Hành Trình Bất Tử Chương 4: Quyển 1 – Chương 3
Khi ánh sáng mờ dần, nhóm của Lý Nguyên tiếp tục tiến sâu vào rừng. Không khí ngột ngạt, tiếng lá khô xào xạc dưới chân họ như những tiếng thì thầm của những linh hồn bị lãng quên. Mọi người đều cảm nhận được sự căng thẳng, như một cơn bão đang âm thầm kéo đến.
“Chúng ta phải tìm chỗ nghỉ ngơi,” Tôn Hạo lên tiếng, nét lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ của anh. “Năng lượng của mọi người đang dần cạn kiệt.”
Triệu Huyền gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi con đường phía trước. “Nhưng nơi nào thì an toàn? Chúng ta vừa đánh bại một quái vật, không biết còn bao nhiêu đang rình rập.”
“Chỉ cần không rời xa nhau,” Lý Nguyên khẳng định, cố gắng giữ vững tinh thần cho cả nhóm. “Chúng ta sẽ tìm được chỗ ẩn nấp.”
Đinh Tinh bước tới bên Lý Nguyên, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. “Anh có thấy không? Cảm giác như có điều gì đó đang theo dõi chúng ta.”
Lý Nguyên nhìn quanh, đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên sự quyết đoán. “Đúng vậy. Nhưng chúng ta không thể để nỗi sợ hãi chi phối. Mạch Vô sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu.”
Họ tiếp tục đi, những bóng cây u ám như đang chĩa những cánh tay khô héo về phía họ. Đột nhiên, tiếng gầm vang lên từ phía xa, khiến cả nhóm dừng lại, thận trọng lắng nghe. Tiếng động ngày càng gần, như một lời cảnh báo từ bóng tối.
“Chạy!” Triệu Huyền hét lên, nhưng Lý Nguyên đã nhanh chóng ra hiệu cho mọi người đứng vững.
“Không, hãy chiến đấu!” Anh gầm lên, cảm giác sức mạnh của bản thân đang dâng trào. “Huyền, tạo lửa! Tôn Hạo, chuẩn bị chữa trị!”
Triệu Huyền không chần chừ, nhanh chóng tạo ra một quả cầu lửa lớn, ném về phía con quái vật đang lao tới. Ánh lửa bùng nổ, sáng rực cả khu rừng tối tăm. Con quái vật ngập ngừng, nhưng ngay lập tức lao về phía họ, gầm gừ.
Lý Nguyên tập trung năng lượng, hình ảnh tương lai hiện lên trong tâm trí anh. Nếu họ không ngăn chặn quái vật, sẽ có nhiều điều tồi tệ hơn xảy ra. Anh quyết định phải hành động ngay.
“Đinh Tinh, hãy hỗ trợ Huyền!” anh ra lệnh. “Tôi sẽ tìm cách đánh bại nó!”
Đinh Tinh gật đầu, nước và gió xoáy quanh cô, tạo thành một cơn bão nhỏ. Cô đưa tay lên, điều khiển sức mạnh của mình để tạo ra một luồng nước mạnh mẽ, kết hợp với lửa của Triệu Huyền.
“Cùng nhau!” Huyền hô to, cả hai cùng dồn sức mạnh vào một đòn tấn công mạnh mẽ.
Lý Nguyên cảm nhận được sự kết nối giữa họ, sức mạnh từ tình bạn và lòng quyết tâm. Anh đưa tay lên, ánh sáng từ đôi mắt sâu thẳm của mình phát ra, và một hình ảnh hiện lên: tương lai của họ, một tương lai không bị bóng tối chi phối. Anh quyết định phải làm tất cả để biến điều đó thành hiện thực.
Cuộc chiến diễn ra trong sự hỗn loạn. Tiếng gầm của quái vật hòa cùng tiếng gào thét của các thành viên trong nhóm, mỗi người đều chiến đấu hết sức mình. Tôn Hạo đứng ở phía sau, quan sát và sẵn sàng chữa trị cho bất kỳ ai bị thương.
