Tuổi Chú Có HÆ¡i Lá»›n Chương 2: Tống Hi còn Ä‘ang lâm và o cảnh ngây ngưá»i, theo bản năng cÅ©ng mở miệng gá»i: ?��Chú nhá».â€
Sau khi cuá»™c báo cáo đáng sợ nhưng không hiểm nguy chấm dứt, má»i ngưá»i thở hắt ra, tốp ba tốp năm Ä‘i vá» vị trà cá»§a mình.
Trình Tiêu nói: “Cáºu được đấy! Lúc Mạnh Dao sắp bị bóp há»ng tại chá»— tá»› đã mém chút là vá»— tay rồi cÆ¡! Ban nãy Triệu Hân Nhiên trừng cô ta dữ lắm đấy!â€
Tống Hi không đáp.
Trình Tiêu đẩy ngưá»i cô, thấy cô kỳ quái, bèn há»i: “Tan há»p rồi, sao cáºu chưa hoà n hồn thế?â€
Bấy giá» Tống Hi má»›i sá»±c tỉnh: “Cáºu vừa nói gì váºy?â€
Trình Tiêu phất tay tá» vẻ bá» Ä‘i, chốc lát lại thò đầu qua: “Cáºu có chú ý đến ngưá»i đà n ông bên cạnh Tưởng Lá»—i không?â€
Vẻ mặt Tống Hi cứng đỠmất tá»± nhiên, sau đó lại là m như không có việc gì, há»i: “Sao váºy?â€
Trình Tiêu kÃch động đến mức không giữ được âm giá»ng: “Äẹp trai xỉu luôn!â€
Tống Hi: “…..â€
Trình Tiêu lầm bầm: “Lúc cáºu báo cáo anh ta còn quay đầu nhìn qua nữa, ôi mẹ Æ¡i, cái gương mặt vừa đẹp trai vừa trưởng thà nh ấy, đã thế thân ngưá»i còn phát ra hormone cấm dục nữa chứ, vừa nhìn tá»› đã muốn leo lên giưá»ng d*ng ch*n ra rồi….â€
Tống Hi: “…..â€
Khi Tống Hi muốn bảo cáºu câm miệng lại thì có đồng nghiệp thúc giục: “Äi mau Ä‘i, Hân Nhiên nói vá» mở há»p đấy.â€
Trong phòng nghỉ cá»§a bá»™ pháºn Äà i Mạng, Triệu Hân Nhiên trầm mặc nhìn những ngưá»i vừa có mặt trong buổi báo cáo, răn Mạnh Dao: “Em bị sao đấy? Hạng mục do em phụ trách mà bảo không biết gì vá» số liệu hiệu quả à ? Còn phải để Tống Hi cứu cánh cho em?â€
Mạnh Dao nhá» giá»ng giải thÃch: “Sáng nay em có việc xin phép mà chị? PPT có phải do em là m đâu….â€
“Äừng viện cá»› nghỉ ở đây! Chỉ khi là m PPT má»›i nhìn vá» số liệu hiệu quả à ?†Triệu Hân Nhiên vá»— bà n, “Em theo hạng mục nà y hai tuần, hiệu quả kiểu gì chưa từng để ý đến sao?! Hay là lâu quá không dùng não nên không nhá»›?â€
Mạnh Dao không nói.
Triệu Hân Nhiên quét mắt má»™t vòng: “Sau nà y có báo cáo thì không được phép xin nghỉ lâm thá»i, để tôi xem còn ai dùng nó là m cái cá»›!â€
Äiá»u nà y chá»c đến rất nhiá»u ngưá»i, má»i ngưá»i trong đây Ä‘á»u nhịn không được liếc Mạnh Dao, là m cô ta cà ng thêm nhục nhã.
