Tuổi Chú Có HÆ¡i Lá»›n Chương 5: Nhiếp Dịch nhÃu mà y đứng trước ngưá»i cô, trầm giá»ng nói: ?��Gỡ tay ra.â€
Vốn Tống Äông Nguyên Ä‘ang ở câu lạc bá»™ Xì Tố vá»›i Nhiếp Dịch, còn định đánh Poker xong thì cùng ăn cÆ¡m tối.
ChÆ¡i được má»™t ná»a lại nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a Tống Tòng An, Nhiếp Dịch nghe nói ba cá»§a Tống Äông Nguyên bị bệnh nên tiện đưá»ng đến thăm, nà o ngá» lại gặp phải cảnh nà y.
Mấy hôm trước Tống Thạch nằm viện, Tống Äông Nguyên vẫn luôn túc trá»±c bên cạnh cụ, mấy nay thấy cụ ổn hÆ¡n rồi má»›i ra ngoà i thả lá»ng má»™t tÃ. Trên đưá»ng đến đây còn tưởng cụ lại phát bệnh, kết quả vừa đến cá»a nghe được cÅ©ng hiểu ra, hóa ra táºp trung lại là vì cụ muốn láºp di chúc.
Chuyện nà y thì anh ta có biết đôi chút, cái lần và o thu Tống Thạch sinh bệnh, cụ cÅ©ng nháºn thấy bản thân không còn nhiá»u thá»i gian, thân thể vừa ổn hÆ¡n được chút liá»n tìm luáºt sư gia đình láºp má»™t phần di chúc.
Khoảng thá»i gian cụ láºp di chúc cÅ©ng không cố ý tránh né ai, váºy nên ná»™i dung di chúc không Ãt thì nhiá»u cÅ©ng bị truyá»n Ä‘i.
Tống Thạch cả Ä‘á»i là m lụng vất cả thà nh láºp nên Táºp Ä‘oà n thương nghiệp Tống Thị, tuy rằng cụ đã sá»›m vá» hưu và vốn chá»§ sở hữu đã được tiêu sạch, nhưng tiá»n bán vốn chá»§ sở hữu vẫn có chuyên gia thay cụ xá» lý, nhiá»u năm trôi qua, tà i sản cá nhân không phải là Ãt.
Cụ láºp di chúc là muốn đưa hướng Ä‘i cho số tà i sản nà y.
Và cho Tống Hi nhiá»u nhất.
Cháu chắt, dù là Tống TÄ©nh Viện hay đứa con trai vừa tròn tuổi cá»§a Tống Äông Nguyên Ä‘á»u Ãt hÆ¡n số mà Tống Hi nháºn được.
Nói tháºt, lúc Tống Äông Nguyên vừa nghe được cÅ©ng có để tâm.
Tuy rằng trước kia từng dẫn Tống Hi Ä‘i chÆ¡i má»™t khoảng thá»i gian, anh ta cÅ©ng thÃch cô bé ngoan ngoãn nà y, nhưng nếu muốn nói đến tình cảm chú cháu thì đúng là không sâu Ä‘áºm đến độ ấy.
Lúc Tống Hi đến nhà há» Tống thì anh ta đã 20, ra nước ngoà i du há»c, nếu không phải vá» nghỉ hè thì có lẽ tháºt lâu sau nà y anh ta má»›i biết được, rằng mình còn có má»™t cô cháu gái nữa. Anh ta Ä‘i du há»c lấy bằng thạc sÄ© xong, vá» nước cÅ©ng là m cho công ty nhà mình má»™t thá»i gian, rồi má»›i ra ngoà i lăn lá»™n tạo dá»±ng sá»± nghiệp.
Dần dà cÅ©ng Ãt vá» lại nhà há» Tống, Tống Hi và o đại há»c thì cÅ©ng dá»n ra ngoà i, váºy nên phải đến dịp lá»… hay tết thì hai ngưá»i má»›i chạm mặt nhau. Anh ta có thể nhìn ra Tống Hi và ngưá»i nhà há» Tống không thân cáºn, tháºm chà còn cố ý rá»i xa, váºy nên dần dần cÅ©ng không để trong lòng.
Nếu không bị cố ý đỠcáºp đến, anh ta tháºm chà có khi còn quên mất bản thân có má»™t cô cháu gái Tống Hi nà y.
