Rơi Vào Ngân Hà Chương 112: NT4: Hôn lá»… 4: ?�ón Tết
Rất nhanh đã đến Tết, đây là năm cuối cùng trước khi cưới, nên sá»± kiện trá»ng đại hà ng đầu là đến nhà cá»§a đối phương đón Tết.
Tô Dao ngồi trên ghế trong phòng ăn, mở máy lên viết ghi chú rồi ngước mắt nhìn Trần Ngân Hà , ngưá»i Ä‘ang Ä‘eo tạp dá» nấu ăn: “Tết Nguyên Äán được nghỉ tổng cá»™ng bảy ngà y, giả dụ trong thá»i gian nghỉ không có vụ án nà o phát sinh, váºy thì bảy ngà y đó sẽ phân bổ thế nà o?â€
“Vân Giang bốn ngà y, Nam An ba ngà y, được không?â€
Trần Ngân Hà bà y món cà tÃm xà o ra đĩa, quay lại nhìn Tô Dao, khẽ cong môi: â€œÄÆ°á»£c, em cứ sắp xếp Ä‘i, anh chỉ có má»™t ý kiến.â€
“Anh nói Ä‘i.†Tô Dao vừa nói vừa gõ chữ và o mục ghi chú: “Phải Ä‘i Nam An ngắm tuyết, chÆ¡i đánh tráºn tuyết, đắp ngưá»i tuyết, còn phải nhét bóng tuyết và o áo cá»§a chà ng tiên nhá».â€
Ai kêu đêm qua anh quấn lấy cô đòi há»i, không để cho cô được ngá»§ yên thân, dẫn đến sáng nay dáºy muá»™n, bị Quản lý Lưu bắt gặp rồi ăn mắng má»™t tráºn.
Trần Ngân Hà không biết gì vá» kế hoạch trả thù độc ác bằng bóng tuyết cá»§a Tô Dao, anh nói tiếp: “Anh muốn ngá»§ trong phòng ngá»§ ở nhà cá»§a em.â€
Tô Dao nghÄ© đến căn phòng ngá»§ nhá» tồi tà n chỉ rá»™ng chưa đầy mưá»i mét vuông cá»§a mình: “Thôi, Ä‘iá»u kiện ở đó không tốt, giưá»ng vừa cứng vừa nhá», còn không có nhà vệ sinh riêng, chắc chắn là anh không chịu nổi đâu.â€
Trần Ngân Hà mang những món ăn đã chuẩn bị xong đặt lên bà n ăn, anh dừng trước mặt Tô Dao, cúi xuống hôn cô má»™t cái: “Anh muốn ngá»§ trên chiếc giưá»ng em đã từng ngá»§.â€
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Trần Ngân Hà , cô Ä‘á»c được ý định cá»§a anh từ cặp lông mà y Ä‘ang ẩn hiện ý cưá»i kia, liá»n đỠmặt: “Không được, toà nhà cÅ© đó cách âm không tốt, chỉ cần có động tÄ©nh nhá» là phòng bên cạnh Ä‘á»u nghe thấy cả.â€
Trần Ngân Hà cúi đầu, cá» môi và o cổ Tô Dao, ngá»i mùi thÆ¡m cá»§a phụ nữ trên ngưá»i cô: “Em chịu đựng má»™t chút, có thể phóng túng nhưng đừng kêu to, như váºy thì má»i ngưá»i không nghe thấy đâu.â€
Giá»ng cá»§a ngưá»i đà n ông trầm thấp, Ä‘á»u Ä‘á»u, dụ dá»—: “Anh muốn nhìn thấy dáng vẻ không thể nhịn nhưng vẫn phải nhịn đến phát cuồng cá»§a em, chắc hẳn là khó chịu lắm nhỉ.â€
Anh ghé và o tai cô: “Chồng sẽ giúp em, để chồng yêu em tháºt nhiá»u.â€
Tô Dao bị trêu chá»c đến đỠcả tai, cô nghiêng đầu, tránh hÆ¡i thở hung hăng cá»§a ngưá»i đà n ông: “Anh nghiêm túc chút Ä‘i, đầu óc cả ngà y toà n nghÄ© cái gì thế hả?â€
Má»›i má»™t tháng rưỡi kể từ lần đầu tiên bá»n hỠđộng phòng vá»›i nhau, váºy mà má»i ngóc ngách trong ngôi nhà nà y Ä‘á»u đã bị “vấy bẩnâ€, đủ loại thá»§ thuáºt, đủ loại tư thế, không hiểu là anh há»c được từ đâu. Há»i thì nói đó là năng khiếu, không thầy mà giá»i, chẳng cần phải há»c, há»… nhìn thấy cô là yêu say đắm.
