Hành Trình Bất Tử Chương 14: Quyển 1 – Chương 13
Cuộc chiến vẫn đang diễn ra khốc liệt, không khí tràn ngập sự căng thẳng. Những sinh vật bóng tối liên tục tấn công, nhưng trong lòng Triệu Huyền, một ngọn lửa mạnh mẽ đang dần bùng cháy. Cô không thể chần chừ thêm nữa. Cảm giác về số phận đang đè nặng lên vai, và sức mạnh tổ tiên đang kêu gọi cô.
“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này!” Tôn Hạo hét lên, giọng nói của anh vang lên giữa tiếng gầm rú của bóng tối. “Chúng ta cần tìm cách đối phó với Lãnh Băng trước khi quá muộn!”
Lý Nguyên nhìn Triệu Huyền, ánh mắt anh chất chứa sự quyết tâm và lo lắng. “Huyền, nếu có điều gì đó trong lòng em, hãy để nó dẫn dắt. Sức mạnh của em có thể là chìa khóa.”
Nhưng Triệu Huyền không thể quên được cái giá mà sức mạnh ấy đòi hỏi. Cô đã chứng kiến quá nhiều điều mất mát, và giờ đây, sự lựa chọn của mình không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn đến tất cả những người xung quanh. “Nếu em làm điều đó, có thể em sẽ mất đi tất cả!” cô thốt lên, giọng nói lạc đi.
“Đừng để nỗi sợ hãi chi phối em!” Đinh Tinh, người đứng bên cạnh, lên tiếng. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách. Chúng ta có thể làm điều này!”
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một làn sóng lạnh lẽo bất ngờ ập đến, làm cho không khí xung quanh trở nên tê tái. Lãnh Băng xuất hiện, vẻ đẹp lạnh lùng của cô khiến mọi thứ xung quanh như ngừng lại. Mái tóc dài như băng tuyết bay nhẹ trong gió, đôi mắt trong suốt của cô ánh lên sự tàn nhẫn.
“Các ngươi thật sự nghĩ rằng có thể đánh bại ta?” giọng nói của cô vang lên, lạnh lẽo như mùa đông. “Sức mạnh của các ngươi chỉ là những ngọn lửa nhỏ bé trong cơn bão băng giá này.”
Lý Nguyên nắm chặt tay, sẵn sàng đối diện. “Chúng ta sẽ không từ bỏ. Tình yêu và sức mạnh của chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách!”
“Thật ngây thơ,” Lãnh Băng đáp lại, và ngay lập tức, cô giơ tay lên. Một luồng băng giá cuốn lấy không gian, phủ lên mọi thứ như một lớp áo mỏng.
“Chạy đi!” Tôn Hạo hô lớn, nhưng không kịp. Một làn sóng băng giá ập đến, chia cắt họ ra. Triệu Huyền cảm nhận được sức mạnh của Lãnh Băng, nó như đang hút cạn mọi hơi ấm trong cơ thể cô.
“Nguyên!” Triệu Huyền gào lên, lòng đầy hoảng loạn khi thấy Lý Nguyên bị vây quanh bởi băng giá. Cô không thể để anh gặp nguy hiểm.
“Huyền, hãy giữ vững lòng!” Lý Nguyên cố gắng trấn an, nhưng trong ánh mắt anh có điều gì đó bất an. “Sức mạnh của em chính là hy vọng!”
Triệu Huyền quyết định. Cô sẽ không để Lãnh Băng tiếp tục thao túng. Cô dồn hết sức mạnh vào lòng, sẵn sàng giải phóng nó. “Hãy cho ta sức mạnh!” cô thì thầm, và ngay lập tức, một nguồn sức mạnh từ tổ tiên tràn ngập trong lòng.
Lãnh Băng nhận ra sự chuyển mình trong Triệu Huyền, nhưng không kịp phản ứng. Triệu Huyền nâng tay lên, và lửa bùng cháy từ lòng bàn tay cô, hòa vào sức mạnh từ tổ tiên. Những quả cầu lửa rực rỡ bay lên, phá tan lớp băng giá quanh họ.
“Cùng nhau!” Lý Nguyên hô lớn, và cả nhóm đồng loạt tấn công. Đinh Tinh triệu hồi nước và gió, tạo ra những cơn bão nhỏ để hỗ trợ. Tôn Hạo đứng bên cạnh, dùng linh dược của mình để hồi phục sức lực cho những người cần.Nhưng Lãnh Băng không dễ dàng bị đánh bại. Cô nở nụ cười lạnh lẽo, và một cơn bão băng bắt đầu hình thành xung quanh. “Chỉ cần một chút nữa, ta sẽ đóng băng tất cả!”
Triệu Huyền cảm thấy sức mạnh trong lòng mình đang dâng trào, nhưng cô biết rằng để đánh bại Lãnh Băng, họ cần một kế hoạch. “Chúng ta phải phân tán sức mạnh của cô ta!” cô hô lớn.
“Ta sẽ đánh lạc hướng!” Đinh Tinh đứng lên, và với một cử chỉ, cô tạo ra một cơn bão nước, hướng về phía Lãnh Băng.
“Đi đi!” Triệu Huyền gào lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô bùng cháy sức mạnh của mình, tạo ra những ngọn lửa mạnh mẽ, lao về phía Lãnh Băng.
Lãnh Băng nhận ra sự tấn công, nhưng không thể tránh khỏi. Cơn bão nước của Đinh Tinh làm cô bị phân tâm, và ngay lúc đó, Triệu Huyền đã lao tới. Ngọn lửa từ tay cô bùng cháy, chạm vào lớp băng.
“Không!” Lãnh Băng thét lên, nhưng đã muộn. Cô bị cuốn vào vòng tay của ngọn lửa, và một tiếng nổ lớn vang lên.
“Chúng ta đã làm được!” Tôn Hạo hét lên, mồ hôi đổ trên trán. “Nhưng hãy cẩn thận, cô ta chưa bị đánh bại hoàn toàn!”
Trong khoảnh khắc, Lãnh Băng biến mất trong không khí, để lại những mảnh băng vụn. Cả nhóm đứng thở hổn hển, nhưng trong lòng đầy lo lắng. Họ biết rằng bóng tối vẫn đang rình rập.
“Chúng ta không thể chủ quan!” Lý Nguyên nói, giọng điệu nghiêm túc. “Lãnh Băng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng.”
Triệu Huyền nhìn xung quanh, cảm thấy sức mạnh của mình đang dần yếu đi. “Liệu chúng ta có thể tìm ra cách nào khác để chống lại cô ta không?”
“Chúng ta cần tìm hiểu về nguồn sức mạnh của Lãnh Băng,” Tôn Hạo đề xuất. “Có thể có một điểm yếu mà chúng ta chưa biết đến.”
“Đúng vậy,” Đinh Tinh đồng tình. “Chúng ta cần hợp sức để tìm ra bí mật đó.”
Nhưng ngay khi họ bắt đầu bàn bạc, một cơn gió lạnh thổi qua, và Lãnh Băng lại hiện ra, ánh mắt cô tràn đầy thù hận. “Các ngươi không thể thoát khỏi tay ta!”
Mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, và sự căng thẳng tràn ngập không khí. Họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, và những thử thách phía trước sẽ còn khắc nghiệt hơn nhiều.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 14 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.