Váºy nên đối vá»›i Tống Äông Nguyên mà nói, má»™t phần tà i sản xa xỉ như thế chỉ để lại cho con trai mình có má»™t phần nhá», anh ta cÅ©ng thấy ông cụ bất công.
Chỉ là vá» sau cÅ©ng dần bình thưá»ng lại.
Sau khi ông cụ xuất viện, đúng lúc anh ta phải Ä‘i công tác má»™t khoảng thá»i gian, sau khi vá» liá»n tá»›i biệt thá»± thăm cụ, thuáºn tiện cÅ©ng để há»i thăm chuyện di chúc.
Lúc ấy cụ nhà cÅ©ng minh mẫn được phân ná»a, tinh thần khá»e mạnh xem TV.
Tống Äông Nguyên và o phòng bếp tìm bảo mẫu, há»i vá» cuá»™c sống ngà y thưá»ng cá»§a cụ.
Bảo mẫu nhá» giá»ng kể lại: “Lúc má»›i ra viện không có ngà y nà o mà Tống Hi không đến trông cụ, hầu cụ ăn cÆ¡m, Ä‘á»c tin cho cụ nghe, ban ngà y mà tá»›i không được là gá»i wechat cho tôi ngay, há»i thăm nhắc nhở cụ có uống thuốc đúng giá» không…. Chỉ là má»—i lần con bé tá»›i, tâm trạng cá»§a bà chá»§ không tốt lắm, Tống Hi thấy váºy nên vừa thấy cụ khá»e hÆ¡n là Ãt đến thăm lại ngay.â€
Tống Äông Nguyên nghe xong thì im lặng.
Bảo mẫu lại chêm thêm má»™t câu: “May mà con bé không đến, mấy ngà y nà y bà chá»§ rất mất hứng vì chuyện di chúc cá»§a ông cụ, nếu mà đến có khi sẽ bất hòa mất.â€
Ngà y hôm đó Tống Äông Nguyên ra khá»i phòng bếp, hà n huyên thêm vá»›i cụ già và i câu, biết cụ không có chuyện gì nên lái xe Ä‘i vá».
Không há»i han thêm nhiá»u.
Quan hệ của Tống Thạch và Tưởng Mạn, nghe nói sau khi Tưởng Mạn và Tống Tòng An kết hôn cũng chả ra gì, lại thêm chuyện của Tống Hi nên Tưởng Mạn cũng cà ng thêm lãnh cảm với cụ già .
Bình thưá»ng Tống Thạch bị bệnh, Tống Äông Nguyên và Tống Tòng An sẽ chia sẻ thá»i gian ra, nhưng mà nếu nói vá» chuyện săn sóc hết mình, chỉ sợ không ai bằng Tống Hi.
Ngoà i cá»a phòng bệnh, Tống Äông Nguyên thấy mình bị lá»™ rồi bèn cưá»i cưá»i Ä‘i và o trong, “Xem ra con đến cháºm rồi, ông già có gì nói Ä‘i nà o? Mau mau để con còn Ä‘i ăn cÆ¡m vá»›i Nhiếp Dịch nữa.â€
Tống Tòng An thấy Nhiếp Dịch ở sau anh ta, tức khắc cảm thấy xấu hổ vá»›i chuyện xấu trong nhà , đứng dáºy cưá»i nói: “Nhiếp Dịch cÅ©ng đến à .â€
“Ừm,†Nhiếp Dịch có lá»… nghÄ©a, chu đáo đáp, “Nghe chú Tống không khá»e nên em đến xem.â€
Tưởng Mạn cÅ©ng đứng dáºy nhưá»ng chá»— cho anh, vẻ mặt ôn hòa rất nhiá»u, đánh Tống TÄ©nh Viện má»™t cái, bảo: “Chú Nhiếp con tá»›i sao con không kêu má»™t tiếng.â€
Tống TÄ©nh Viện từ ghế sô pha đơn ngẩng đầu lên, động môi xem như chà o há»i anh.
Nhiếp Dịch không để ý, ánh mắt đảo qua cô ấy cho có, rồi dừng trên ngưá»i Tống Hi.
Tống Hi cảm nháºn được ánh mắt cá»§a anh, ngẩng đầu Ä‘i không nhìn anh.
Tống Tòng An dẫn Nhiếp Dịch và o phòng thăm Tống Thạch, má»™t lát sau Nhiếp Dịch ra ngoà i, nói vá»›i Tiêu Nhất Dương là anh chá» bên ngoà i rồi rá»i Ä‘i.