Và dụ như lúc nà y, máy hút mùi trong bếp còn Ä‘ang báºt, canh cá trong nồi Ä‘ang sôi “ùng ụcâ€, cÆ¡m má»›i nấu được má»™t ná»a, anh cÅ©ng chỉ là tiện mang đồ ăn ra bà n và hôn cô má»™t cái. Váºy mà ngay khi môi chạm môi lại khiến toà n thân bốc há»a và muốn cô.
Anh quay ngưá»i và o trong tắt bếp, cởi tạp dá», rá»a tay rồi bế cô khá»i ghế bà n ăn, giá»ng nói khà n khà n: “Vợ Æ¡i, anh muốn em.â€
Trái tim Tô Dao bị ngưá»i đà n ông khiến cho ngứa ngáy, cô vẫn Ä‘ang viết ghi chú, tay khẽ rung, chiếc Ä‘iện thoại rÆ¡i xuống sà n nhà , phát ra má»™t tiếng “bá»™pâ€. Tô Dao đá và o chân Trần Ngân Hà : “Äiện thoại cá»§a em, có phải rÆ¡i há»ng rồi không?â€
“Há»ng thì há»ng, chồng sẽ mua cho em cái khác.†Ngưá»i đà n ông chỉ báºn tâm đến sá»± sảng khoái cá»§a mình và hoà n toà n chẳng để ý đến sống chết cá»§a chiếc Ä‘iện thoại đáng thương, anh vừa bế cô và o phòng ngá»§ vừa cúi đầu hôn, giá»ng nói trầm khà n: “â€Là m†há»ng em luôn có được không?â€
“Không được, anh mau nấu cÆ¡m Ä‘i, nếu không bữa tối ăn gì đây, em đói.â€
“Chồng sẽ cho em ăn no cái khác.â€
“Bá» em xuống, ưm.â€
Cảnh tượng nóng bá»ng không biết xấu hổ nà y diá»…n ra hà ng ngà y, dùng lá»i cá»§a Tô Dao nói thì anh trai già còn trinh nà y bị bà bách, má»™t khi đã “phá giá»›i†thì y như Ä‘áºp xả lÅ©, không biết xấu hổ, chẳng biết Ä‘iểm dừng.
Rất nhanh đã đến Tết, năm nay Tô Dao không ở nhà đón Tết, sáng ngà y ba mươi Tết cô và Trần Ngân Hà bay đến Nam An, đến ăn Tết ở nhà anh.
Trần Ngân Hà đưa Tô Dao đến má»™ ba nuôi anh, tối Giao thừa hay ngưá»i cùng nhau gói sá»§i cảo. Tô Dao không có tà i nấu nướng, nên phụ trách cán vá» bánh, trong khi Trần Ngân Hà chịu trách nhiệm chuẩn bị nhân và gói sá»§i cảo bằng vá» bánh mà Tô Dao đã cán.
Có nhân thịt rau Tá» Thái, có nhân tôm, có nhân thịt bò cà rốt, má»—i loại Tô Dao Ä‘á»u ăn ná»a bát, cá»™ng lại cùng bằng gần hai bát, cô no đến không dám ngồi xuống, phải vừa Ä‘i quanh phòng khách cho tiêu cÆ¡m vừa nhìn Trần Ngân Hà rá»a bát.
“Nà y chị á»c, sao tà i nghệ cá»§a anh lại giá»i như váºy?â€
Trần Ngân Hà quay đầu lại, nhìn lướt qua tấm ảnh trên tủ, đó là ảnh của anh và ba nuôi, bên cạnh là chiếc đồng hồ hiệu Longines.
