Tuổi Chú Có HÆ¡i Lá»›n Chương 32: Nhiếp Dịch thầm than, giá»ng Ä‘iệu cÅ©ng má»m mại hÆ¡n: ?��Lúc bị đánh, sao không tìm tôi?â€
Tống Hi rá»a mặt xong, ngẩng lên nhìn gương mặt và đôi mắt á»ng hồng vì khóc cá»§a mình trên gương, và những sợi tÆ¡ máu hằn rõ trên má phải, lại thấy đêm nay sao mà mình yếu á»›t quá thể.
Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ không khóc thảm thương như thế trước mặt Nhiếp Dịch đâu.
Nhiếp Dịch đứng bên ngoà i, vá»ng và o: “Rá»a xong chưa?â€
Tống Hi lau mặt, cúi đầu ngượng ngùng đi ra ngoà i.
Nhiếp Dịch dựa trên quầy bar chỠcô, chỠcho gương mặt sạch sẽ của cô hiện ra, ánh mắt anh còn thâm trầm hơn trước.
Tống Hi không khá»i dừng bước lại, sợ hãi khe khẽ há»i: “Hết Ä‘au rồi, không sao nữa rồi.â€
Nhiếp Dịch kéo cô đến trước mặt mình, nương theo ánh đèn quan sát kỹ vết thương, nói: “Váºy cháu nói tôi nghe, đánh cháu thà nh thế nà o thì má»›i là có sao?â€
Tống Hi dá»i mắt nhìn há»™p thuốc mỡ trên quầy bar, vừa nãy lúc bảo cô Ä‘i rá»a mặt thì nói chuyện dịu dà ng lắm cÆ¡ mà , vừa rá»a xong thì chuyển sang dạy dá»— rồi.
Nhiếp Dịch thầm than, giá»ng Ä‘iệu cÅ©ng má»m mại hÆ¡n: “Lúc bị đánh, sao không tìm tôi?â€
Äá»c Full Tại Truyenfull.vn
Khi há»i, anh cầm lấy lá» thuốc tiêu sưng chấm lên trên tay, ngẩng đầu bôi thuốc lên mặt cô: “Ngá»a mặt lên, Ä‘au không?â€
“Không Ä‘au.†Tống Hi nghe lá»i ngá»a đầu lên, đối diện vá»›i đôi mắt Ä‘en nhánh cá»§a Nhiếp Dịch, cô nói, “Cháu đánh cô ta trước.â€
Nhiếp Dịch chau mà y, vẫn là giá»ng truy há»i, “Thì sao? Thế nên má»›i không nói cho tôi biết?â€
Tống Hi nói không nên lá»i, lúng ta lúng túng: “Thì như nà y….. Không phải chú biết rồi sao?â€
“Tôi biết gì?†Âm Ä‘iệu cá»§a Nhiếp Dịch có hÆ¡i nặng ná», nhưng động tác trên tay vẫn chầm cháºm và nhẹ nhà ng, dịu dà ng thay cô bôi thuốc mỡ, “Từ lúc tôi vá» nhà , cháu đã nói cho tôi được những gì?â€
Tống Hi lại rá»§ mắt, không trả lá»i.
Äá»™ng tác tay anh khá»±ng lại, má»™t tay dá»i ra sau cái ót cá»§a cô để giữ vững, tay kia vẫn bôi thuốc, ép cho cô phải ngẩng đầu đối mắt cùng anh: “Vá»›i ai, tại sao?â€
Tống Hi muốn tránh, đẩy đẩy ngá»±c anh, nhưng không sao dịch chuyển được, chỉ có thể chá»›p mắt, nói: “Không có gì cả, xảy ra mâu thuẫn vá»›i đồng nghiệp thôi.â€
Nhiếp Dịch vẫn chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Tống Hi không chịu nổi ánh mắt sắc bén nà y cá»§a anh, lãng sang chuyện khác: “Xoa xong rồi ạ?â€
Nhiếp Dịch lại xoa nhẹ hai cái, chá» cho thuốc mỡ thấm và o da, thuáºn tay vén mái tóc cô ra sau tai, vá»— vỠđầu cô: “Cháu không nói, thì nghÄ© rằng tôi sẽ không biết ư?â€
Tống Hi nhá»› ra Trần Ngư biết má»i chuyện, nếu như anh mà tìm chị ta há»i thì…. Nhất thá»i nóng nảy, lại thấy Nhiếp Dịch Ä‘ang đứng thẳng ngưá»i lại, đặng Ä‘i đâu, hai tay vá»›i đến cầm lấy vạt áo sÆ¡ mi cá»§a anh, dùng sức kéo anh vá» lại quầy bar, lo lắng: “Chú đừng há»i!â€
Nhiếp Dịch rá»§ mắt nhìn những ngón tay trắng trẻo mịn mà trước ngá»±c anh, vì sợ anh Ä‘i nên cô dùng lá»±c cá»§a cả thân ngưá»i, cái dáng vẻ anh mà không chịu gáºt đầu là cô sẽ không chịu thả ngưá»i.