Tống Äông Nguyên nhìn Tưởng Mạn Ä‘ang lạnh mặt, lại thấy Tống Hi cúi đầu đứng bên cạnh, không khá»i thở dà i má»™t tiếng, thương lượng: “Tống Hi nà y, không ấy cháu ra ngoà i chá» má»™t lát? Chú có chuyện muốn nói mấy câu vá»›i ba cháu.â€
Tống Hi gáºt đầu, nghe lá»i đẩy cá»a Ä‘i ra ngoà i.
Cá»a phòng bệnh, trừ Nhiếp Dịch còn có má»™t bác sÄ© nam báºn blouse trắng.
Khẩu trang treo má»™t bên, lắc lư bên sưá»n mặt, để lá»™ ra má»™t gương mặt đẹp trai ngá»i ngá»i, chiá»u cao cá»§a anh ấy cÅ©ng ngang Nhiếp Dịch, thả lá»ng đứng cạnh anh, cầm Ä‘iện thoại đưa cho Nhiếp Dịch xem: “Tôi sắp tan là m rồi, tối nay ăn món nà y nhé? Nữ thần cá»§a tôi vừa má»›i đăng video xong, bánh bá»™t lá»c vá»›i canh thịt dê.â€
Trong lòng Tống Hi run lên một đợt.
Theo sau đó là âm thanh nhu hòa cá»§a cô: “Mùa đông sương đến nên ăn má»™t chén canh thịt dê và bánh bá»™t lá»c, có chăng chÃnh nó má»›i là thứ tốt nhất để an á»§i bản thân….â€
Tống Hi: “…..â€
Nhiếp Dịch lại không có tâm tình xem cái video não tà n cá»§a Thẩm Äình, nghe tiếng cá»a phÃa sau thì khẽ nghiêng đầu qua, quét mắt nhìn Tống Hi Ä‘ang đứng bên tưá»ng.
Vẻ mặt thất thần, ảm đạm rá»§ mắt, lông mi Ä‘en nhánh, dà y và cong che giấu má»i cảm xúc cá»§a cô. Vừa nãy bị Tưởng Mạn chèn ép cô cÅ©ng có dáng vẻ nà y, vô cảm c*n m** d***, tay phải siết thà nh quyá»n, sống lưng thẳng thóm, vừa quáºt cưá»ng cÅ©ng tháºt mảnh mai.
Còn từ chối giao lưu vá»›i ngưá»i khác, khi đối diện vá»›i tầm mắt cá»§a anh là dá»i sang nÆ¡i khác ngay.
GiỠphút nà y Nhiếp Dịch nghiêng đầu nhìn cô, phảng phất lại như không nhìn.
Nhiếp Dịch quay đầu tiếp tục nghe Thẩm Äình nhắm tịt mắt khoe khoang: “Cáºu nhìn mà u thịt dê nà y Ä‘i, canh béo ngáºy hấp dẫn thế nà y, cáºu có thấy tuyến nước miếng cá»§a mình Ä‘ang tiết chất lá»ng ra không….â€
Nhiếp Dịch: “….â€
Còn không bằng đi kiếm thêm chuyện là m đi.
Ngà y thưá»ng Tống Hi nói chuyện bằng âm Ä‘iệu rõ rà ng và bình thản, so vá»›i trong video cô cố ý nói cho tháºt dịu ngá»t, nên khác nhau rất lá»›n, nếu không nghe kỹ thì chắc chắn sẽ không phát hiện ra hai ngưá»i là má»™t được….
Không láºt xe trước mặt má»i ngưá»i chứ?
Cô đang suy nghĩ xem có nên là m phân tán lực chú ý đi không, thì đột nhiên thấy trước mắt mình có một cái bóng đổ xuống.
Nhiếp Dịch nhÃu mà y đứng trước ngưá»i cô, trầm giá»ng nói: “Gỡ tay ra.â€
Ban đầu Tống Hi còn không nháºn ra, cho đến khi Nhiếp Dịch duá»—i tay bắt lấy cánh tay phải cá»§a cô, cô má»›i nháºn ra được bà n tay cá»§a mình vẫn còn trong trạng thái siết chặt.
Nương theo động tác của anh, cô không thể không nâng tay lên, theo phản xạ mở năm ngón ra, những móng tay găm và o bên trong da thịt, vừa mở ra thì máu cũng theo đó rỉ theo.
