Tuổi Chú Có HÆ¡i Lá»›n Chương 3: Nhiếp Dịch cÅ©ng không báºn lòng, vá»— vá» mái đầu má»m mại cá»§a cô: ?��Äi nà o, Ä‘i chÆ¡i vá»›i chú nhá».â€
Nhiếp Minh Châu túm Tống Hi ra ghế sau ngồi cùng mình.
Cho đến khi xe lăn bánh, Tống Hi mới bình tĩnh lại, cũng ý thức được bản thân vừa phạm phải một cái sai lầm ngu xuẩn cỡ nà o.
Buổi chiá»u nhìn thấy Nhiếp Dịch cô nên nháºn ra má»›i phải, đáng tiếc là cô không để ý. Sau đó Nhiếp Minh Châu nói trong nhóm rằng cô ấy biết chuyện CEO sẽ thay đổi, nhưng cô lại chẳng chịu liên tưởng đến nhau.
Há» Nhiếp không phải là má»™t há» phổ biến, thân pháºn đương nhiên không thấp, má»™t ngưá»i và o Quản lý táºp sá»± thế nà y thì giữa hai ngưá»i há» có thể không liên quan đến nhau sao?
Tống Hi thấy Nhiếp Minh Châu cứ nhìn mình cưá»i trá»™m, không khá»i cưá»i bất đắc dÄ©: “Äáng ra tá»› nên nghÄ© đến.†Hai ngưá»i hẳn là há» hà ng gần, chỉ là trước kia hiếm khi gá»i thẳng tên Nhiếp Dịch nên nhất thá»i não Ãt nếp nhăn Ä‘i.
“Hả?†Nhiếp Minh Châu lại không hiểu, “Có ý gì?â€
Tống Hi sá»ng sốt, bá»—ng nhá»› ra Nhiếp Minh Châu không biết cô và Nhiếp Dịch có quen nhau, ão não ngay, nghÄ© thầm sao hôm nay lại phạm phải nhiá»u sai lầm ngu xuẩn thế chứ.
Theo phản xạ nhìn kÃnh chiếu háºu, không ngá» Nhiếp Dịch cÅ©ng Ä‘ang nhìn cô, ánh mắt hai ngưá»i chạm nhau, Tống Hi dá»i Ä‘i trước.
May mắn thay Nhiếp Minh Châu không để trong lòng, cô ấy giảo hoạt nói: “Lúc các cáºu Ä‘i há»p chắc là đã gặp chú nhá» tá»› rồi nhỉ…. À đúng rồi, chú nhá», đây là Tống Hi chung Quản lý táºp sá»± vá»›i cháu, trước đây bá»n cháu Ä‘á»u là m ở bá»™ pháºn Sản Phẩm trước khi luân chuyển công tác đó.â€
Nhiếp Dịch lái xe, ừ chiếu lệ.
Nhiếp Minh Châu bÄ©u môi, che miệng ká» sát bên tai Tống Hi, thá» thẻ: “Äừng để ý nhé, chú nhá» tá»› thế đấy, Ãt nói, ngưá»i thì kỳ cục khó chịu, dù sao cÅ©ng lá»›n tuổi, cáºu hiểu mà …â€
Tống Hi bối rối, thầm nghĩ, tớ không hiểu vụ nà y thì liên quan gì đến tuổi tác?
Nhiếp Minh Châu nhanh chóng chêm thêm má»™t câu: “Còn FA…â€
Tống Hi gáºt đầu, tá»±a như đã hiểu.
“Minh Châu.†Nhiếp Dịch đột nhiên lên tiếng, giá»ng nói không nghiêm khắc lắm nhưng lại là m cho ngưá»i nghe nháºn ra được có ý cảnh cáo trong đấy.
Nhiếp Minh Châu ngồi nghiêm ngưá»i ngay, thả lá»ng giá»ng: “Chú nhá» tá»› ngà y thưá»ng tốt tánh lắm, chỉ là trong công việc thì nghiêm túc hẳn, ai là m tệ là bị chá»i…. Như bá»™ pháºn Thương Mại bá»n tá»› nà y, đúng không…chú nhá»?â€
Nói đến đây Nhiếp Minh Châu không nhịn được, giá»ng Ä‘iệu cÅ©ng lạnh tanh dần.
Nhiếp Dịch bình tÄ©nh đáp: “Chú có chá»i team?â€
Nhiếp Minh Châu bị kìm lại, đúng là không có tháºt, anh chỉ nêu ra mấy vấn đỠmấu chốt vá»›i Tưởng Lá»—i, còn đâu ngưá»i chá»i là Tưởng Lá»—i.