Có đồng nghiệp có quan hệ không tệ vá»›i Mạnh Dao, nhá» giá»ng giải thÃch thay: “Trước kia nà o có báo cáo số liệu hiệu quả đâu, chỉ có số liệu vá» hiển thị và thứ hạng thôi mà , sao hôm nay bất chợt thế.â€
Tháng 9 Tống Hi chuyển đến Äà i Mạng, trước khi cô chuyển đến bá»™ pháºn nà y thì chưa có ai xem qua vá» những số liệu gia tăng ngưá»i dùng. Trong quá trình luân chuyển sản phẩm, Tống Hi cảm thấy số liệu nà y rất quan trá»ng, đã mấy lần Tống Hi kiến nghị vá»›i Triệu Hân Nhiên, hy vá»ng chị đưa nó và o phạm vi kiểm tra.
Chỉ là Tưởng Lá»—i không há»i đến nên má»i ngưá»i cÅ©ng không để trong lòng.
Hôm nay suýt chút nữa là anh ta mắng má»i ngưá»i rồi, Triệu Hân Nhiên cÅ©ng có ý giống vá»›i tiếng lòng cá»§a má»i ngưá»i ở đây, nếu là trước kia Tưởng Lá»—i không há»i, thì không mấy ai suy xét nhiá»u váºy.
Cấp dưới không biết nguyên nhân, nhưng chị Ãt nhiá»u cÅ©ng biết đôi chút, nghÄ© đến góc nhìn cá»§a má»i ngưá»i không giống, thái độ cÅ©ng dịu Ä‘i, nói: “Không thể vì trước kia không há»i đến nên bây giá» lại tá» ra như không biết, dù là ai, nếu không tiến bá»™ thì sẽ bị đà o thải, các em tỉnh táo lại Ä‘i.â€
Má»i ngưá»i gáºt đầu, có ngưá»i nhịn không được tò mò: “Mà ngưá»i ngồi bên cạnh Sếp Tưởng là ai ấy nhỉ, Boss lá»›n?â€
Ngà y thưá»ng bầu không khà cá»§a Äà i Mạng rất nhẹ nhà ng, còn hay hợp tác vá»›i các gameshow, phim ảnh nên cÅ©ng sinh ra cái táºt hóng chuyện, váºy nên khi nói chuyện cÅ©ng cởi mở hẳn, có ngưá»i gợi chá»§ đỠlà có ngưá»i đớp ngay: “Ngưá»i đó đẹp giai cá»±c, mà nói đẹp trai chắc vẫn không miêu tả cho đủ khà chất cá»§a ảnh nữa…â€
Xem ra cái lúc anh quay đầu lại đã lá»t và o mắt không Ãt ngưá»i.
Hôm nay kết quả báo cáo cÅ©ng không tÃnh là tệ, Triệu Hân Nhiên nghe kể có bá»™ pháºn bị mắng đến mức nhục nhã không ngóc đầu nổi nên cÅ©ng không truy cứu nữa.
Thuáºn lợi vượt ải khó nhất, đến sáu giá», ai nấy Ä‘á»u thả lá»ng, chưa đến bảy giỠđã tan là m.
Cả buổi chiá»u Tống Hi không có tâm trạng vá»›i công việc, nghÄ© đến buổi tối có hẹn ăn cÆ¡m nên cÅ©ng dá»n dẹp lại, lên Wechat thông báo vá»›i Nhiếp Minh Châu tan là m.
Cả hai ngưá»i sẽ chá» nhau trước cổng công ty.
Bá»™ pháºn Thương Mại cá»§a Nhiếp Minh Châu là cái bá»™ pháºn bị mắng thảm nhất, đến bảy giá» cô ấy má»›i Ä‘i ra.
Thấy Tống Hi liá»n chạy lên kéo cánh tay cô khóc lóc, kể lể: “Cáºu không biết chiá»u hôm nay tá»› đã trải qua những chuyện gì đâu!!â€
Tống Hi nghÄ© thầm, cáºu cÅ©ng không biết chiá»u nay tá»› đã trải qua chuyện gì đâu, gặp lại má»™t ngưá»i sau năm năm, lúc đó mém chút nữa tá»› đã quẳng luôn cái laptop xuống đất rồi. Chỉ là , sau khi nhìn thấy vẻ mặt cá»§a ngưá»i ná» lúc nhìn cô, bình tÄ©nh và xa lạ, chỉ sợ là không nháºn ra cô cÆ¡, hoặc đã quên từ lâu lắm rồi.