Äến lúc nà y Tống Hi má»›i có cảm giác Ä‘au đớn, dưới cái nhìn chăm chú cá»§a Nhiếp Dịch, cô mất tá»± nhiên cuá»™n tay lại, không muốn để cho ngưá»i khác nhìn thấy.
Trong phòng truyá»n đến âm thanh nói chuyện không dứt, Nhiếp Dịch buông tay cô ra, nói: “Và o nhà vệ sinh rá»a Ä‘i.â€
Tống Hi giương mắt nhìn anh.
Nhiếp Dịch cũng nhìn lại, ánh mắt thâm sâu mà vô tư.
Tống Hi nháºn thua trước, đà nh phải xoay ngưá»i Ä‘i và o nhà vệ sinh.
Thẩm Äình xem qua năm lần cái video nà y má»›i nhìn thấy thân ảnh cá»§a Tống Hi biến mất sau hà nh lang, cất Ä‘iện thoại Ä‘i, huých khuá»·u tay vá»›i Nhiếp Dịch: “Äấy là cô con gái kia cá»§a Tống Tòng An à ?â€
Nhiếp Dịch đút tay và o túi quần, vô cảm lạnh mặt nhìn anh ấy: “Kia nà o?â€
“Cô con gái hiếm khi xuất hiện kia ấy!†Thẩm Äình thấy sắc mặt anh không tốt má»›i nháºn ra, “Cáºu nghÄ© tôi muốn nói gì hả? Cháºc, tôi là loại ngưá»i đó sao?â€
Nhiếp Dịch lấy điện thoại ra lướt xem tin tức, không để ý đến anh ấy.
“Nhưng đúng là tôi có nghe mẹ Tống TÄ©nh Viện nhắc qua không Ãt lần, toà n là mấy lá»i khó nghe, mẹ cô ấy… Thôi, mẹ cô ấy cÅ©ng có mệnh khổ, lại còn cố chấp. Có Ä‘iá»u tôi thấy cô con gái nà y cá»§a Tống Tòng An ngoan ngoãn lắm nhỉ, vừa xinh đẹp vừa có khà chất, vừa nhìn đã biết má»™t cô gái tốt.†Thẩm Äình như Ä‘ang nói cho bản thân nghe, Ä‘oạn quay sang há»i Nhiếp Dịch, “Nhìn hai ngưá»i vừa rồi, quen thân à ?â€
Thấy Nhiếp Dịch không nói gì, lại chá»t anh má»™t phát, tò mò: “Thấy cáºu quan tâm cô ấy quá nhỉ?â€
Nhiếp Dịch liếc má»™t cái: “Tan là m chưa?â€
“Sắp rồi nè!†Thẩm Äình nâng cổ tay xem giá», gõ gõ lên mặt đồng hồ, “Còn hai mươi phút nữa, chá» Tống Äông Nguyên xong việc nữa rồi cùng Ä‘i.â€
Nhiếp Dịch: “Thế không cởi cái thân nà y ra?â€
Thẩm Äình áo blouse belike: “……..â€
Thẩm Äình chạy vá» văn phòng cá»§a mình, còn không quên thò tay chỉ trá»: “Nhá»› đấy, tối nay ăn bánh bá»™t lá»c và canh dê.â€
Tống Hi rá»a tay xong còn cố ý ở trong nhà vệ sinh thêm chốc lát.
Cô biết mấy ngưá»i há» Tống Ä‘ang thảo luáºn vá» chuyện có liên quan đến cô, nhưng dù có tốt hay xấu thì cô cÅ©ng không muốn nghe.
Cô nhá»› đến những lá»i mà Tống Tòng An vừa nói ban nãy, lúc Tưởng Mạn nói cô là con hoang, ông ta đã quát bà ta chú ý cách dùng từ.
Lúc má»›i đầu, Tưởng Mạn nói rất nhiá»u lá»i khó nghe, còn xằng báºy trước mặt cô, bảo Tống TÄ©nh Viện phải cách xa cô ra, nói mẹ cô là kẻ thứ ba, thấp hèn, nói cô là con cá»§a tiện nữ. Có má»™t lần cô nhịn không được cãi lại vá»›i Tưởng Mạn, bảo bà ta không được nói mẹ cô như váºy.