“Dạ dà y cá»§a ba anh không tốt.â€
Khi ba nuôi còn sống, Tết năm nà o cÅ©ng váºy, hai ba con cùng gói sá»§i cảo, đà n ông không được uyển chuyển như phụ nữ, nên cứ há»… nói chuyện là lại chà chóe cãi nhau. Trần Ngân Hà là má»™t ngưá»i chuyên gia gợi đòn, cái gì cÅ©ng dám nói, nếu không phải do anh có ngoại hình giống Hạ Nhã Äà n thì đã sá»›m bị ba nuôi Ä‘áºp chết cả vạn lần rồi.
“Má»™t ngưá»i dịu dà ng hiá»n là nh như Hạ Nhã Äà n tại sao lại sinh ra cái thứ như con chứ?â€
“Sao nà o, ba định ném con Ä‘i chắc… Äừng có đánh và o ót con, nếu không con sẽ đến má»™ mách mẹ, nói Cao Lá»—i bắt nạt đứa con trai tá»™i nghiệp cá»§a bà ấy.â€
“Con đúng là giống hệt ba ruá»™t cá»§a con, mất nết, năm đó nếu da mặt ba dà y hÆ¡n má»™t chút, thì lúc nà y con đã là con ruá»™t cá»§a ba rồi, chẳng đến lượt cái lão Trần Giang kia đâu.â€
“Ba, hôm nay giáo viên Mỹ thuáºt ở trưá»ng đã đánh tiếng vá»›i con rồi, ba cân nhắc thá» xem sao.â€
“Không cân nhắc, oắt con, còn lo lắng việc cá»§a ngưá»i lá»›n, mau qua đây cúi lạy gá»i ba ruá»™t rồi nháºn lì xì Ä‘i nà y, nháºn xong rồi thì lượn luôn Ä‘i.â€
Trần Ngân Hà rá»a xong chén bát cất và o tá»§, ba nuôi anh vẫn luôn không chịu kết hôn, ông ấy lưu luyến không quên “ánh trăng sáng†Hạ Nhã Äà n là má»™t nhẽ và mặt khác còn là vì anh nữa. Lo lắng đến cả gia đình hiện tại anh cÅ©ng không còn nữa.
Sau khi ba nuôi qua Ä‘á»i, má»—i năm Tết đến là Cục trưởng Khương, Cục phó Vương và Hứa Gia Hải Ä‘á»u gá»i anh đến nhà mấy ngưá»i hỠăn cÆ¡m Giao thừa, nhưng anh vẫn giữ thói quen ở lại căn nhà nà y, má»™t mình gói sá»§i cảo rồi yên tÄ©nh ăn hết. Căn nhà trống không vang vá»ng tiếng cưá»i nói vui vẻ cá»§a bữa cÆ¡m tất niên, nhưng nhân gian và náo nhiệt chẳng há» liên quan gì tá»›i anh.
Äây là năm thứ bảy kể từ khi ba nuôi anh không còn, anh không phải cô đơn nữa, anh đã tìm thấy ngưá»i có thể đón Tết cùng mình. Là ngưá»i anh yêu cÅ©ng là ngưá»i thân duy nhất cá»§a anh.
Tô Dao đứng ở cá»a bếp nhìn Trần Ngân Hà , bên ngoà i cá»a sổ sau lưng anh đầy ánh sáng, pháo hoa bùng lên bầu trá»i đêm đầy sao, toả ra từng Ä‘oá hoa rá»±c rỡ và lá»™ng lẫy. Ãnh sáng cá»§a pháo hoa le lói trên khuôn mặt cá»§a Trần Ngân Hà , anh đứng bên bà n bếp, ánh mắt rÆ¡i và o khoảng không.