Trá»i lạnh, hai ngưá»i bèn rá»§ nhau đến má»™t quán lẩu, ná»a giá» trôi qua gần như chỉ có mình Nhiếp Minh Châu nói, Tống Hi nghe.
“…..Chúng tá»› bị xả đến khốn đốn luôn đó, má»›i chiếu hai slide PPT thôi mà các vị lãnh đạo đã phán khá»i chiếu nữa, vá» bà n lại xem rốt cuá»™c là muốn nói gì rồi hãy quay lại báo cáo sau.†Nhiếp Minh Châu vừa có khà chất vừa rất xinh đẹp, lúc không hé răng thì ngá»t ngà o lắm luôn, vừa mở mồm là cứ như ngưá»i kể chuyện, sinh động như tháºt, “Lúc bá»n tá»› ra khá»i phòng há»p phải bụm mặt mà đi, tháºt sá»± đáng sợ muốn chết, tá»› hối háºn vì đến bá»™ pháºn Thương Mại quá Ä‘i, đầu óc là đồ tốt, đáng tiếc quản lý cá»§a bá»n tá»› lúc có lúc không…ôi chao, rõ là má»™t bá»™ pháºn giá»i kiếm tiá»n nhất, sao gặp phải ông quản lý như nà y chứ.â€
Tống Hi nghe xong không khá»i cưá»i rá»™ lên.
Vá» quản lý bá»™ pháºn Thương Mại, cô đã nghe Nhiếp Minh Châu kể qua rất nhiá»u lần, tầm nhìn thì xa, đầu cÅ©ng tốt, chỉ là thưá»ng xuyên phạm lá»—i.
Nghe thấy bá»™ pháºn cá»§a Tống Hi báo cáo khá ổn, Nhiếp Minh Châu kinh ngạc không thôi: “Bên các cáºu là bá»™ pháºn duy nhất không bị chá»i nhỉ?â€
“Váºy sao?†Tống Hi cÅ©ng không biết rõ, buổi chiá»u cô không thể nà o táºp trung được, cÅ©ng không để ý đến nhóm chat Ä‘ang bà n chuyện gì.
Nhiếp Minh Châu hướng ngoại hÆ¡n cô nhiá»u, trong công ty quen không Ãt ngưá»i, gáºt đầu khẳng định: “Hôm nay có cả thảy sáu bảy bá»™ pháºn báo cáo, trừ các cáºu ra thì hầu hết Ä‘á»u bị nghe chá»i… Hôm nay Thẩm Hà nh Chu có hẹn cáºu Ä‘i ăn cÆ¡m không?â€
Câu cuối cùng Nhiếp Minh Châu nói bằng chất giá»ng chế nhạo, vẻ mặt còn thêm chút máºp má».
Thẩm Hà nh Chu cÅ©ng thuá»™c nhóm Quản lý táºp sá»±, cùng đợt vá»›i Mạnh Dao, lá»›n hÆ¡n các cô má»™t năm, công ty thưá»ng xuyên tổ chức táºp huấn cho Quản lý táºp sá»±, váºy nên má»i ngưá»i Ä‘á»u quen biết vá»›i nhau cả.
Tống Hi bất đắc dÄ© cưá»i: â€œÄÆ°Æ¡ng nhiên là không rồi, cáºu nghÄ© Ä‘i đâu đó?â€
Nhiếp Minh Châu cưá»i hì hì, “NghÄ© xem khi nà o anh ấy tá» tình vá»›i cáºu đó! Má»—i tuần anh ấy Ä‘á»u hẹn cáºu Ä‘i ăn mà đúng không? Theo tá»› được biết thì đã mấy báºn rồi nhỉ.’