Tưởng Mạn cưá»i lạnh há»i báºt lại cô: “Váºy cô nói tôi nghe, cô là ai, từ đâu ra, tại sao lại đến ở nhà tôi?â€
Tống Hi nói không lại bà ta, chỉ có thể vá» phòng vùi trên giưá»ng khóc nức nở, chợt thông suốt, sau đó đứng dáºy dá»n hết đồ và o ba lô, thừa dịp không có ai chú ý chạy ra khá»i biệt thá»±.
Khi đó quan hệ cá»§a Tống Tòng An và Tưởng Mạn không căng thẳng như lúc nà y, Tống Tòng An tá»± biết Ä‘uối lý, má»™t khoảng thá»i gian dà i sau nà y cÅ©ng săn sóc dá»— dà nh Tưởng Mạn, cam Ä‘oan vá»›i bà ta sẽ thay đổi hết mình, là m má»™t ngưá»i chồng, ngưá»i cha tốt, không bao giá» phạm sai lầm nữa.
Sau nà y cô được ngưá»i ta đưa vá» nhà , Tống Tòng An liá»n thà nh khẩn thương lượng vá»›i Tưởng Mạn, nói rằng sau nà y chuyện trong nhà sẽ nghe theo bà ta hết, không bắt bà ta phải cho Tống Hi sắc mặt tốt đẹp, chỉ là đừng gây sá»± vá»›i cô, mở miệng ngáºm miệng là mắng mẹ cô.
Sau chuyện đó, dù Tống Tòng An không xứng vai ngưá»i cha tháºt, nhưng cô vẫn duy trì má»™t phần tôn trá»ng vá»›i ông ta.
Vì Ãt nhất, trước mặt cô, Tống Tòng An còn để lại cho cô má»™t phần tôn nghiêm.
Từ cuá»™c nói chuyện vừa nãy, cô cÅ©ng hiểu không Ãt ý tứ cá»§a Tưởng Mạn, đại khái là vấn đỠdi sản trăm năm cá»§a Tống Thạch, cụ đã từng nói vá»›i cô, bảo cô không cần phải lo lắng vá» cuá»™c sống sau nà y, cụ Ãt nhiá»u có chút xuất thân, sau nà y Ä‘á»u là cá»§a cô hết.
Cô sống ở nhà há» Tống mấy năm nay, tá»±a như má»™t thứ gì đó nghẹn trong cổ há»ng Tưởng Mạn, nhổ không ra mà nuốt cÅ©ng không xuống, cà ng khiến bà ta không cam lòng và oán háºn. Bây giá» Tống Thạch lại muốn đưa tà i sản cá»§a mình cho Tống Hi, Tưởng Mạn sao có thể để yên cho Tống Tòng An?
Nhưng tháºt ra, dù là bất cứ thứ gì cá»§a nhà há» Tống, cô chưa bao giá» muốn nháºn cả.
Sau khi Trần Cẩn Du chết, cái cô muốn chỉ là sự tự do mà thôi.
Ra khá»i nhà vệ sinh, Nhiếp Dịch vẫn còn ở đấy, mà vị bác sÄ© kia thì Ä‘i rồi.
Ngoà i cá»a có ghế dá»±a, Nhiếp Dịch không ngồi mà đang dá»±a và o tưá»ng, đứng ở ngoà i cá»a má»™t cách trắng trợn.
Tống Hi Ä‘i rất khẽ, lúc Ä‘i qua anh cÅ©ng không cảm nháºn được.
Cô còn đang nghĩ nên tạo động tĩnh thế nà o để anh biết được mình đã quay lại, chợt nghe bên trong vang lên tiếng nói chuyện.
