Chương 704: Bởi vi�? Tình yêu (1)
– Lộc SÆ¡n, ngươi xem lâu như vậy coÌ€n chưa Ä‘ủ sao? Lẽ naÌ€o ngươi c*̃ng muôÌn chêÌt? Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh lập tưÌc nhiÌ€n về phiÌa Lộc SÆ¡n lão nhân Ä‘ang đưÌng ở trong không trung rồi noÌi. Â
– Äông Vô Mệnh, ta biêÌt thực lực c*̉a ta không bằng ngươi, chỉ laÌ€ ta muôÌn tÆ¡Ìi nhiÌ€n BaÌ£ch OaÌnh một chuÌt, coÌ quan hệ giÌ€ tÆ¡Ìi ngươi không? Â
Một Ä‘aÌ£o thân ảnh phaÌ lao tÆ¡Ìi, chiÌnh laÌ€ Lộc SÆ¡n lão nhân aÌo xanh kia, voÌc người cao gầy giôÌng như một cây gậy truÌc vậy. CoÌ cảm giaÌc chỉ cần một cÆ¡n gioÌ thổi qua laÌ€ sẽ ngã xuôÌng đâÌt. ThÃªÌ nhưng luÌc naÌ€y chỉ bằng vaÌ€o khiÌ thÃªÌ từ trên người Lộc SÆ¡n lão nhân tản ra c*̃ng khiêÌn cho người khaÌc không thể khinh thường. Äặc biệt laÌ€ đôi măÌt âm trầm kia, vừa nhiÌ€n vaÌ€o c*̃ng biêÌt hăÌn không phải laÌ€ người lương thiện giÌ€. Â
LuÌ£c Lâm Thiên nhiÌu maÌ€y, lão giả naÌ€y chÃnh laÌ€ lão giả mặc tÃ´Ì y đâÌu giaÌ thaÌ€nh công một viên Dưỡng Thần HoÌa Vương Äan, Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh ra mặt hoÌ€a giải, xem ra chuyện naÌ€y không chỉ đơn giản như vậy. Â
– Lộc SÆ¡n, ngươi Ä‘i Ä‘i. Â
Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh nhiÌu maÌ€y noÌi vÆ¡Ìi Lộc SÆ¡n lão nhân. Â
– BaÌ£ch OaÌnh, ta không Ä‘i. Ta Ä‘ã tiÌ€m naÌ€ng hai mươi năm rồi, ta coÌ€n tưởng rằng naÌ€ng Ä‘ã mâÌt tiÌch trong Cổ Vực. Hiện taÌ£i gặp được naÌ€ng, ta sẽ không Ä‘i đâu hêÌt. Â
Lộc SÆ¡n lão nhân nhiÌ€n chăm chuÌ vaÌ€o Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh, trong aÌnh măÌt không ngờ laÌ£i hiện lên vẻ thâm tiÌ€nh. Â
– Lộc SÆ¡n, nêÌu ngươi không Ä‘i, vậy thiÌ€ ta sẽ cho ngươi vĩnh viễn ở laÌ£i đây. Â
SăÌc mặt Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh trầm xuôÌng. Â
– Äông Vô Mệnh, vậy ngươi giêÌt ta Ä‘i. DuÌ€ sao Ä‘i nữa BaÌ£ch OaÌnh trôÌn traÌnh ta hai mươi năm, chêÌt ở trươÌc mặt BaÌ£ch OaÌnh ta c*̃ng can tâm tiÌ€nh nguyện. Â
Lộc SÆ¡n lão nhân khẽ thở daÌ€i rồi noÌi, hăÌn không sợ Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh chuÌt naÌ€o. Â
– CoÌ tiÌ€nh yêu tay ba nha. Â
LuÌ£c Lâm Thiên kinh ngaÌ£c. Từ trong lời noÌi c*̉a Lộc SÆ¡n lão nhân LuÌ£c Lâm Thiên c*̃ng coÌ thể nghe ra được, Lộc SÆ¡n lão nhân naÌ€y một mực truy cầu Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh, thÃªÌ nhưng Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh laÌ£i coÌ tiÌ€nh cảm vÆ¡Ìi lão độc vật, đây chiÌnh laÌ€ tiÌ€nh yêu tay ba. Â
– Lộc SÆ¡n, ngươi Ä‘i nhanh Ä‘i. Â
Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh noÌi. Â
– DuÌ€ sao Ä‘i nữa hôm nay ta c*̃ng không Ä‘i, trừ phi naÌ€ng giêÌt ta. Â
Lộc SÆ¡n lão nhân duÌ€ng aÌnh măÌt traÌ€n ngập thâm tiÌ€nh noÌi. Â
– Ngươi tội giÌ€ phải như vậy. Â
Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh noÌi, vẻ mặt vô c*Ì€ng bâÌt đăÌc dĩ. Â
