Mộng Giang Hồ Chương 10: 10: Bắc Biên Thành

1.057 chữ ≈ 5 phút đọc 6 giờ trước
Trước Sau

Trận đấu quyết định diễn ra trong không khí căng thẳng, nơi những môn phái lớn nhất giang hồ tụ tập tại một đấu trường rộng lớn. Lâm Vân Huy, Đoàn Thúy Anh và Vương Tĩnh đứng cạnh nhau, ánh mắt hướng về phía những đối thủ đang chờ đợi. Mặc dù có sự chuẩn bị, nhưng lòng họ vẫn không khỏi lo lắng trước những âm mưu dày đặc đang ẩn náu xung quanh.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Vân Huy nói, giọng điềm tĩnh nhưng tràn đầy quyết tâm. “Kiều Bằng không chỉ muốn thắng, hắn muốn làm cho tất cả chúng ta thất bại.”

“Đúng vậy,” Vương Tĩnh thêm vào, “Hắn có rất nhiều kẻ địch và cả đồng minh. Không thể coi thường.”

Thúy Anh gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi đấu trường. “Chúng ta cần phải thể hiện sức mạnh của mình. Hãy để mọi người thấy rằng chúng ta không dễ bị đánh bại.”

Họ bước vào đấu trường, nơi hàng ngàn ánh mắt chăm chú theo dõi. Mỗi môn phái đều có một biểu tượng riêng, thể hiện sức mạnh và danh tiếng của họ. Kiều Bằng đứng ở một góc, nụ cười lạnh lùng hiện rõ trên gương mặt. Hắn là kẻ chủ mưu, người điều khiển mọi thứ từ bóng tối.

Khi tiếng trống vang lên, trận đấu bắt đầu. Những cao thủ từ các môn phái lao vào nhau, thanh kiếm và đao va chạm tạo nên những âm thanh chát chúa. Vân Huy lướt qua đám đông, đôi mắt sắc bén của anh tìm kiếm những kẻ đang ẩn nấp. Anh cần phải tìm ra kế hoạch của Kiều Bằng trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn.

“Cẩn thận phía bên trái!” Thúy Anh hét lên, khi một đối thủ từ môn phái khác lao về phía Vân Huy. Anh nhanh chóng né sang một bên, tấn công với chiêu “Nguyệt Ảnh Kiếm”, tỏa sáng như ánh trăng giữa đêm tối. Đối thủ ngã xuống, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi.

“Chúng ta không thể để bất kỳ ai chiếm ưu thế,” Vương Tĩnh nói, sử dụng “Thủy Chiêu” để tạo ra những đợt sóng nước mạnh mẽ, cuốn phăng kẻ thù đang tiến tới. “Phải tìm ra Kiều Bằng!”

“Đúng vậy,” Vân Huy đồng ý, “Hắn chắc chắn sẽ không để chúng ta dễ dàng tiếp cận.”

Giữa trận chiến hỗn loạn, họ nhận ra rằng Kiều Bằng đã chuẩn bị cho trận đấu này từ rất lâu. Những kẻ phản diện ẩn nấp trong bóng tối, chờ thời cơ để ra tay. Vân Huy cảm nhận được sự hiện diện của Tôn Ngọc, hắn không chỉ là một kẻ lém lỉnh mà còn là một phần trong kế hoạch của Kiều Bằng.

“Chúng ta cần phải tìm ra hắn,” Vân Huy nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chỉ có hắn mới biết được những âm mưu đen tối đang diễn ra.”

“Chúng ta sẽ không để hắn thoát,” Thúy Anh kiên quyết. “Hãy để tôi dẫn đường.”

Họ tiếp tục chiến đấu, mỗi chiêu thức đều mang theo sự sống còn. Nhưng giữa những tiếng gào thét và tiếng vũ khí va chạm, một bóng đen bất ngờ xuất hiện từ phía sau. Đó chính là Tôn Ngọc, hắn nhếch môi cười, ánh mắt lấp lánh sự xảo quyệt.

“Các bạn thật sự nghĩ rằng mình có thể thắng mà không biết được những gì đang diễn ra sao?” Hắn nói, giọng điệu chế nhạo.

“Ngươi muốn gì?” Vân Huy hỏi, sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt.“Tôi chỉ muốn cho các bạn một cơ hội,” Tôn Ngọc đáp, “Hãy làm theo những gì tôi nói, và có thể các bạn sẽ không phải đối mặt với Kiều Bằng.”

“Chúng ta không cần sự giúp đỡ của ngươi,” Vương Tĩnh lạnh lùng. “Chúng ta sẽ tự mình đối mặt với hắn.”

Tôn Ngọc nhún vai, nhưng nụ cười vẫn không rời khỏi gương mặt hắn. “Rất tốt, hãy xem các bạn có thể sống sót không. Nhưng đừng quên, Kiều Bằng luôn có những bước đi kế tiếp.”

Trong lúc họ đang đối đầu với Tôn Ngọc, một tiếng nổ vang lên từ phía đấu trường. Ánh sáng chói lòa bùng lên, làm cho tất cả mọi người phải dừng lại. Đám đông nhốn nháo, kẻ thù và bạn bè đều ngừng lại để nhìn về phía nguồn gốc âm thanh.

“Đó… đó là gì?” Thúy Anh hỏi, sự hoảng loạn hiện rõ trên mặt.

“Có điều gì đó không ổn,” Vân Huy cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần. “Chúng ta phải đi xem!”

Họ vội vàng chạy về phía âm thanh, nơi những bóng người đang tụ tập. Khi đến nơi, họ thấy Kiều Bằng đang đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt chứa đầy thù hận và tham vọng.

“Chào mừng các người đến với sự kết thúc của trận chiến này,” hắn nói, giọng điệu đầy thách thức. “Hãy chứng kiến sức mạnh của bóng tối!”

Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, và từ trong bóng tối, những bóng ma cổ xưa hiện lên. Đó là những ma cà rồng, những kẻ đã từng bị giam cầm, giờ đây được giải phóng bởi sự thao túng của Kiều Bằng.

“Chạy đi!” Vân Huy hét lên. “Chúng ta phải rút lui ngay!”

Nhưng khi họ quay lưng lại, những bóng ma đã bao vây xung quanh. Cuộc chiến không chỉ là giữa các môn phái nữa, mà là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và cái chết. Họ biết rằng, trận đấu quyết định này mới chỉ là khởi đầu cho những điều khủng khiếp sắp đến.

“Chúng ta không thể để điều này xảy ra!” Thúy Anh kêu lên, sự quyết tâm trong cô dâng cao. “Chúng ta phải chiến đấu!”

“Đúng vậy,” Vân Huy gật đầu. “Chúng ta sẽ không để Kiều Bằng chiến thắng. Hãy cùng nhau, dù có bất kỳ điều gì xảy ra!”

Họ đứng lại, sẵn sàng đối mặt với thử thách lớn nhất trong cuộc đời. Bóng tối đã ập đến, nhưng ánh sáng trong lòng họ vẫn không bao giờ tắt. Trận đấu quyết định không chỉ là để giành chiến thắng, mà là để bảo vệ những gì họ yêu thương, để không một ai phải chịu đựng đau thương thêm một lần nữa.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 10 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng