Mộng Giang Hồ Chương 11: 11: Bắt Đầu Luyện Võ
Vân Huy và Thúy Anh vừa thoát khỏi cuộc chạm trán căng thẳng với Tôn Ngọc thì bỗng dưng không khí xung quanh trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Họ chạy về phía nơi phát ra tiếng nổ, lòng đầy lo lắng. Những bóng ma cổ xưa từ bóng tối đã hiện ra, bầu không khí như bị bao trùm bởi một lớp sương mù dày đặc.
“Đó chính là kế hoạch của Kiều Bằng,” Vân Huy thì thào, ánh mắt lạnh lẽo. “Hắn không chỉ muốn đánh bại chúng ta, mà còn muốn giải phóng những sinh vật này để tạo ra hỗn loạn.”
“Chúng ta không thể để hắn đạt được mục đích,” Thúy Anh quyết đoán. “Chúng ta phải ngăn chặn hắn trước khi quá muộn.”
Họ vội vã lao vào đám đông, nơi mà Kiều Bằng đang đứng giữa những bóng ma, ánh mắt hắn sáng rực với sự tự mãn. “Chào mừng các người đến với sự kết thúc của trận chiến này,” hắn nói, giọng điệu đầy thách thức. “Hãy chứng kiến sức mạnh của bóng tối!”
“Kiều Bằng!” Vân Huy gầm lên. “Ngươi đã đi quá xa rồi!”
“Haha, Vân Huy, ta đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu,” Kiều Bằng trả lời, sự tự mãn trong giọng nói khiến Vân Huy càng thêm tức giận. “Ngươi có biết bí mật mà ta sắp khám phá không? Một sức mạnh cổ xưa sẽ khiến ta trở thành bá chủ giang hồ!”
“Bí mật nào?” Vân Huy hỏi, trong lòng dâng lên cảm giác lo lắng. “Ngươi đang nói về điều gì?”
Kiều Bằng cười nhạo, “Một bí mật mà không ai trong các ngươi có thể hiểu được. Chỉ cần ta tìm được nó, mọi thứ sẽ nằm trong tay ta. Ngươi, Thúy Anh, và những kẻ khác chỉ là những quân cờ trong trò chơi của ta.”
“Ngươi sẽ không thể thực hiện được điều đó,” Thúy Anh nói, giọng cô dứt khoát. “Chúng ta sẽ không để ngươi làm hại người vô tội.”
“Thật đáng thương,” Kiều Bằng đáp, ánh mắt hắn chuyển sang đám ma cà rồng đang đứng chờ lệnh. “Hãy cho họ thấy sức mạnh của bóng tối!”
Những bóng ma lập tức lao về phía Vân Huy và Thúy Anh, gương mặt của chúng hiện rõ sự thù hận. Vân Huy rút kiếm, chiêu thức “Nguyệt Ảnh Kiếm” lập tức được thi triển, từng nhát kiếm nhanh như chớp, chém vào những bóng ma. Thúy Anh cũng không kém phần, đao pháp “Đao Phá Thủy” của cô tạo ra những đợt sóng nước, làm cho bóng ma không thể tiến tới.
“Chúng ta cần phải tìm cách phá hủy nguồn sức mạnh của chúng!” Vân Huy kêu lên, mồ hôi ướt đẫm trên trán. “Hắn đang điều khiển chúng từ một nơi nào đó.”
“Nhưng làm sao để biết được?” Thúy Anh hỏi, ánh mắt cô tìm kiếm quanh đám đông hỗn loạn.
“Chúng ta phải tìm được Kiều Bằng,” Vân Huy đáp. “Hắn chính là mấu chốt.”
Giữa lúc họ đang giao chiến, tiếng gầm rú của những bóng ma vang lên, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Vân Huy và Thúy Anh phải tập trung, không thể để lộ sơ hở. Họ phải tìm ra cách để đối phó với Kiều Bằng trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
“Đằng kia!” Thúy Anh chỉ tay về một góc tối nơi Kiều Bằng đang đứng. “Hắn đang điều khiển chúng từ đó!”“Chúng ta không còn thời gian,” Vân Huy nói. “Hãy chạy!”
Họ lao về phía Kiều Bằng, nhưng những bóng ma vẫn không ngừng tấn công. Vân Huy và Thúy Anh phải liên tục né tránh, giữ vững tinh thần. Những tiếng va chạm của vũ khí, tiếng gào thét, tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng đầy ám ảnh.
“Không thể để hắn chiếm ưu thế,” Vân Huy thầm nghĩ, lòng quyết tâm dâng cao. Họ phải kết thúc cuộc chiến này ngay lập tức.
Cuối cùng, khi họ đến gần Kiều Bằng, hắn quay lại, ánh mắt lấp lánh sự thù địch. “Các ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể ngăn cản ta sao? Hãy chứng kiến sức mạnh của bóng tối!”
“Hãy dừng lại, Kiều Bằng!” Thúy Anh kêu lên, nhưng Kiều Bằng đã bắt đầu tụ tập sức mạnh từ những bóng ma.
“Đừng để hắn có cơ hội!” Vân Huy quát lên, ngay lập tức lao vào tấn công. Kiều Bằng cười lớn, chỉ tay về phía Vân Huy.
“Ngươi không thể thắng được!” Hắn gầm lên, và những bóng ma lập tức lao về phía Vân Huy.
Trong khoảnh khắc quyết định, Vân Huy cảm nhận được sức mạnh từ sâu thẳm trong mình. “Không! Ta sẽ không để điều này xảy ra!” Anh hét lên, tập trung toàn bộ sức mạnh vào chiêu thức cuối cùng.
“Nguyệt Ảnh Kiếm!” Vân Huy vung kiếm, một ánh sáng chói lòa bùng lên, chém xuyên qua bóng tối. Những bóng ma kêu gào, sức mạnh của chúng bị đẩy lùi.
“Đi!” Vân Huy kêu lên, kéo Thúy Anh chạy về phía Kiều Bằng. Hắn đang lùi lại, ánh mắt đầy sự hoảng loạn. “Không thể nào! Ta sẽ không thua!”
“Đừng để hắn trốn thoát!” Thúy Anh thúc giục, chạy theo Vân Huy.
Nhưng ngay khi họ đến gần, Kiều Bằng đã lùi lại một bước, chui vào bóng tối. “Chỉ cần ta tìm ra bí mật, ta sẽ quay lại!” Hắn gầm lên, tiếng nói vang vọng trong không gian.
“Chúng ta không thể để hắn thoát!” Vân Huy hét lớn, nhưng Kiều Bằng đã biến mất vào bóng tối.
“Hắn đã chạy trốn!” Thúy Anh thở hổn hển, nhìn quanh. “Chúng ta phải tìm hắn ngay!”
“Không còn thời gian để lãng phí,” Vân Huy nói, lòng đầy quyết tâm. “Hắn đang tìm kiếm sức mạnh cổ xưa, và chúng ta phải ngăn hắn lại.”
Họ quay lưng lại, chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình. Nhưng trong lòng, một nỗi lo lắng dâng lên. Họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu cho những điều khủng khiếp sắp đến, và bóng tối vẫn đang chờ đợi cơ hội để trỗi dậy.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 11 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.