LuÌ£c Lâm Thiên cười trộm, Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh đôÌi vÆ¡Ìi Lộc SÆ¡n lão nhân naÌ€y vô c*Ì€ng bâÌt đăÌc dĩ, thÃªÌ nhưng Lộc SÆ¡n lão nhân naÌ€y laÌ£i chung tiÌ€nh vÆ¡Ìi naÌ€ng bao nhiêu năm qua sao laÌ£i nhẫn tâm giêÌt hăÌn cÆ¡ chưÌ. Nữ nhân đều như vậy, cho duÌ€ laÌ€ một người Ä‘aÌng gheÌt thÃªÌ naÌ€o, thÃªÌ nhưng khi biêÌt đôÌi phương thiÌch miÌ€nh c*̃ng không coÌ khả năng giêÌt đôÌi phương. Â
NhiÌ€n thâÌy cảnh tượng naÌ€y, LuÌ£c Lâm Thiên không khỏi nhÆ¡Ì Ä‘ÃªÌn nha đầu Tiểu Linh kia. Khi trươÌc hăÌn biÌ£ bâÌt đăÌc dĩ cho nên nghĩ một đằng noÌi một nẻo chÆ°Ì không giôÌng như Lộc SÆ¡n lão nhân naÌ€y laÌ€ coÌ tiÌ€nh cảm thật. Â
– Lộc SÆ¡n, ngươi c*̃ng laÌ€ người coÌ danh tiêÌng, không ngờ laÌ£i vô liêm sỉ như vậy. Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh. Â
– Äông Vô Mệnh, ta biêÌt loÌ€ng c*̉a BaÌ£ch OaÌnh coÌ ngươi Ä‘ã vaÌ€i chuÌ£c năm rồi chưa từng thay đổi. Năm Ä‘oÌ ngươi c*̃ng bởi viÌ€ chuyện naÌ€y maÌ€ khiêÌn cho toaÌ€n bộ người Cổ Vực đều biêÌt tÆ¡Ìi. Dựa vaÌ€o Ä‘iểm naÌ€y ta c*̃ng coÌ thể xưÌng đôi vÆ¡Ìi BaÌ£ch OaÌnh như ngươi vậy. Â
Lộc SÆ¡n lão nhân lÆ¡Ìn tiêÌng noÌi. Â
– Lộc SÆ¡n, ngươi daÌm nhăÌc laÌ£i việc năm Ä‘oÌ thiÌ€ ta sẽ thực sự giêÌt ngươi. Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh tưÌc thiÌ€ quaÌt lÆ¡Ìn. Â
– Ta sợ ngươi sao? DuÌ€ sao Ä‘i nữa hai mươi năm nay BaÌ£ch OaÌnh luôn lẩn trôÌn ta, ta c*̃ng sôÌng Ä‘ủ rồi, ngươi giêÌt ta Ä‘i. Â
Lộc SÆ¡n lão nhân không chuÌt sợ hãi noÌi. Â
– Lộc SÆ¡n lão nhân quả thực laÌ€ thâm tiÌ€nh nha, khoÌ coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c, khoÌ coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c. Â
Thanh âm c*̉a LuÌ£c Lâm Thiên vang lên. Â
– Tiểu tử, ngươi c*̃ng tÆ¡Ìi giuÌp vui sao? Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh trừng măÌt nhiÌ€n LuÌ£c Lâm Thiên. Â
– Äông lão, tiểu tử chỉ thâÌy tiÌ€nh cảm c*̉a Lộc SÆ¡n lão nhân quả thực hiêÌm thâÌy, vô c*Ì€ng Ä‘aÌng qúy. NêÌu như Äông lão giêÌt hăÌn thiÌ€ quả thực coÌ chuÌt Ä‘aÌng tiêÌc. Â
LuÌ£c Lâm Thiên mở miệng cười noÌi. Â
– Tiểu tử, ta coÌ chuÌt thiÌch ngươi. Â
Lộc SÆ¡n lão nhân nhiÌ€n LuÌ£c Lâm Thiên rồi noÌi. Â
– Vậy thiÌ€ phải Ä‘a taÌ£ Lộc SÆ¡n lão nhân rồi. Â
LuÌ£c Lâm Thiên mỉm cười noÌi. Â
– ÄÆ°Æ¡Ì£c rồi, lão bâÌt tử,chuÌng ta Ä‘i thôi. Â
Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh noÌi. Â
– Hừ. Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh hừ nheÌ£ một tiêÌng rồi noÌi vÆ¡Ìi LuÌ£c Lâm Thiên: Â
– Tiểu tử ngươi coÌ€n không Ä‘i, tiÌ€nh cảm c*̉a hăÌn thiÌ€ tiÌnh caÌi răÌm giÌ€. Â
– Ha ha. Â
LuÌ£c Lâm Thiên cười lÆ¡Ìn, thầm nghĩ trong loÌ€ng, xem ra lão độc vật naÌ€y Ä‘ang ghen nha. Â
Sưu Sưu. Â
Thân ảnh c*̉a Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh, Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh nhoaÌng lên khiêÌn cho không gian gâÌp khuÌc rồi biêÌn mâÌt giữa không trung. Â
