Chương 705: Bởi vi�? Tình yêu (2)
– Lộc SÆ¡n lão nhân, nêÌu như ta sợ ngươi thiÌ€ Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh vaÌ€ Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh c*̃ng không để ta laÌ£i ở đây maÌ€ rời Ä‘i trươÌc. Ngươi uy hiêÌp ta c*̃ng vô duÌ£ng, muôÌn giêÌt ta sao? Ngươi thử xem. Â
Vẻ mặt LuÌ£c Lâm Thiên không biến đổi, laÌ£nh nhaÌ£t noÌi: Â
– ThÃªÌ nhưng đừng traÌch ta không cảnh caÌo ngươi. NêÌu như ngươi daÌm động thủ thiÌ€ ta sẽ cho ngươi chêÌt một caÌch râÌt khoÌ chiÌ£u. Â
NhiÌ€n vaÌ€o haÌ€n yÌ trong măÌt LuÌ£c Lâm Thiên, cÆ¡ mặt Lộc SÆ¡n lão nhân co quăÌp một chuÌt, aÌnh măÌt coÌ chuÌt bâÌt Ä‘iÌ£nh. Lập tưÌc laÌ£i mỉm cười noÌi: Â
– Tiểu tử, ta không phải laÌ€ người dễ biÌ£ doÌ£a như vậy. Vì ngươi laÌ€ người c*̉a BaÌ£ch OaÌnh, ta không muôÌn động vaÌ€o ngươi. ThÃªÌ nhưng ngươi noÌi cho ta biêÌt, BaÌ£ch OaÌnh coÌ phải laÌ€ Ä‘ã gia nhập Phi Linh môn c*̉a caÌc ngươi không? Â
– Không thể phuÌ£ng caÌo, nêÌu ngươi muôÌn biêÌt thiÌ€ trươÌc tiên phải ăn Phệ HuyêÌt HoÌa CôÌt Äan vaÌ€o rồi gia nhập Phi Linh môn c*̉a ta Ä‘ã. Â
LuÌ£c Lâm Thiên noÌi. Â
CÆ¡ mặt Lộc SÆ¡n lão nhân co quăÌp, dường như Ä‘ang do dự, một laÌt sau hăÌn căÌn răng noÌi: Â
– Tiểu tử, nêÌu như Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh ở trong Phi Linh môn thiÌ€ ta gia nhập Phi Linh môn caÌc ngươi c*̃ng không sao. Ta cảnh caÌo ngươi, ngươi sai ta c*̃ng không coÌ chuyện giÌ€ lÆ¡Ìn, không coÌ chuyện giÌ€ lÆ¡Ìn thiÌ€ đừng tiÌ€m ta. Ta chỉ viÌ€ Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh maÌ€ gia nhập Phi Linh môn maÌ€ thôi. NêÌu như tÆ¡Ìi luÌc Ä‘oÌ ngươi duÌ€ng Phệ HuyêÌt HoÌa CôÌt Äan c*̉a Äông Vô Mệnh tÆ¡Ìi uy hiêÌp ta thiÌ€ ta c*̃ng sẽ cho ngươi Ä‘eÌ£p mặt. Â
– Ha ha, đương nhiên, Lộc SÆ¡n lão nhân coÌ thể gia nhập Phi Linh môn Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ thượng khaÌch c*̉a Phi Linh môn ta,nêÌu không coÌ Ä‘aÌ£i sự ta sẽ không quâÌy rôÌi. Â
LuÌ£c Lâm Thiên mỉm cười noÌi. Viên Phệ HuyêÌt HoÌa CôÌt Äan láºp tưÌc biÌ£ rÆ¡i vaÌ€o trong tay Lộc SÆ¡n lão nhân. Â
– Lộc SÆ¡n, ta coi thường ngươi. Â
Thanh Hỏa lão quỷ nhiÌ€n Lộc SÆ¡n lão nhân rồi laÌ£nh nhaÌ£t noÌi. Â
– Thanh Hỏa lão quỷ ngươi kêu gaÌ€o caÌi răÌm, ngươi nhiÌ€n laÌ£i bộ daÌng miÌ€nh xem? BiÌ£ người ta Ä‘aÌnh cho chêÌt khiêÌp rồi c*̃ng phải gia nhập Phi Linh môn. Ta không giôÌng vÆ¡Ìi ngươi, ta đây laÌ€ bởi viÌ€ tiÌ€nh yêu, ngươi hiểu không? Â
Lộc SÆ¡n lão nhân trừng măÌt nhiÌ€n Thanh Hỏa lão quỷ, không coÌ chuÌt do dự naÌ€o nuôÌt Phệ HuyêÌt HoÌa CôÌt Äan vaÌ€o buÌ£ng. Â
– Hừ. Â
NoÌi tÆ¡Ìi chỗ Ä‘au c*̉a miÌ€nh, Thanh Hỏa lão quỷ hung hăng trừng măÌt nhiÌ€n Lộc SÆ¡n lão nhân. Â