Cuối cùng, với một cú đánh quyết định, họ đã đánh bại con quái vật. Nó ngã xuống, phát ra tiếng gầm thảm thiết trước khi biến thành bụi tối. Họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vết thương vẫn còn hằn rõ trên cơ thể.“Chúng ta đã làm được,” Triệu Huyền thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Đúng vậy,” Lý Nguyên đáp, nhưng trong lòng anh, một cảm giác lo lắng không nguôi. “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Mạch Vô sẽ không dễ dàng từ bỏ.”
Tôn Hạo tiến lại gần, ánh mắt lo lắng. “Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn và hồi phục sức lực. Không biết còn bao nhiêu quái vật khác đang chờ đợi.”
“Đi nào,” Lý Nguyên nói, cảm thấy căng thẳng trong không khí. “Chúng ta cần tìm một nơi an toàn trước khi những kẻ khác xuất hiện.”
Họ tiếp tục tiến sâu vào rừng, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng về những gì đang chờ đợi. Mỗi bước đi như đang dẫn dắt họ vào một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù bên ngoài mà còn với những bóng tối bên trong chính mình.
Bất chợt, một tiếng động mạnh vang lên từ phía sau, cả nhóm quay lại, nhưng không thấy gì ngoài những bóng cây đổ dài. Lý Nguyên cảm thấy có gì đó không ổn. “Chúng ta không thể dừng lại lâu hơn nữa.”
Khi đêm buông xuống, bóng tối dần bao trùm, và một cảm giác hồi hộp lại len lỏi trong lòng mỗi người. Họ chưa biết rằng những thử thách khắc nghiệt hơn đang chờ đợi phía trước, nhưng một điều chắc chắn rằng, cuộc hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.
Trong lúc nhóm tìm kiếm nơi trú ẩn, Lý Nguyên chợt nhớ lại lời tiên tri: “Một ngày, bóng tối sẽ tràn ngập nhân gian, mang theo sự diệt vong.” Anh tự hỏi, liệu có phải họ đang bước vào cái ngày đó? Những câu hỏi không lời đáp xung quanh khiến anh càng thêm lo lắng.
“Lý Nguyên,” Đinh Tinh gọi nhỏ, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. “Em cảm thấy có điều gì đó đang đến gần.”
“Cảm giác đó không phải chỉ là nỗi sợ hãi?” Anh hỏi, nhưng trong lòng đã dấy lên một hồi chuông cảnh báo.
“Không, nó mạnh mẽ hơn. Em có thể cảm nhận được sự hiện diện của bóng tối,” Đinh Tinh khẳng định, đôi mắt xanh ngọc của cô ánh lên sự nghiêm túc.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Tôn Hạo nói, ánh mắt trở nên cảnh giác. “Mạch Vô sẽ không để chúng ta yên.”
“Chúng ta sẽ phải đối mặt với hắn sớm thôi,” Lý Nguyên nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Chỉ cần chúng ta đứng cùng nhau, không gì có thể ngăn cản chúng ta.”
Một tiếng động khác vang lên, lần này rõ ràng hơn, như tiếng bước chân nặng nề. Cả nhóm dừng lại, ánh mắt hướng về phía phát ra âm thanh. Một bóng hình lớn dần hiện ra, không phải quái vật, nhưng cũng không phải bạn bè.
“Đinh Tinh, hãy chuẩn bị,” Lý Nguyên cảnh giác.
Bóng hình đó tiến lại gần hơn, và khi ánh sáng từ ngọn lửa nhỏ chiếu rọi, cả nhóm nhận ra đó là một người. Một người đàn ông với bộ áo choàng tả tơi, ánh mắt đầy bí ẩn.
“Ta đã chờ các ngươi,” hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Các ngươi không thể tránh khỏi số phận đã định.”
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 4 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.