Trong bầu trời luÌc naÌ€y c*̃ng chỉ coÌ€n laÌ£i LuÌ£c Lâm Thiên, Thanh Hỏa lão quỷ, coÌ€n coÌ Lộc SÆ¡n lão nhân. HÆ¡n nữa coÌ€n Ä‘aÌm người Nhan KyÌ€, Phương Tân KyÌ€, BaÌ£ch Toa Toa trên lưng Thiên SiÌ TuyêÌt Sư coÌ€n chưa phuÌ£c hồi tinh thần sau trận Ä‘aÌ£i chiêÌn vừa rồi. Â
– Thanh Hỏa lão quỷ, chuÌng ta c*̃ng Ä‘i thôi. Â
LuÌ£c Lâm Thiên mở miệng noÌi vÆ¡Ìi Thanh Hỏa lão quỷ phiÌa trươÌc. Â
Thanh Hỏa lão quỷ moÌc ra một viên Ä‘an dược nheÌt vaÌ€o trong miệng, rõ raÌ€ng trong loÌ€ng hăÌn không phuÌ£c. ThÃªÌ nhưng hắn c*̃ng không thể naÌ€o traÌnh được. Ä‚n vaÌ€o Phệ HuyêÌt HoÌa CôÌt Äan c*̉a Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh, chỉ coÌ thể biÌ£ hăÌn quản chêÌt maÌ€ thôi. LuÌc naÌ€y hăÌn Ä‘ang thầm hận LuÌ£c Lâm Thiên. Â
RôÌng. Â
Thiên SiÌ TuyêÌt Sư rôÌng lên một tiêÌng rồi lập tưÌc vỗ caÌnh bay Ä‘i, vẻ quỷ diÌ£ trong măÌt LuÌ£c Lâm Thiên chợt loÌe, c*̃ng không để yÌ tÆ¡Ìi Lộc SÆ¡n lão nhân kia nữa. Â
– Tiểu tử, ta thương lượng vÆ¡Ìi ngươi một việc được không? Â
PhiÌa sau Thiên SiÌ TuyêÌt Sư vang lên một tiêÌng, Lá»™c SÆ¡n lão nhân trong nhaÌy măÌt lăng không đưÌng song song vÆ¡Ìi Thiên SiÌ TuyêÌt Sư. Â
– Vậy thiÌ€ mời Lộc SÆ¡n lão nhân cÆ°Ì noÌi. Â
LuÌ£c Lâm Thiên mở miệng thản nhiên noÌi, trong loÌ€ng hăÌn Ä‘ã Ä‘oaÌn ra được Lộc SÆ¡n lão nhân naÌ€y coÌ chủ yÌ giÌ€. Â
– Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh vaÌ€ Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh coÌ phải đều laÌ€ người c*̉a Phi Linh môn kia không? Â
Lộc SÆ¡n lão nhân nhiÌ€n LuÌ£c Lâm Thiên, tia saÌng kyÌ€ diÌ£ trong măÌt băÌn ra. Â
– Không thể trả lời. Â
LuÌ£c Lâm Thiên noÌi. Â
– Tiểu tử, ngươi không noÌi ta c*̃ng biêÌt. Như vậy Ä‘i, để ta gia nhập Phi Linh môn kia c*̉a ngươi, thÃªÌ naÌ€o? Â
Lộc SÆ¡n lão nhân nhiÌ€n LuÌ£c Lâm Thiên rồi noÌi. Â
– Äây laÌ€ một viên Phệ HuyêÌt HoÌa CôÌt Äan, ngươi ăn vaÌ€o laÌ€ coÌ thể gia nhập Phi Linh môn. Â
LuÌ£c Lâm Thiên do dự một chuÌt lập tưÌc moÌc ra một viên Phệ HuyêÌt HoÌa CôÌt Äan. Â
– Tiểu tử, ngươi đừng quaÌ Ä‘aÌng. Bản soaÌi muôÌn gia nhập Phi Linh môn không danh không tiêÌng c*̉a ngươi Ä‘ã laÌ€ phuÌc khiÌ c*̉a ngươi rồi. Sự nhẫn naÌ£i c*̉a bản soaÌi coÌ giÆ¡Ìi haÌ£n, nêÌu như hiện taÌ£i ta giêÌt ngươi, chỉ sợ sẽ không coÌ ai tÆ¡Ìi cưÌu ngươi được đâu. Â
AÌnh măÌt Lộc SÆ¡n lão nhân lóe lên sát ý, một cỗ haÌ€n yÌ băÌn ra. Â
LuÌ£c Lâm Thiên laÌ£nh nhaÌ£t. TiÌ€nh cảm c*̉a Lộc SÆ¡n lão nhân vÆ¡Ìi Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh không sai. ThÃªÌ nhưng bản thân hăÌn c*̃ng không phải haÌ£ng người thiện lương giÌ€. Từ vẻ mặt c*̉a ThiêÌt Quyền HoaÌ€ng Phủ KyÌ€ TuÌ€ng vaÌ€ LyÌ TriÌ€ ChiÌnh thiÌ€ Lộc SÆ¡n lão nhân naÌ€y rõ raÌ€ng laÌ€ haÌ£ng người độc aÌc, hung danh vang xa.