Một canh giờ sau, taÌ£i Ä‘iÌ€nh viện phiÌa sau nuÌi trong Phi Linh môn, luÌc naÌ€y hai người Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh vaÌ€ Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh Ä‘ang ở Ä‘oÌ. Â
– Sư phuÌ£, thực lực c*̉a người thật laÌ€ lợi haÌ£i, Thanh Hỏa lão quỷ kia căn bản không phải laÌ€ đôÌi thủ c*̉a người. Â
Trong sảnh, LuÌ£c Tâm Äồng nhaÌy măÌt noÌi vÆ¡Ìi Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh. Â
– ÄÆ°Æ¡ng nhiên, sự phuÌ£ coÌ€n chưa xuâÌt toaÌ€n lực, Thanh Hỏa lão quỷ kia tất nhiên không phải laÌ€ đôÌi thủ c*̉a sư phuÌ£ con rồi. Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh được đồ đệ bảo bôÌi c*̉a miÌ€nh khen tưÌc thiÌ€ cười rộ lên, trong loÌ€ng vô c*Ì€ng hưởng thuÌ£. Â
– Sau naÌ€y Tâm Äồng c*̃ng muôÌn lợi haÌ£i như sư phuÌ£. Â
LuÌ£c Tâm Äồng noÌi. Â
– Chỉ cần Tâm Äồng nỗ lực tu luyện, vượt qua sư phuÌ£ laÌ€ chuyện hiển nhiên maÌ€ thôi. Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh cười noÌi. Â
– Lâm Thiên, săÌp xêÌp cho Thanh Hỏa lão quỷ xong rồi sao? Â
Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh hỏi LuÌ£c Lâm Thiên. Â
– SăÌp xêÌp xong rồi, Ä‘ang ở trong Phi Linh môn chữa thương. Â
LuÌ£c Lâm Thiên noÌi. Â
– Tiểu tử, Lộc SÆ¡n lão nhân c*̃ng Ä‘ã tÆ¡Ìi Phi Linh môn rồi Ä‘uÌng không? Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh nhiÌ€n LuÌ£c Lâm Thiên cười noÌi. Â
– Äông lão liệu sự như thần. Â
LuÌ£c Lâm Thiên mở miệng cười noÌi. Â
– NoÌi nhảm, tiểu tử ngươi laÌ€ ai sao ta laÌ£i không biêÌt. Thực lực c*̉a Lộc SÆ¡n lão nhân kia c*̃ng không keÌm, so vÆ¡Ìi Thanh Hỏa lão quỷ dường như coÌ€n maÌ£nh hÆ¡n một chuÌt. NêÌu như coÌ cÆ¡ hội, đương nhiên ngươi sẽ không bỏ qua. Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh noÌi. Â
– Äông lão, nêÌu như ngươi không thiÌch Lộc SÆ¡n kia vậy thiÌ€ tiểu tử sẽ Ä‘uổi hăÌn Ä‘i, tâÌt cả nghe theo Äông lão. Â
LuÌ£c Lâm Thiên nghiêm tuÌc noÌi. Lộc SÆ¡n lão nhân naÌ€y viÌ€ Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh maÌ€ tÆ¡Ìi. LuÌ£c Lâm Thiên c*̃ng biêÌt tiÌ€nh cảm c*̉a Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh đôÌi vÆ¡Ìi Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh như thÃªÌ naÌ€o, chuyện naÌ€y dường như khiêÌn cho lão độc vật coÌ chuÌt khoÌ chiÌ£u. Â
– Tiểu tử, ngươi cho rằng ta laÌ€ người thÃªÌ naÌ€o? Ngươi nghĩ nhiều rồi. Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh nhiÌ€n LuÌ£c Lâm Thiên noÌi: Â
– NêÌu như ta muôÌn giêÌt Lộc SÆ¡n lão nhân thiÌ€ hăÌn c*̃ng không sôÌng được tÆ¡Ìi bây giờ. NêÌu hăÌn muôÌn gia nhập Phi Linh môn thiÌ€ đôÌi vÆ¡Ìi Phi LInh môn maÌ€ noÌi tuyệt đôÌi laÌ€ một trợ lực vô c*Ì€ng lÆ¡Ìn. Â
– Äông lão không coÌ yÌ kiêÌn laÌ€ được rồi. Trong loÌ€ng tiểu tử iÌt nhiều c*̃ng coÌ chuÌt lo lăÌng cho Äông lão. Â