“Thì cÅ©ng là chú chỉ Ä‘iểm.†Nhiếp Minh Châu tức giáºn, nhìn sang Tống Hi thì lại nhá»› ra, “Chú nhá», bá»™ pháºn Äà i Mạng cá»§a Tống Hi có phải là báo cáo ổn lắm không? Trong các bá»™ pháºn thì xem như tốt nhất nhỉ?â€
Tống Hi dựng lỗ tai lên nghe.
Nhiếp Dịch: “Bình thưá»ng.â€
Tống Hi: “…….’
Nhiếp Minh Châu nói: “Không sao, tá»› phiên dịch cho, ý chú nhá» tá»› là , bình thưá»ng nghÄ©a là không tệ lắm đó.â€
Tống Hi mỉm cưá»i.
Trước kia cô không biết Nhiếp Dịch lại hà khắc thế đấy.
Còn nhá»› lúc anh dạy cô phát âm tiếng Anh, anh giảng và i lần, có mấy từ cô phát âm mãi không chuẩn, Nhiếp Dịch liá»n tách từng từ má»™t ra dạy cô, sau đó cô cÅ©ng nói lưu loát hÆ¡n, Nhiếp Dịch má»›i vá»— đầu cô khen ngợi: “Giá»i quá.â€
Trong xe an tÄ©nh lại, Tống Hi nhìn cảnh phố xá bên ngoà i xe, đột nhiên phát hiện ra sá»± lạ, bèn bảo: “Äây không phải đưá»ng vá» nhà tá»›?â€
Nhiếp Minh Châu cÅ©ng ‘ồ’ má»™t tiếng: “Chú nhá» Æ¡i, nhà Tống Hi ở Cảnh Hòa Viên gần công ty đó, không biết thì để cháu mở Google Map nhé?â€
Nhiếp Dịch: “Không cần, đưa cháu vá» trước.â€
Nhiếp Minh Châu khó hiểu: “Váºy chú phải Ä‘i má»™t vòng nữa ạ?â€
Nhiếp Dịch nói: “Chú ở thà nh Tây.â€
“Ồ.†Nhiếp Dịch ở ngoà i, không hay vá» nhà lắm nên Nhiếp Minh Châu cÅ©ng quen, giải thÃch cho Tống Hi: “Nhà chú mình ở gần công ty, váºy lát nữa hai ngưá»i cùng vá».â€
Nhà hỠNhiếp là một khu biệt thự ở thà nh Bắc, chỠkhi Nhiếp Minh Châu và o nhà rồi, Nhiếp Dịch vẫn không khởi động xe.
Tống Hi nghi hoặc, chỉ là vẫn không há»i thêm.
Má»™t lúc lâu sau, Nhiếp Dịch má»›i bất đắc dÄ© nói: “Cháu lên trước ngồi.â€
Bấy giá» Tống Hi má»›i nháºn ra, mặt á»ng đỠđôi chút. Trong xe chỉ còn có hai ngưá»i, cô mà ngồi ghế sau thì đúng là không lá»… phép lắm.
Nói tháºt, bây giá» cô muốn tá»± vá» nhà hÆ¡n, chứ ngồi cùng Nhiếp Dịch nữa thì không biết xấu hổ đến chừng nà o.
Trên đưá»ng vá» rất im lặng, thá»i gian qua lâu hai ngưá»i không ai nói vá»›i ai câu nà o.
Tống Hi thì không biết nói gì.
Lâu quá không gặp, có chăng Nhiếp Dịch nhá»› cô được bao nhiêu, có khi không còn nhá»› gì nữa rồi, hoặc nhá»› được chút chút, nhưng dù thế nà o thì hai ngưá»i cÅ©ng không tÃnh là quen thuá»™c.
Cô và Nhiếp Dịch quen nhau từ rất lâu, nhưng số lần tiếp xúc vá»›i nhau thì lại Ãt á»i, hÆ¡n nữa lúc đó Nhiếp Dịch chỉ má»›i hai mươi tuổi hÆ¡n, trong mắt cô, ngưá»i dưới ba mươi thì vẫn cùng thế hệ vá»›i mình, còn bây giá» anh đã lá»›n đến chừng tuổi nà y rồi, khà chất trên ngưá»i Nhiếp Dịch đã chÃn muồi, lại còn là báºc cha chú, váºy nên cô cà ng không dám tùy tiện gợi chuyện, miá»…n cho dÃnh đỠtà i vi phạm, có vẻ không tôn trá»ng anh.