Nhiếp Dịch thả lá»ng ngưá»i, dù bị cô đè lên, nhưng tư thế dá»±a trên thà nh quầy bar vẫn rất thoải mái, tháºm chỉ tá»± sâu trong đáy mắt còn hiển hiện má»™t chút ý cưá»i khó phát hiện: “Váºy cháu nói tôi nghe, sao lại thế nà y?â€
Tống Hi mấp máy, đưa mắt nhìn và o mắt anh, chút cầu xin hiện lên trong mắt, và cả sá»± nhõng nhẽo ướm trong mắt mà chÃnh cô còn không nháºn ra: “Chú đừng há»i nhé?â€
Lúc nói vá»›i anh, cô còn cố ý dÃnh dÃnh ngưá»i mình lên ngưá»i anh, cá» cá» trong vô thức, sắc mặt cá»§a Nhiếp Dịch cứng đỠlại, duá»—i tay cầm tay cô muốn đẩy cô ra má»™t tÃ, đứng dáºy Ä‘i đến trước bà n ăn, dịu giá»ng nói: “Biết rồi.â€
Tống Hi nhẹ nhà ng thở phà o, lại nhá»› ra má»™t chuyện, Ä‘i sau mông anh ngồi xuống, nói khẽ: “Ngà y mai cháu không muốn Ä‘i là m.â€
Sắc mặt Nhiếp Dịch đã gần như quay vá» trạng thái bình tÄ©nh, nghe cô nói thế thì vô tình từ chối: “Không được.â€
Tống Hi: “…..â€
Tống Hi vốn chỉ định báo với anh một tiếng, nà o ngỠđâu anh lại không hiểu ý mình, còn nói không cho cô nghĩ nữa.
Tống Hi nhá» giá»ng kháng nghị: “Cháu sẽ xin phép quản lý cá»§a mình, không phải xin chú đâu.â€
Nhiếp Dịch liếc cô: “Quản lý cá»§a cháu không có cái quyá»n phê duyệt cho.â€
Tống Hi: “……………..â€
Nhiếp Dịch nói thì nói thế, nhưng sáng hôm sau Tống Hi vừa má»›i bị đồng hồ báo thức gá»i tỉnh, chợt nghe tiếng anh gõ cá»a, bảo rằng không muốn Ä‘i là m thì ngá»§ thêm má»™t tà nữa, qua má»™t lát sau thì tiếng đóng cá»a ngoà i vang lên, anh đến công ty rồi.
Äá»c Full Tại Truyenfull.vn
Hôm nay Tá» Quang cÅ©ng Ä‘i là m khá sá»›m, cầm theo hai cái bánh bao mua từ cá»a hà ng tiện lợi Ä‘i lên lầu, lúc Ä‘i ngang qua văn phòng cá»§a Nhiếp Dịch, thấy anh mở cá»a phòng, nhất thá»i tò mò nhìn thoáng qua, nà o ngá» bên trong có ngưá»i rồi.
“Sá»›m thế ạ?†Tá» Quang gõ cá»a.
Nhiếp Dịch thấy anh ta, lên tiếng: “Äúng lúc lắm, có việc tìm cáºu.â€
Chuyện nà y, Tống Hi bảo không cho Nhiếp Dịch há»i, có nhẽ nà o Nhiếp Dịch tháºt sá»± không há»i à , không lý nà o ngưá»i cá»§a anh chịu thiệt thòi, lại bắt anh là m bá»™ như không biết, cùng lắm thì giả vá» trước mặt cô thôi.
Nhiếp Dịch chưa nói gì tỉ mỉ, ngữ Ä‘iệu nhà n nhạt và không tá» thái độ gì quá lá»›n, nhưng Tá» Quang biết chuyện mà có liên quan đến Tống Hi thì chÃnh là chuyện quan trá»ng nhất, váºy nên vừa ra khá»i văn phòng đã gá»i Ä‘iện thoại cho Trần Ngư.
Chị ta Ä‘ang soi gương và son môi trong nhà , vừa nghe Tá» Quang há»i đã bá»§n rá»§n tay, tô lệch viá»n môi ra cằm má»™t tÃ.
Tá» Quang không há»i gì quá lá»™ liá»…u, giá»ng Ä‘iệu như thể là chỉ Ä‘ang tò mò thôi, há»i, ‘nghe đâu hôm qua bá»™ pháºn cá»§a cô có ngưá»i cãi nhau à ?’
Trần Ngư nghe xong là hiểu ra ngay, đây là ý của Nhiếp Dịch.
Chỉ là chị ta kinh ngạc quá, chỉ mới qua một buổi tối mà Nhiếp Dịch đã biết rồi? Nhanh thế à ?
