, hiện tại em sắp kết hôn rồi thì chắc chắn sẽ nói đến chuyện con cái, khi nà o thì sinh em bé, sinh mất đứa, chăm bẵm con cái thế nà o, Ä‘i há»c ở đâu, vân vân, phiá»n chết Ä‘i được.â€
Trần Ngân Hà cong môi: “Äâu có phiá»n, anh thÃch chá»§ đỠnà y, để anh nói chuyện cùng bá»n há», anh có thể cho bá»n há» tắt Ä‘iện thì thôi.â€
Tô Dao ôm cánh tay Trần Ngân Hà , mỉm cưá»i: “Váºy được, em cá» anh ra tráºn, anh ở nhà nói kinh sách nuôi dạy con cái vá»›i bảy cô tám bác, còn em đưa tiểu Tiến ra ngoà i tìm Tư Ngôn chÆ¡i.â€
Sá»± phân công lao động nà y quá phù hợp, nên đôi bên Ä‘á»u tá» vẻ đồng tình.
Hai giá» chiá»u, Tô Dao và Trần Ngân Hà đến nhà Cục phó Vương, Cục phó Vương cố gắng thuyết phục Trần Ngân Hà ở lại Nam An nhưng vô hiệu, ông tức giáºn đến mức còn không thèm lì xì cho anh, chỉ lì xì cho má»™t mình Tô Dao.
Năm giá» chiá»u hai ngưá»i đến lầu dưới nhà Hứa Gia Hải, Trần Ngân Hà lấy trong túi ra quả trà Tết năm ngoái mình ăn trúng trong chiếc sá»§i cảo. Trà là đã được xá» lý, rá»a sạch sẽ và nhúng trong thuá»· tinh trong suốt, như má»™t tác phẩm nghệ thuáºt đẹp mắt.
Theo lá»i mẹ Hứa nói thì ngưá»i nà o ăn được chiếc sá»§i cảo có trà là thì sẽ lấy vợ trước, Hứa Gia Hải ăn liá»n mấy bát nhưng không trúng, Trần Ngân Hà ăn có má»™t cái lại trúng ngay, quả là linh nghiệm.
Äang định lên lầu, thì Hứa Gia Hải Ä‘i xuống, anh ta nhìn Trần Ngân Hà má»™t cái, rồi lãnh đạm nói: “Ba mẹ tôi sang nhà bà ngoại rồi, không có nhà đâu, hai ngưá»i vá» Ä‘i.â€
Tô Dao đã mang theo quà tá»›i, cô mua trà cho ba Hứa, mua khăn lụa cho mẹ Hứa, để cảm Æ¡n bá»n hỠđã chăm sóc cho Trần Ngân Hà trong những năm qua. Cô có chút buồn khi nghe thấy lá»i Hứa Gia Hải, chỉ đà nh nói: “Váºy lần tá»›i chúng tôi lại đến.â€
Trần Ngân Hà giÆ¡ tay lên ấn chuông: “Äừng nghe cáºu ta nói báºy.â€
Chuông cá»a vang lên, giá»ng nói cá»§a mẹ Hứa phá ra từ loa, rồi nhiệt tình mở cá»a cho hai ngưá»i há». Trần Ngân Hà dắt Tô Dao và o trước, Hứa Gia Hải bức tức theo sau, lần nà y thì hay rồi, show ân ái show đến táºn nhà anh ta luôn rồi.Â
Ngay khi nhìn thấy Tô Dao, mẹ Hứa đã rất thÃch cô, nói rằng cô vừa đẹp lại vừa lá»… phép, bà ấy nắm tay Tô Dao há»i cô xem trong nhà còn chị em nà o phù hợp độ tuổi hay không, để giá»›i thiệu cho Biển lá»›n nhà mình.
Tô Dao mỉm cưá»i: “Nhà con không có, dì, dì đừng lo lắng quá, Giám đốc Hứa tà i giá»i như váºy mà còn lo không tìm được đối tượng hay sao?â€
Hứa Gia Hải gáºt đầu lia địa, cảm thấy vợ cá»§a Sông rá»™ng nói rất đúng, tốt hÆ¡n Sông rá»™ng nhiá»u, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng khiến hoà n cảnh cá»§a anh ta bá»›t khó khăn hÆ¡n so vá»›i những gì anh ta tưởng tượng.