Tô Dao Ä‘i tá»›i, ôm lấy anh từ phÃa sau, áp mặt và o lưng anh, khẽ cá» cá» và nói: “Sau nà y em sẽ không để anh đón Tết má»™t mình nữa, bảy mưá»i năm sau, năm nà o chúng ta cÅ©ng sẽ đón Tết cùng nhau.â€
Trần Ngân Hà nắm tay Tô Dao, rồi quay lại ôm cô tháºt chặt và o lòng. Anh ôm cô rất lâu, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Anh thÃch cảm giác được kiểm soát hoà n toà n, thÃch cô vì anh mà kÃch động mà phát Ä‘iên, chỉ khi hoà và o là m má»™t vá»›i cô thì anh má»›i cảm thấy bản thân mình đã hoà n toà n chiếm hữu được cô: “Anh muốn…â€
Tô Dao cảm nháºn được hÆ¡i thở nặng ná» cá»§a ngưá»i đà n ông, biết anh muốn là m gì, nên láºp tức ngắt lá»i: “Không, anh không muốn.â€
Trần Ngân Hà khẽ cưá»i, anh bế Tô Dao ra khá»i phòng bếp, đặt lên bà n ăn sạch sẽ, đôi mắt như hoa đà o nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu đến mức như nuốt chá»ng lấy cô.
Chương trình đêm Xuân đã bắt đầu, TV truyá»n đến âm thanh sôi nổi, Tô Dao ôm cổ Trần Ngân Hà : “Em muốn xem chương trình đêm Xuân.â€
Ngưá»i đà n ông hăng hái muốn chết: “Anh không hay bằng chương trình đêm Xuân hả?â€
Tô Dao là ngưá»i rất có lý: “Anh thì ngà y nà o cÅ©ng có thể nhìn, còn chương trình đêm Xuân má»—i năm chỉ có má»™t thôi.â€
Cô tìm đưá»ng lui, ngẩng đầu lên chá»§ động hôn anh má»™t cái để an á»§i: â€œÄÆ°á»£c rồi, có thể xem chương trình đêm Xuân chưa?â€
Tiếng hát sôi động và đáºm chất lá»… há»™i phát ra từ TV, Tô Dao cảm thấy âm thanh nà y có chút quen thuá»™c, cô quay đầu lại nhìn, ngạc nhiên nói: “Là Kì Bác Nhiên kìa, chà ng ngốc ngá»t ngà o dá»… thương nà y là m việc không tồi, được lên cả chương trình đêm Xuân rồi nà y.â€
“Nói Ä‘i nói lại hoá ra là em vẫn muốn ngắm ngưá»i đà n ông khác.†Ãnh mắt Trần Ngân Hà ngà y cà ng nguy hiểm, chẳng có gì ngạc nhiên khi sá»± bình tÄ©nh và kiá»m chế cá»§a anh đã nhảy và o thùng giấm chua và chẳng thể ra ngoà i.
Anh bế cô khá»i bà n ăn, đặt lên sofa, rồi cúi đầu hôn cô.
Tô Dao nghiêng đầu né tránh, đỠmặt nói: “Sao lại muốn là m trên sofa thế?â€
Cô mê đắm trong đôi mắt anh, cho dù anh có thiếu nghiêm túc, hay ghi thù và nguy hiểm thì cô Ä‘á»u yêu má»i khÃa cạnh ấy cá»§a anh. Cô bị anh ôm chặt, nghe tiếng th* d*c cá»§a anh khiến tim cô như bị Ä‘iện giáºt, toà n thân tê dại, ngứa ngáy, bị anh dụ dá»— đến khó chịu.
Cô quấn lấy anh: “Sofa hẹp quá, bế em và o phòng ngá»§ được không?â€
“Không được.†Anh đè cô xuống sofa, cúi đầu hôn, hÆ¡i thở gấp gáp: “Äể cáºu ta nhìn chúng ta là m.â€
Trên mà n hình TV, chà ng trai ngốc nghếch ngá»t ngà o Kì Bác Nhiên Ä‘ang mặc trang phục Tết Nguyên Äán, cầm micro hát bà i hát mừng năm má»›i vá»›i nụ cưá»i tươi trên môi và hoà n toà n không biết rằng mình đã trở thà nh công cụ tình thú cá»§a ngưá»i đà n ông không biết xấu hổ nà o đó.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 112 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.