Trái lại Nhiếp Dịch đột nhiên lên tiếng: “Tốt nghiệp rồi?â€
Tống Hi là m bá»™ nhìn ra cá»a sổ, tránh nói mấy lá»i xấu hổ, nghe anh há»i thì thở hắt ra, thì ra anh còn nhá»› mình, thế là gáºt đầu: “Tốt nghiệp và o hè năm nay ạ.â€
Nhiếp Dịch nói: “Trưởng thà nh nhanh quá, má»›i đấy mà đã Ä‘i là m rồi.â€
Anh vừa nói xong, Tống Hi cà ng thấy anh hệt như má»™t trưởng bối, bình thưá»ng ngưá»i lá»›n mà gặp con cháu Ä‘á»u kiểu mở đầu như, ‘ối chà , nhiá»u năm không gặp, lá»›n tướng thế nà y rồi à ! Äây già quá rồi mà !’, quả nhiên Nhiếp Dịch tháºt sá»± rất giống mấy ngưá»i trong há» hà ng đấy lắm.
NghÄ© đến chuyện dùng phong thái đối xá» vá»›i phụ huynh để đối diện vá»›i Nhiếp Dịch, Tống Hi cÅ©ng thả lá»ng không Ãt, tháºm chà còn chá»§ động cảm khái: “Äúng váºy, không ngá» có thể gặp lại ngà i, nhiá»u năm rồi chúng ta không gặp lại mà ?â€
Nhiếp Dịch: “Ừ, hai năm….â€
Tống Hi: “Äã năm năm….â€
Tống Hi và Nhiếp Dịch cùng thốt lên, nhưng số năm lại không giống nhau.
Tống Hi: “…………….â€
Nhiếp Dịch cũng không nói nữa.
Tống Hi xấu hổ nghÄ© thầm, không lẽ Nhiếp Dịch nháºn sai ngưá»i? Tưởng cô là ngưá»i nà o đó cùng tuổi à ? Váºy mà câu năm năm cá»§a cô cứ như vả mặt trưởng bối váºy, ngưá»i lá»›n có thể nhá»› được cô đã là tốt lắm rồi, cô còn muốn ngưá»i ta phải nhá»› kỹ thá»i gian à , thế không phải là gây phiá»n hà cho há» sao?
Như lúc tết vá», dòng há» há»i con bé sắp và o đại há»c à , con bé lại không có mắt nói, cháu tốt nghiệp rồi. Váºy há» hà ng đấy phải là m sao đây? Chỉ có thể xấu hổ cưá»i ha ha, nói, thế à , xem đầu óc bác nà y, nhá»› không nổi rồi!
Tống Hi thấy bản thân thất lá»… quá, đà nh phải giảm bá»›t bầu không khà xấu hổ: “Ha ha…hai hay năm năm, cùng là rất lâu không gặp rồi.â€
Nhiếp Dịch không tiếp lá»i.
Tống Hi nghÄ© thầm, vị trưởng bối nà y tháºt là , cho chú báºc thang, sao chú không chịu xuống thế hả?
Nhưng cứ xấu hổ thế nà y cÅ©ng không ổn lắm, Tống Hi pháºn là m con cháu phải kiếm chuyện thôi: “Nghe Minh Châu nói, có thể ngà i sẽ đến công ty bá»n cháu nháºn vị trà cá»§a Sếp Tưởng ạ?â€
Lúc nà y Nhiếp Dịch mới nhạt nhẽo ừ một tiếng.
Tống Hi khó hiểu há»i: “Lúc cháu tìm kiếm vá» công ty có xem qua các cổ đông chá»§ chốt, sao không thấy có tên ngà i?â€
Lúc cô tìm công ty để apply và o tháºt sá»± đã lên mạng tra rất kỹ, Chá»§ tịch Công ty Khoa há»c-Kỹ thuáºt Không Cốc, CEO, CFO, CTO cá»§a Thiểm Äá»™ng Video, các chức vị quan trá»ng ấy, rõ rà ng không há» có tên nà o quen thuá»™c cả.â€
Nhiếp Dịch vặn lại: “Cháu xem những thứ đó là m gì?â€
Tống Hi bị há»i ngược, má»™t lát sau má»›i đáp: “Äể hiểu rõ hÆ¡n vá» tình huống công ty.â€
Nhiếp Dịch liếc cô một cái.
Tống Hi có hÆ¡i chá»™t dạ, nhưng nghÄ© lại, dù cô có là m gì thì hình như cÅ©ng không liên quan đến vị trưởng bối nhiá»u năm không gặp nà y, thế nên cứ thản nhiên thôi.