Trần Ngân Hà bóc má»™t quả quýt, nếm thá» trước, thấy ngá»t má»›i đưa đến miệng Tô Dao để cô ăn. Tô Dao nếm thá», rồi nhìn Trần Ngân Hà , cả hai cùng nở nụ cưá»i ngá»t ngà o.
Mẹ Hứa nhìn đôi vợ chồng ân ái nà y rồi lại nhìn sang đứa con trai sắp ba mươi rồi mà vẫn còn độc thân cá»§a mình, cà ng nhìn cà ng thấy không vừa mắt: “Biển lá»›n, và o bếp rá»a rau Ä‘i, đừng có lượn lá» trước mặt mẹ, cứ há»… thấy con là mẹ lại Ä‘au đầu.â€
Nạn nhân vô tá»™i Hứa Gia Hải đứng dáºy khá»i ghế sofa, lúc ngang qua trước mặt Trần Ngân Hà , anh ta cố tình đạp mạnh và o chân anh má»™t cái, rồi dùng ánh mắt chá»i ngưá»i: “Äồ đê tiện!â€
Trần Ngân Hà tá» ra vô tá»™i, anh chỉ đến chúc Tết ngưá»i lá»›n mà thôi, thá»±c sá»± không há» cố ý show ân ái.
Ngà y hôm sau, Tô Dao mua và i xiên kẹo hồ lô mang lên máy bay, cô mang vá» cho Chu Tiểu Nghiên, để cô ấy ngá»i, nếu muốn ăn thì nhanh chóng tỉnh lại để ăn. Chỉ còn hÆ¡n hai tháng nữa là đến hôn lá»… cá»§a Tô Dao, cô chưa má»i ai là m phù dâu mà vẫn Ä‘ang đợi Chu Tiểu Nghiên tỉnh lại.
Trước khi đến Nam An, Tô Dao có tá»›i bệnh viện thăm Chu Tiểu Nghiên, cô ấy vẫn không có bất cứ dấu hiệu nà o cho thấy việc tỉnh lại, bác sÄ© nói phần đầu cá»§a cô ấy bị thương rất nặng, cô ấy không may mắn như những ngưá»i thá»±c váºt khác là có thể ngá»§ mãi. Trong vòng hai tháng nà y, nếu không tỉnh thì chỉ có chết.
Sau khi xuống máy bay, Trần Ngân Hà thấy Tô Dao Ä‘ang ngẩn ngÆ¡ nhìn xiên kẹo hồ lô, bèn đưa tay lên xoa đầu cô: “Äừng lo lắng, Chu Tiểu Nghiên không dám chết đâu.â€
“Nếu cô ấy chết thì hôn lá»… cá»§a chúng ta sẽ tổ chức kiểu gì, váºy nên cô ấy không dám chết.â€
Lúc nà y, Ä‘iện thoại cá»§a Tô Dao đổ chuông, cô nhìn số Ä‘iện thoại nhấp nháy trên mà n hình, lo lắng kéo tay Trần Ngân Hà : â€œÄÆ°á»ng Chu gá»i.â€
Cô sợ phải nghe tin dữ nên không dám bắt máy.
Trần Ngân Hà cầm Ä‘iện thoại trong tay Tô Dao, ấn nghe rồi đưa lên tai, sau khi nghe xong, nói: â€œÄÆ°á»£c, tôi biết rồi, tôi sẽ tá»›i bệnh viện ngay.â€
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà không chá»›p mắt, giá»ng nói có chút run rẩy: â€œÄÆ°á»ng Chu nói gì thế, tình hình hiện tại cá»§a Chu Tiểu Nghiên thế nà o?â€
Trần Ngân Hà nhét Ä‘iện thoại và o tay Tô Dao, đôi mắt đà o hoa cong cong: “Phù dâu cá»§a em tỉnh rồi.â€
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 113 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.