LuÌ£c Lâm Thiên khẽ cười noÌi: Â
– Äông lão, chỉ laÌ€ Lộc SÆ¡n naÌ€y đôÌi vÆ¡Ìi OaÌnh tỷ luôn luôn một loÌ€ng, coÌ phải ngươi c*̃ng nên coÌ chuÌt biểu thiÌ£ hay không? Ha ha. Â
– Tiểu tử ngươi bây giờ coÌ€n daÌm trêu ta sao? Â
Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh tưÌc giận trừng măÌt nhiÌ€n LuÌ£c Lâm Thiên. Â
– Lão bâÌt tử, kệ Lâm Thiên Ä‘i. Â
Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh trừng măÌt nhiÌ€n Thôi Hồn Äộc SuâÌt Äông Vô Mệnh rồi keÌo tay hăÌn. ThÃªÌ nhưng aÌnh măÌt naÌ€ng c*̃ng trừng măÌt vÆ¡Ìi LuÌ£c Lâm Thiên. Â
LuÌ£c Lâm Thiên nhiÌ€n thâÌy cảnh naÌ€y, xem ra trong mâÌy năm nay, cảm tiÌ€nh c*̉a hai người lão độc vật vaÌ€ OaÌnh tỷ c*̃ng tiêÌn bộ không iÌt. Â
– Lâm Thiên, lần đâÌu giaÌ hội naÌ€y coÌ thể khiêÌn cho Thanh Hỏa lão quỷ vaÌ€ Lộc SÆ¡n lão nhân gia nhập Phi Linh môn quả thực Ä‘ã vượt quaÌ dự liệu c*̉a ta. ThÃªÌ nhưng như vậy c*̃ng tôÌt, coÌ hai người naÌ€y toÌ£a trâÌn Phi Linh môn ta c*̃ng coÌ thể yên tâm bÃªÌ quan một Ä‘oaÌ£n thời gian. Â
– OaÌnh tỷ dự Ä‘iÌ£nh bÃªÌ quan đột phaÌ Vũ Vương sao? Â
LuÌ£c Lâm Thiên hỏi. Â
– Ta ở Vũ SuâÌt cửu troÌ£ng Ä‘ỉnh phong Ä‘ã nhiều năm. Sau khi ăn vaÌ€o Vũ Linh thaÌnh quả laÌ£i coÌ cảm giaÌc coÌ thể đột phaÌ cho nên ta Ä‘iÌ£nh bÃªÌ quan truÌ€ng kiÌch Vũ Vương một phen, hi voÌ£ng coÌ thể thuận lợi đột phaÌ. Â
Quỷ Tiên Tử BaÌ£ch OaÌnh noÌi. Â
– OaÌnh tỷ cÆ°Ì an tâm bÃªÌ quan Ä‘i, moÌ£i chuyện coÌ tiểu tử lo liệu. Chỉ cần OaÌnh tỷ thuận lợi đột phaÌ tÆ¡Ìi Vũ Vương thiÌ€ chiÌnh laÌ€ thời gian maÌ€ Phi Linh môn ta quật khởi. Â
LuÌ£c Lâm Thiên noÌi. Trong loÌ€ng hăÌn c*̃ng thầm nghĩ, nêÌu như Phi Linh môn coÌ một Vũ Vương toÌ£a trâÌn thiÌ€ luÌc Ä‘oÌ không cần ẩn giâÌu như hiện taÌ£i nữa. Â
LuÌc chaÌ£ng vaÌ£ng, trong Ä‘aÌ£i Ä‘iện Phi Linh môn, TriÌ£nh Anh, Trần Tân Kiệt đưÌng trươÌc người LuÌ£c Lâm Thiên bẩm baÌo: Â
– Chưởng môn, một ngaÌ€y trươÌc người Ä‘i Thiên NhâÌt môn Ä‘ã xuâÌt phaÌt, do trưởng lão Chu NgoÌ£c Hậu vaÌ€ hộ phaÌp Lưu AÌ Lôi dẫn đội, tổng cộng coÌ taÌm trăm đệ tử Phi Linh môn. Â
TriÌ£nh Anh noÌi. Â
– Ta Ä‘ã biêÌt rồi. Â
LuÌ£c Lâm Thiên nhươÌng maÌ€y, nêÌu như bỏ qua saÌu đường bên ngoaÌ€i c*̉a Phi Linh môn thiÌ€ thực lực c*̉a Phi Linh môn hiện taÌ£i quả thực vô c*Ì€ng yêÌu. ÄaÌm người Ä‘i Thiên NhâÌt môn chỉ coÌ Chu NgoÌ£c Hậu vaÌ€ Lưu AÌ Lôi dẫn đội. Những trưởng lão vaÌ€ hộ phaÌp coÌ€n laÌ£i đều trâÌn thủ trong sÆ¡n maÌ£ch VuÌ£ Äô. Tuy rằng Tỉnh Văn Khôn Ä‘ã biÌ£ hăÌn Ä‘aÌnh chêÌt, thÃªÌ nhưng chỉ bằng vaÌ€o thực lực c*̉a Chu NgoÌ£c Hậu vaÌ€ Lưu AÌ Lôi căn bản không thể tiêu diệt được Thiên NhâÌt môn. Â
– Chưởng môn, ta nghĩ Chu trưởng lão vaÌ€ Lưu hộ phaÌp khoÌ coÌ thể tiêu diệt được Thiên NhâÌt môn. Â
Trần Tân Kiệt noÌi.