Cá»a đóng không kỹ, tâm tình cá»§a Tưởng Mạn kÃch động xuống, giá»ng nói cao hÆ¡n: “Ông nghÄ© là tôi thèm thuồng chút tiá»n nà y cá»§a ông cụ à ? Nói cho các ngưá»i biết, tôi không nuốt trôi cái kiểu nà y, con gái cá»§a tôi tháºm chà còn không bằng đứa con cá»§a kẻ thứ ba sao?â€
Tống TÄ©nh Viện không kiá»m được cÆ¡n phiá»n muá»™n trong lòng: “Con không sao, tiá»n cá»§a ông ná»™i, ông muốn cho ai thì cho, con không cần. Dù sao chú nhá» nói cÅ©ng đúng, Tống Hi là ngưá»i đối tốt vá»›i ná»™i nhất.â€
“Con có thể thông cảm, nhưng mẹ ấm ức thay con đấy!†Tưởng Mạn nói xong lại nức nở, “Tống Tòng An, ông nói xem ông đã tạo nên cái nghiệt gì hả, ông còn chưa thấy hổ thẹn nữa sao, tại sao lại mang đứa con cá»§a ả ti tiện kia vá» nhà ! Chỉ cần tôi nhìn thấy nó, là cảm thấy bản thân tháºt sá»± uất ức quá thể!â€
Tống Hi hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu: “Chú nghe đủ chưa?â€
Nhiếp Dịch còn Ä‘ang xuất thần, không nghe cô nói gì, chỉ nghiêng đầu liếc mắt nhìn sang: “Tay cầm máu chưa?â€
Anh là m như không có chuyện gì, Tống Hi nghÄ© ngợi, dẫu sao chuyện nhà mình Nhiếp Dịch cÅ©ng hiểu rõ mưá»i mươi rồi, nghe thêm má»™t câu hay bá»›t Ä‘i má»™t câu cÅ©ng không có gì khác nhau, liá»n trầm mặc xoay ngưá»i ngồi và o cái ghế dá»±a bên cạnh cá»a.
Nhiếp Dịch nhÃu mà y.
Má»™t lát sau, Tống Äông Nguyên ra khá»i cá»a ngoắc tay vá»›i Tống Hi, ý bảo cô Ä‘i và o.
Cụ hai vừa tiá»…n khách xong cÅ©ng quay lại, Ä‘ang ngồi bên cạnh Tưởng Mạn khuyên bảo bà ta. Tưởng Mạn thấy Tống Hi Ä‘i và o thì lấy khăn lau mÅ©i, lạnh lùng nghiêm mặt: “TÄ©nh Viện, và o Ä‘i con, mẹ không Ä‘i.â€
Vì thế và i ngưá»i nhà há» Tống đứng dáºy Ä‘i và o phòng bệnh cá»§a Tống Thạch.
Không biết là vì cá»a phòng bệnh cách âm quá tốt hay Tống Thạch là m bá»™ không nghe được.
Chá» má»i ngưá»i và o đông đủ rồi, cụ bảo em trai mình Ä‘á»c di chúc cho má»i ngưá»i nghe.
Äá»c xong, Tống Thạch thở dà i: “Ông biết dạo gần đây các con có ý kiến vá» chuyện nà y, nhất là mẹ TÄ©nh Viện, mấy năm nà y nó cÅ©ng sống không dá»… chịu gì rồi, nhưng bá»n con Ä‘á»u đã thà nh gia láºp nghiệp cả rồi, chỉ có Tống Hi là là m ông không yên tâm. Nếu trong lòng các con có ý kiến gì thì hôm nay nói hết ra Ä‘i, ông giải thÃch cả cho, chứ đừng chỠđến ngà y ông nhắm mắt, các con lại Ä‘i gây sá»± vá»›i Tống Hi.â€
Tống Thạch nói cô không có chỗ dựa, nhưng Tống Hi lại thấy mấy năm trôi qua, cụ đã mang đến cho cô đoạn tình cảm khó mà có được nhất.
Tống Hi hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu, chỉ cưá»i nói: “Ná»™i đừng suy nghÄ© vẩn vÆ¡ chứ, ná»™i sẽ khá»e lại thôi, có láºp di chúc cÅ©ng chả có chá»— dùng đâu, nhưng không phải cá»§a con, con không cần.â€
Tống Thạch vá»— tay cô: “Cháu ngoan, ba con có lá»—i vá»›i con, ná»™i thay nó bồi thưá»ng cho con chút nà o hay chút ấy.â€
Bị bêu ra trước mặt con cháu, Tống Tòng An sÄ© diện hảo, nói: “Ba, ba cứ nghỉ ngÆ¡i Ä‘i, Ãt nói và i câu, bá»n con không ai có ý kiến đâu, đồ cá»§a ba, ba muốn cho ai thì cho.â€
Má»i ngưá»i lại hà n huyên vá»›i cụ má»™t lát, Tống Hi là ngưá»i ở lại cuối cùng, chỠđến khi ra khá»i phòng bệnh thì đã không còn thấy Nhiếp Dịch và Tống Äông Nguyên rồi.