Lúc đưa Tống Hi đến dưới nhà , Tống Hi chuẩn bị xuống xe.
Nhiếp Dịch ngẩng đầu đánh giá kiến trúc khu chung cư cÅ© kỹ nà y: “Thuê nhà ?â€
Tống Hi gáºt đầu: “Tiện Ä‘i là m ạ.â€
Nhiếp Dịch không nói gì.
Tống Hi mở cá»a xe, quay đầu lại nói: “Cảm Æ¡n ch…cảm Æ¡n ngà i đã đưa cháu vá».â€
Mém chút nữa là lại nói sai rồi, thế là cúi đầu xuống, không muốn lâm và o cảnh nói nhiá»u sai nhiá»u.
Nà o ngỠđâu Nhiếp Dịch lại hạ cá»a xe xuống, gá»i tên cô: “Tống Hi.â€
“Dạ?†Tống Hi xoay ngưá»i, nghi hoặc nhìn anh.
Nhiếp Dịch há»i: “Vừa rồi cháu muốn nói cảm Æ¡n ai?â€
Trong lòng Tống Hi tháºt sá»± quá tuyệt vá»ng, cô tưởng đã sá»a lá»i nhanh lắm rồi, nghÄ© Nhiếp Dịch không nghe thấy, còn âm thầm vui mừng, nà o đâu Nhiếp Dịch không những nghe được, mà còn há»i nguyên nhân, há»i cô câu nói sai đó là gì…
Nhưng không chá» cô giải thÃch, Nhiếp Dịch lại theo sát: “Cháu theo Minh Châu gá»i tôi là chú nhá», gá»i rồi thì hà cá»› gì còn phải xin lá»—i?â€
Tống Hi: “………â€
Mấy năm không gặp, vấn đỠNhiếp Dịch há»i cà ng ngà y cà ng xảo quyệt, trách không được mấy vị quản lý kia bị mắng thảm thế.
Tống Hi yên lặng không đáp, má»™t lát sau, Nhiếp Dịch lại nói: “Mấy năm không gá»i tôi tiếng chú nhá», giá» gặp lại lại không dám kêu, cháu Ä‘ang tÃnh đối xá» vá»›i ngưá»i quen cà ng thêm xa lạ sao?â€
Anh há»i rất bình thản,nhưng Tống Hi nghe và o tai cứ như bị dạy dá»— váºy, thấy bản thân như má»™t trong những vị quản lý thuyết trình PPT, bị mắng không ngóc đầu dáºy nổi.
Dưới đôi mắt Ä‘en láy cá»§a anh, Tống Hi l**m môi, không khá»i mở miệng: “Chú nhá».â€
Nhiếp Dịch lặng lẽ nhìn cô, bảo: “Äi Ä‘i.â€
Tống Hi như được đại xá, quay đầu chạy và o trong cá»a chung cư.
Năm ngoái sau khi nháºn được offer cá»§a Thiểm Äá»™ng xong, Tống Hi liá»n thuê má»™t căn phòng có sảnh gần công ty, chung cư nà y là chung cư cÅ© mưá»i mấy năm trước, nhưng vì lân cáºn có nhiá»u công ty mạng nên giá không há» rẻ, ngưá»i môi giá»›i nâng giá cao nhưng nhu cầu thuê vẫn rất nhiá»u.
Äến khi đặt mông ngồi trên sô pha, cô má»›i dần bình tÄ©nh lại.
Tháºt tình cô không há» nghÄ© đến sau nhiá»u năm rồi, mà Nhiếp Dịch vẫn còn nhá»› chuyện cô từng gá»i anh là chú nhá».
Lần đầu gá»i như thế, là năm cô lên mưá»i.
Lúc mẹ cô qua đưá»ng bị má»™t chiếc xe tải lá»›n vượt đèn đỠđâm trúng, sau mấy ngà y cấp cứu vẫn không cứu được, mẹ rá»i Ä‘i. Ba cô là Tống Tòng An rất báºn, sau khi mang cô vá» nhà há» Tống thì không có thá»i gian quan tâm đến cô.
Trong hoà n cảnh xa lạ, cô rất sợ và bất lực, nghĩ đến cảnh mồ côi mẹ rồi còn ở một nơi xa lạ không ai quen biết, ngà y nà o cô cũng khóc.
Tống Tòng An có má»™t ngưá»i em trai kém rất nhiá»u tuổi, tên là Tống Äông Nguyên, lá»›n hÆ¡n Tống Hi mưá»i tuổi.
Hôm đó Tống Hi ở nhà má»™t mình, Tống Äông Nguyên dẫn má»™t ngưá»i bạn vá».
Tống Äông Nguyên hai mươi tuổi, chÆ¡i bá»i rất dữ nên không quan tâm lắm mấy chuyện trong nhà , hÆ¡n nữa ngưá»i anh cả cÅ©ng bước sang tuổi trung niên, anh ta chỉ thấy Tống Hi rất xinh đẹp, khóc má»™t cái là khiến ngưá»i ta Ä‘au lòng, váºy nên khi thấy cô khóc là đi dá»— cô ngay.
Tống Äông Nguyên nói: “Cháu đừng khóc, chú nhá» dẫn cháu Ä‘i chÆ¡i nhé?â€
Tống Hi dẫu sao cÅ©ng còn nhá» xÃu.
Ở đây đã mấy ngà y rồi, đừng nói là có ngưá»i Ä‘i chÆ¡i vá»›i cô hay không, trừ Tống Tòng An bình thưá»ng há»i han cô được hai ba câu ra, thì hiếm có ai nói chuyện vá»›i cô lắm. Cô nghe được Ä‘i chÆ¡i mà bị hấp dẫn, cÅ©ng ngừng khóc, đỠmắt thút thÃt suy nghÄ© vá» Tống Äông Nguyên và ngưá»i con trai cao lá»›n cạnh anh ta.
Tống Äông Nguyên giá»›i thiệu vá»›i cô: “Äây là Nhiếp Dịch.â€
Äó là lần đầu tiên cô quen Nhiếp Dịch.
Nhiếp Dịch hai mươi tuổi, sáng sá»§a đẹp trai, có cái khà chất sạch sẽ bồng bá»™t cá»§a cái tuổi thanh niên, anh cưá»i ôn hòa nhìn cô, khiến cô cảm thấy ngưá»i ấy rất đáng tin cáºy, không có chút ác ý nà o.
Huống hồ chi, Tống Hi cÅ©ng muốn Ä‘i chÆ¡i vá»›i bá»n há», thế là ngoan ngoãn gá»i: “Chà o anh Nhiếp Dịch ạ.â€
“Ngoan lắm.†à cưá»i trên mặt Nhiếp Dịch cà ng Ä‘áºm.
Tống Äông Nguyên phụt má»™t tiếng, che ngá»±c như muốn há»™c máu, chân thà nh khuyên bảo Tống Hi: “Äừng gá»i trẻ thế, nó tim Ä‘en lòng Ä‘en, không xứng vá»›i tiếng anh cá»§a cháu đâu, vả lại nó lá»›n hÆ¡n cháu mưá»i tuổi, gá»i chú Ä‘i!â€
Lúc đó Tống Hi thầm nghÄ©, đây là anh lá»›n mà , không khá»i có hÆ¡i khó xá».
Nhiếp Dịch cÅ©ng hÃp mắt nhìn Tống Äông Nguyên.
Tống Äông Nguyên không sợ gì hết, nhanh trà cưá»i ha ha bảo anh: “Gá»i anh cÅ©ng được, nhưng nếu Tống Hi gá»i cáºu là anh, gá»i tôi là chú nhá», theo vai vế thì cáºu cÅ©ng gá»i tôi là chú đấy?â€
Nhiếp Dịch cạn lá»i.
Tống Hi cÅ©ng hiểu ra, trong lá»›p có nhiá»u bạn nam vì tranh vai vế nên thưá»ng hay đùa giỡn váºy lắm.
Thế là cô cÅ©ng cưá»i rá»™ lên.
Nhiếp Dịch thấy hai chú cháu nhà nà y đồng lòng, bất đắc dÄ© xoa thái dương, nói vá»›i Tống Hi: “Thôi thì gá»i chú Ä‘i.â€
Tống Hi giòn tan gá»i lại: “Chú nhỠạ.â€
Nhiếp Dịch cÅ©ng không báºn lòng, vá»— vá» mái đầu má»m mại cá»§a cô: “Äi nà o, Ä‘i chÆ¡i vá»›i chú nhá».â€
Tống Äông Nguyên đứng cạnh nhìn, đắc ý nói: “Cháu gái cá»§a tôi có phải là đáng yêu lắm không, rất dá»… khiến ngưá»i ta yêu thÃch nhỉ?â€
Giá»ng nói cá»§a Nhiếp Dịch mang chút ý cưá»i: “CÅ©ng được.â€
Tác giả có lá»i muốn nói:
5 năm gặp lại, ná»™i tâm Tống Hi, u là chá»i, đã hÆ¡n ba mươi mà vẫn còn FA.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 3 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.