Tống Hi đỡ trán: “Tha cho tá»› Ä‘i, chắc chắn là cáºu nghÄ© nhiá»u rồi, nếu không sao tá»› lại không có cảm giác đó chứ?â€
Nhiếp Minh Châu lại nói, “Tại sao hôm nay anh ấy không má»i cáºu á…. Là vì bị chá»i quá nên tổn thương lòng tá»± trá»ng, lúc tá»› tan tầm bên ấy còn Ä‘ang há»p đó.â€
Tống Hi nhÃu mà y, lại nghÄ© đến mấy chuyện gần đây, còn cả những ẩn ý trong câu nói cá»§a Triệu Hân Nhiên, Ä‘oán: “Chẳng lẽ tầng Lãnh đạo có thay đổi?â€
Nhiếp Minh Châu Ä‘ang kẹp tôm ăn, nghe đến đây thì ngừng đũa, tá» vẻ ‘lợi hại thế’, nói: “Cáºu Ä‘oán được nhanh thế?â€
“Hôm nay…†Tống Hi vốn muốn nhắc đến ngưá»i ná», những nghÄ© Ä‘oạn, lại sá»a lá»i, “Hôm nay nhiá»u Sếp lá»›n Ä‘á»u ở đấy, các bá»™ pháºn Ä‘á»u đến báo cáo, nhìn cứ như…â€
“Như là giao thiệp công việc?†Nhiếp Minh Châu giây lát đã hiểu ý của cô.
Tống Hi gáºt đầu.
Nhiếp Minh Châu nhất thá»i im lặng, cúi đầu cho tôm và o miệng, vẻ mặt lá»™ ra chút khác thưá»ng, như là muốn nói gì đấy nhưng phải nhịn lại.
Tống Hi không khá»i buồn bá»±c liếc nhìn cô ấy má»™t cái.
Nhiếp Minh Châu bị cô lưá»m, vẫn không nhịn nổi đà nh buông đũa, ra vẻ thần bÃ: “Tin tức ná»™i bá»™, Sếp Tưởng yếu quá nên bị đổi Ä‘i.â€
Dù có dá»± cảm đó rồi, nhưng khi Nhiếp Minh Châu nói ra sá»± tháºt thì trong lòng Tống Hi vẫn chấn động má»™t tÃ, má»™t lát sau má»›i ổn định lại.
Nhất là lúc nà y nghÄ© đến ngưá»i bên cạnh Tưởng Lá»—i, tùy ý đưa ra câu há»i, tuy là không đỠcáºp đến thân pháºn nhưng ý nghÄ©a đã rất rõ rà ng.
Sau đó, hai ngưá»i lại hà n huyên không Ãt chuyện, nồi lẩu lại refill thêm má»™t lần nữa, ăn đến táºn hÆ¡n chÃn giá».
Gần đây không có tà u Ä‘iện ngầm, hai ngưá»i thanh toán xong cÅ©ng không vá»™i ra ngoà i, ngồi ở ngoà i sảnh dùng phần má»m gá»i xe.
Sau khi và o tháng 11, tiết trá»i ngà y cà ng lạnh, hôm nay lại là thứ sau nên đúng khung giá» nhiá»u ngưá»i ra ngoà i ăn xong vá» nhà , rất nhiá»u ngưá»i gá»i xe. App hiển thị: 35 ngưá»i Ä‘ang đợi xe, phải tầm hÆ¡n má»™t tiếng má»›i có.
Nhiếp Minh Châu quyết Ä‘oán rá»i khá»i app, mở nhóm chat CHÚNG TA ÄỀU YÊU MINH CHÂU ra.
ã€Minh Châu】: Ai có tâm, có rảnh đến đón con không? Không gá»i được xe áu áu áu
Sau đó gá»i định vị.
Rất nhanh…..