Tống Hi hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu, chỉ thấy cuối tuần nà y sao mà quá đỗi mệt má»i.
Lúc vừa và o Nhà há» Tống, cô cố gắng há»c ăn, há»c táºp, hy vá»ng sá»›m ngà y có thể và o đại há»c, thoát kiếp ăn nhỠở Ä‘áºu Ä‘i; sau nà y lên đại há»c dá»n ra riêng rồi, cuá»™c sống khắc khổ quá, chỉ có thể hy vá»ng mau mau tốt nghiệp kiếm việc là m; bây giá» tá»± do rồi, không còn phải dá»±a và o ngưá»i khác nữa, nhưng bị mưá»i mấy năm nà y liên lụy, cô không có cách nà o tiêu sái rá»i Ä‘i được.
Cô đứng má»™t mình ở cuối hà nh lang chá» thang máy, má»™t lát sau, thang máy chưa lên, nhưng Tống TÄ©nh Viện lại từ cá»a phòng bệnh Ä‘i ra, từ xa gá»i cô má»™t tiếng.
Tống Hi nghi hoặc nhìn cô ấy.
Tống TÄ©nh Viện Ä‘i thẳng và o vấn Ä‘á»: “Ngà y 28 tháng 11 tôi sẽ Ä‘Ãnh hôn, hai ngà y tá»›i sẽ gá»i thiệp má»i đến cho em.â€
Tống Hi sá»ng sốt.
Quan hệ giữa cô và Tống TÄ©nh Viện quả tháºt không tÃnh là tốt, Tống Hi vốn rất thÃch ngưá»i chị nà y, lúc vừa đến nhà há» Tống, cô những tưởng đã có được ngưá»i bạn cùng trang lứa để chÆ¡i chung rồi, nhưng Tưởng Mạn quản lý Tống TÄ©nh Viện quá nghiêm, chỉ cần thấy hai ngưá»i nói được đôi ba câu là bà ta cứ như không chịu nổi, răn dạy Tống TÄ©nh Viện sao không luyện đà n, không luyện múa mà đi nói chuyện vá»›i ngưá»i lạ.
Bởi váºy nên khi nháºn được lá»i má»i, Tống Hi không khá»i giáºt mình, phản ứng đầu tiên là Tưởng Mạn chắc không biết chuyện nà y đâu nhỉ? Nếu không, sao bà ta đồng ý được chứ.
“Chúc mừng nhé.†Tống Hi trầm ngâm suy nghÄ© lá»i để từ chối, “Chỉ là tôi….â€
“Không tiện?†Tống TÄ©nh Viện cắt ngang, “Hay lo lắng mẹ tôi?â€
Tống Hi có hơi xấu hổ.
TÃnh tình Tống TÄ©nh Viện cÅ©ng không tốt lắm, nói chuyện thì thẳng thắn, trước kia đã không Ãt lần chá»i thẳng mặt Tống Tòng An, khiến Tống Tòng An vừa tức giáºn vừa thảm hại, nhưng lại không có cách nà o vặn lại được đứa con cả nà y, hệ quả dẫn theo là cà ng Ãt vá» nhà hÆ¡n.
Tống TÄ©nh Viện thản nhiên nói: “Chuyện đó em không cần lo, chỉ cần đến là được.â€
Nói đến táºn đây rồi thì Tống Hi cÅ©ng gáºt đầu: â€œÄÆ°á»£c, tôi sẽ Ä‘i.â€
Từ bệnh viện Ä‘i ra, trá»i đã nhá nhem tối, Tống Äông Nguyên lái xe chở Nhiếp Dịch và Thẩm Äình Ä‘i, kể qua loa vá» chuyện di chúc cá»§a ông cụ.
Cuối cùng vẫn cảm thán má»™t câu: “Con bé cháu gái nà y cá»§a tôi cÅ©ng không dá»… dà ng gì, biết mình là con riêng nên không bao giá» tranh cãi, chị dâu tôi mắng thế nà o thì con bé nghe thế ấy thôi.â€
Thẩm Äình nói: “Ồ, Tống TÄ©nh Viện xấu tÃnh thế kia, mà không ý kiến vá» chuyện nà y à ?â€
“Hình như cáºu rất có ý kiến vá»›i TÄ©nh Viện nhà tôi à ?†Tống Äông Nguyên trừng mắt nhìn anh ấy qua kÃnh chiếu háºu, “Nói cáºu nghe, cháu gái nà y tuy có nết không tốt tháºt, nhưng tấm lòng lương thiện, tốt xấu phân biệt rất rõ, cái đống nợ nần cá»§a anh cả nhà tôi nó cÅ©ng tá» tưá»ng cả rồi, dư dả xứng vá»›i cáºu đấy!â€
Thẩm Äình không phục cưá»i lạnh: “Sao tôi không nhịn ra được tấm lòng thiện lương cá»§a cô ấy?â€
“Do cáºu mù.†Tống Äông Nguyên nói trúng tim Ä‘en.
