Tháng Năm Rực Rỡ Chương 9: Lời hứa không trọn vẹn
Ngọc Mai ngồi trên ghế đá trong công viên nhỏ gần trường, ánh nắng chiếu xuống mái tóc ngắn màu sáng của cô. Cô đã hứa với Linh sẽ viết một bài thơ cho đội bóng, nhưng những ý tưởng cứ trôi đi như những chiếc lá rơi. Áp lực từ gia đình cứ đè nặng lên vai, khiến từng dòng chữ tưởng chừng như rất gần lại trở thành một khoảng cách xa xôi.
“Mai, cậu đang nghĩ gì vậy?” Thảo Linh ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt đầy quan tâm. “Cậu có thể chia sẻ với mình.”
Ngọc Mai thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm. “Mình biết mình đã hứa, nhưng… mình không thể viết nổi một câu nào. Gia đình mình đang thúc ép mình chọn ngành học mà mình không muốn.”
“Cậu không thể để điều đó ngăn cản ước mơ của mình,” Linh động viên. “Viết lách là đam mê của cậu mà!”
“Đúng vậy, nhưng mẹ mình muốn mình vào ngành y. Bà không hiểu rằng văn học là cuộc sống của mình,” Mai nói, giọng có phần chùng xuống. “Mình sợ nếu không làm theo ý bà, bà sẽ thất vọng.”
“Cậu có biết điều gì là quan trọng nhất không?” Linh nghiêng đầu, ánh mắt chạm vào Mai. “Là sống thật với chính mình. Nếu cậu không viết, cậu sẽ luôn cảm thấy thiếu thốn.”
“Nhưng làm sao mình có thể kháng cự lại áp lực đó?” Mai hỏi, đôi môi mím lại.
“Có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Viết một bài thơ ngắn cho đội bóng, rồi từ từ mở rộng ra,” Linh đề xuất. “Mỗi dòng chữ đều mang ý nghĩa, và nếu cậu cho phép mình tự do, cậu sẽ thấy mọi thứ trở nên dễ dàng hơn.”
Mai gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn hoài nghi. “Mình sợ mình không đủ khả năng.”
“Cậu có khả năng, Mai ạ. Cậu đã viết rất nhiều bài thơ đẹp rồi mà,” Linh khẳng định. “Chỉ cần tin vào bản thân.”
Cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng Ngọc Mai. Cuộc trò chuyện với Linh như một luồng gió mới, thổi bay những nỗi lo lắng. “Mình sẽ cố gắng. Nhưng mình cần chút thời gian.”
“Thời gian là thứ mà cậu luôn có. Quan trọng là cậu phải bắt đầu,” Linh mỉm cười. “Cùng nhau, chúng ta sẽ làm được.”
“Cảm ơn cậu, Linh. Mình thật sự cần điều này,” Mai nói, nụ cười trên môi trở lại.
Khi trời bắt đầu tối, hai cô gái đứng dậy, cùng nhau bước về trường. Một niềm tin mới trong lòng Mai, nhưng sự lo lắng về việc hoàn thành bài thơ vẫn luôn hiện hữu.
“Chúng ta sẽ có một buổi tập luyện vào cuối tuần này, phải không?” Linh hỏi.
“Ừ, mình sẽ cố gắng viết xong bài thơ trước khi tập,” Mai trả lời, quyết tâm trong giọng nói.Khi họ về đến trường, cảm giác hồi hộp trong lòng Mai càng lớn hơn. Lễ hội “Tháng Năm Rực Rỡ” đang đến gần, và cô không thể để ước mơ của mình bị gạt sang một bên.
Nhưng khi Mai trở về nhà, những lời của mẹ lại vang lên trong đầu. “Con phải học hành chăm chỉ, không được để những thứ như viết lách làm lãng phí thời gian.” Cảm giác nặng nề lại đè lên tâm trí cô.
“Con gái, con đã suy nghĩ về ngành học của mình chưa?” Mẹ hỏi, ánh mắt đầy kỳ vọng.
“Mẹ, con…” Mai ngập ngừng, không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Mẹ chỉ muốn điều tốt nhất cho con. Ngành y sẽ mang lại cho con một tương lai ổn định,” mẹ nói, giọng điệu không cho phép phản bác.
“Mẹ, nhưng con… con thích viết lách. Con muốn theo đuổi đam mê của mình!” Mai nói, cảm giác bùng nổ trong lòng.
“Mẹ không muốn con phải hối hận sau này. Hãy nghe mẹ,” mẹ nói, giọng kiên quyết.
Mai cúi đầu, không thể nói thêm gì. Cô cảm thấy mình như một chiếc thuyền lênh đênh giữa biển cả mênh mông, không biết đâu là bến bờ.
Buổi tối, Mai ngồi trong phòng, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng trang giấy trắng. Cô cầm bút, nhưng những dòng chữ vẫn không thể hiện ra. Cô nghĩ về Linh, về đội bóng, và những lời hứa chưa trọn vẹn.
“Mình sẽ không để mẹ quyết định thay mình,” Mai thầm thì với chính mình, quyết tâm trong lòng dâng lên.
Cô bắt đầu viết, những từ ngữ tuôn ra như dòng nước. Mỗi câu thơ là một phần của tâm hồn cô, là những ước mơ và khát vọng chưa bao giờ được nói ra. Thời gian trôi qua, và cuối cùng, Mai cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
“Cậu làm được rồi, Ngọc Mai!” Cô tự nhủ, nụ cười nở trên môi. Nhưng ngay khi niềm vui vừa chớm nở, hình ảnh mẹ lại hiện lên trong tâm trí. Cô phải làm gì với bài thơ này?
“Phải chăng mình sẽ phải chọn giữa ước mơ và gia đình?” Mai tự hỏi, lòng trĩu nặng.
Cảm giác băn khoăn vẫn đeo bám, và cô biết rằng quyết định sắp tới sẽ không dễ dàng. Nhưng ít nhất, cô đã viết được một bài thơ, và điều đó đã giúp cô tìm thấy chút ánh sáng trong bóng tối.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh trên bầu trời. “Mình sẽ tìm ra cách,” Mai thầm thì, một lần nữa quyết tâm không để ước mơ của mình bị dập tắt.
Tối hôm đó, Ngọc Mai chìm vào giấc ngủ với tâm trạng lẫn lộn, nhưng bên trong vẫn có một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy, khơi dậy trong cô một hy vọng mới. Liệu cô có thể giữ vững ước mơ của mình trong thế giới đầy áp lực này? Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 9 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.