ã€Ã”ng ná»™i Minh Châu】: Chú nhá» con Ä‘ang ăn cÆ¡m gần đấy, bảo nó tiện đưá»ng chở con vá»Â @Chú Minh Châu
ã€Bà ná»™i Minh Châu】: Bé yêu cá»§a bà , sao trá»… váºy rồi còn bắt xe chứ! Không an toà n chút nà o! @Chú Minh Châu đến đón Minh Châu ngay
ã€Ba Minh Châu】: Tà i xế Ä‘ang đưa ba đến sân bay, hôm nay ba Ä‘i công tác, @Chú Minh Châu em trai, cháu gái em giao cho em đấy
ã€Mẹ Minh Châu】: @Chú Minh Châu, chú nó vất vả rồi.
Hai phút sau…..
ã€Chú Minh Châu】:…………….
ã€Chú Minh Châu】: Chá» Ä‘i @Minh Châu
Hai mươi phút sau, ã€Chú Minh Châu】@ Minh Châu trên nhóm, bảo cô ấy Ä‘i ra.
Nhiếp Minh Châu có thể Ä‘i rồi, Tống Hi liá»n bảo để tiá»…n cô ấy đến ven đưá»ng, cô xem Ä‘iện thoại, thấy trên app hiển thị còn 21 ngưá»i nữa nên phải chá» chừng 40 phút.
Nhiếp Minh Châu cÅ©ng thấy, bèn nói: “Cáºu đừng gá»i xe nữa, để chú nhá» tá»› chở cáºu vá» luôn.â€
Tống Hi lắc đầu: “Không cần đâu, tá»› đợi thêm lát nữa váºy, cÅ©ng không gấp mà .â€
Nhiếp Minh Châu không đồng ý, vừa kéo vừa túm cô đến ven đưá»ng nÆ¡i má»™t chiếc Canyenne Ä‘ang đổ.
Ghế sau xe từ từ hạ xuống, cách chiếc ghế phụ lái, dưới ánh đèn mỠnhạt, một gương mặt quen thuộc hiện ra.
“Chú nhá»!†Nhiếp Minh Châu vui vẻ gá»i má»™t tiếng, Ä‘oạn quay đầu lại nói vá»›i Tống Hi, “Äây là chú nhá» cá»§a tá»›.â€
Tống Hi còn Ä‘ang lâm và o cảnh ngây ngưá»i, theo bản năng cÅ©ng mở miệng gá»i: “Chú nhá».â€
Nhiếp Minh Châu: “……â€
Nhiếp Dịch: “………..â€
Cuối cùng Tống Hi cÅ©ng bừng tỉnh: “……..â€
Nháy mắt cả mặt đỠbừng, hoảng loạn giải thÃch: “Ngại quá, cháu không cố ý….’
Nhiếp Minh Châu cưá»i phì má»™t tiếng: “Không sao đâu, chú nhá» cá»§a tá»› có thêm má»™t cô cháu gái xinh đẹp, vui còn không kịp ý.â€
Tống Hi nhìn Nhiếp Dịch, ánh đèn quá đỗi mỠnhạt, là m vẻ mặt của anh chìm mất.
Cô chỉ thấy hốt hoảng, vá»™i bảo Nhiếp Minh Châu: “Cáºu mau vá» Ä‘i, bên ngoà i lạnh lắm.â€
“Cáºu vá» vá»›i tá»› Ä‘i!†Nhiếp Minh Châu quay đầu lại há»i Nhiếp Dịch, “Chú nhá» Æ¡i, đồng nghiệp cá»§a cháu không gá»i được xe, có thể tiện đưá»ng chở cáºu ấy vá» không? Cáºu ấy ở gần công ty lắm.â€
Vì vừa má»›i trải qua má»™t tráºn xấu hổ, bản thân vừa ngu lại ngốc, Tống Hi chỉ háºn không tìm cái chốn không ngưá»i chôn mình xuống luôn, bèn há miệng muốn từ chối ngay.
Lại nghe Nhiếp Dịch bảo: “Lên Ä‘i.â€
Tác giả có lá»i muốn nói:
Nhiếp Dịch: á»’, 2 chương, lá»i kịch được 3 từ.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 2 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.