Thẩm Äình: “…….â€
Nhiếp Dịch ngồi ở ghế phụ, hÃp mắt suy nghÄ©.
Tống Äông Nguyên nhìn anh, chÆ¡t nhá»› ra: “Hôm qua cháu gái mà cáºu há»i tôi, tháºt ra là Tống Hi à ?â€
Nhiếp Dịch thỠơ ừ một tiếng.
Tống Äông Nguyên buồn bá»±c: “Sao đột nhiên lại nhắc đến con bé thế?â€
“Con bé là m ở Thiểm Äá»™ng Video, hôm qua Ä‘i há»p có gặp.†Nhiếp Dịch giải thÃch bằng má»™t câu.
“Trùng hợp váºy?†Tống Äông Nguyên bất ngá» lắm, kinh ngạc qua Ä‘i, lại cưá»i má»™t tiếng, “Váºy mong cáºu chiếu cố cô cháu gái nà y cá»§a tôi vá»›i nhé, tôi nhá»› trước kia, con bé còn gá»i cáºu má»™t tiếng chú nhỠđấy, không thể là m lÆ¡ đâu nhỉ!â€
Nhiếp Dịch liếc anh ta, lạnh giá»ng: “Sao tôi nhá»› cô ấy vốn muốn gá»i tôi là anh mà ?â€
“Có à ?†Tống Äông Nguyên mÆ¡ hồ không nhá»› đến chuyện nà y, cưá»i ha ha giả ngu, “Không nhá»› nữa, má»™t thằng già ba mươi như cáºu, lại bảo má»™t cô gái nhá» gá»i tiếng anh, có thấy kỳ cục không hả?â€
Nhiếp Dịch mÃm môi, tá»±a lưng và o ghế không nói không rằng.
Anh nhá»› đến vừa nãy lúc ở cá»a phòng bệnh, sau khi cô và o nhà vệ sinh ra, gương mặt vô cảm có nói câu gì đó vá»›i anh.
Trong phòng ồn à o câu được câu chăng, anh lưá»i nghe mấy lá»i cãi vã ấy, căn bản không chú ý đến.
Lúc ấy anh lại nhá»› đến, đêm qua đưa cô vá» nhà xong, sau khi anh vá» nhà tắm rá»a chuẩn bị Ä‘i ngá»§, nhưng má»™t hồi lâu sau vẫn không sao ngá»§ được, thế là lấy Ä‘iện thoại gá»i cho Tống Äông Nguyên má»™t tin nhắn.
“Cháu gái cáºu mấy năm nà y thế nà o?â€
Tống Äông Nguyên gá»i má»™t tin “?†qua trước, rồi nhanh chóng gá»i thêm tin khác: “TÄ©nh Viện khá tốt á, sắp Ä‘Ãnh hôn rồi, mấy hôm trước vừa gá»i thiệp má»i cho cáºu đấy thây? Quên rồi à ?â€
Nhiếp Dịch không để ý đến anh ta nữa.
Anh không quên, là Tống Äông Nguyên quên.
Nhiếp Dịch dá»±a và o ghế suy nghÄ©, nhiá»u năm như váºy trôi qua, sá»± tồn tại cá»§a Tống Hi trong nhà há» Tống quả là thấp, trước kia là má»i ngưá»i cố tình bá» qua cô, còn bây giá», có lẽ là cô cố ý muốn rá»i xa.
Cuối tuần ngưá»i ra ngoà i ăn cÆ¡m rất nhiá»u, Tống Äông Nguyên bị kẹt trong dòng xe tấp náºp, há» hững mở má»™t bà i hát lên nghe, Nhiếp Dịch ngồi mãi lại phiá»n lòng.
Lúc Tống Hi gá»i anh, đã nói câu gì chứ?
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 5 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.