Trần Ngư không khá»i nghÄ© nhiá»u, xem ra Nhiếp Dịch bảo vệ Tống Hi còn nhiá»u hÆ¡n những gì chị ta tưởng, biết chuyện má»™t cái là cho ngưá»i dò la ngay…. Còn cả con bé Tống Hi kia nữa, nhìn thì có vẻ không tranh không Ä‘oạt, hôm qua chị ta đã cố ý giữ cô ở lại sau cùng để an á»§i, lúc ấy thì dịu ngoan, hiểu chuyện trả lá»i chị ta lắm, nà o ngỠđâu vừa quay lưng đã mách Nhiếp Dịch rồi.
Thế nên, rốt cuộc là có lòng dạ sâu như biển, cố tình gây khó dễ cho chị ta, hay là vì quá thẳng thắn, không biết cách đối nhân xỠthế?
Nhưng dù là kiểu nà o, thì chị ta cÅ©ng không có quá nhiá»u thá»i gian để suy nghÄ©, Tá» Quang hẵng còn Ä‘ang chá», Trần Ngư chỉ nghÄ© trong lòng thôi, cưá»i cưá»i xin lá»—i: “Hôm qua đúng là nhân viên cá»§a tôi cãi nhau tháºt, Tống Hi vá»›i Mạnh Dao ấy, có Ä‘iá»u tôi không thân vá»›i hai ngưá»i nà y, nên không thể trá»±c tiếp xá» lý, đà nh để cho Triệu Hân Nhiên là m, chắc là quan hệ đồng nghiệp bất hòa nên sinh ra chút xô xát, Hân Nhiên phạt tiá»n cả hai, nhưng cụ thể sao lại cãi nhau thì tôi không há»i kỹ.â€
Chị ta không biết Tống Hi đã nói vá»›i Nhiếp Dịch những gì rồi, váºy nên cÅ©ng chỉ áºm á», lấy cá»› là vừa sáp nháºp hai bá»™ pháºn không bao lâu nên giả như không biết gì.
Hai cấp dưới nhá» bé cãi nhau, không có lý nà o lại để má»™t Phó Giám Äốc đứng ra giảng hòa, Tá» Quang nghe chị ta nói cÅ©ng có lý, cúp Ä‘iện thoại rồi gá»i cho Triệu Hân Nhiên.
Trước gương, Trần Ngư siết Ä‘iện thoại, eyeliner đẹp mắt và má»m mại, nhưng ánh mắt cá»§a chị ta thì ngà y má»™t lạnh tanh.
Lúc Triệu Hân Nhiên nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a Tá» Quang, chị ngÆ¡ ngác cả ra, còn có chút sợ hãi, không ngá» chỉ má»›i qua má»™t đêm đã lan đến tai thư ký CEO, phản ứng đầu tiên đó là , không thể để cho chuyện nà y gây ra ảnh hưởng quá lá»›n được.
Hai cô nà ng vung tay vì má»™t đồng nghiệp nam, nhỡ mà truyá»n và o tai những đồng nghiệp khác thì nó chỉ là má»™t câu chuyện phiếm trong bữa ăn, nhưng lá»t và o tai Boss lá»›n thì sao, ông chá»§ sẽ nghÄ© như nà o? Tôi thuê các cô vá» là m việc, chứ thuê vỠđể yêu đương sao?
Triệu Hân Nhiên không dám nói tháºt, chỉ nói là ba đồng nghiệp đánh nhau nà y quan hệ trước đó đã không tốt rồi, nhiá»u lần xảy ra mâu thuẫn nhưng Ä‘á»u bị chị đè lại, lần nà y vì má»™t chuyện nhá» trong công việc mà gây gá»—, là do chị quản lý không được tốt.
Tá» Quang sá»ng sốt: “Ba ngưá»i?â€
Triệu Hân Nhiên nói: “Vâng, Tống Hi, Mạnh Dao, Trình Tiêu.â€
Tá» Quang nhá»› đến ngay hôm đó Ä‘i cùng vá»›i Nhiếp Dịch đến khu vá»±c cá»§a Äà i Mạng để đưa đồ cho Tống Hi, cÅ©ng nhìn thấy ba ngưá»i nà y Ä‘ang cãi nhau.
ChỠđến khi cup máy, Tá» Quang và o báo cáo lại vá»›i Nhiếp Dịch những lá»i mà Triệu Hân Nhiên đã nói, sau đó còn chêm thêm má»™t câu: “Hình như lúc đó cả ba cãi nhau không nhá», nên không nhịn nổi nữa, dù gì vẫn còn trẻ.â€
Nhiếp Dịch lại nhá»› đến lần đổi phòng ở thà nh phố S, cÅ©ng là ba ngưá»i nà y, không nói gì nữa.
Tá» Quang những tưởng chuyện nà y đã xong nên xoay ngưá»i rá»i Ä‘i.
Äiện thoại hiện lên tin nhắn cá»§a Tống Hi, há»i anh tối nay muốn ăn gì, để trưa cô Ä‘i mua đồ ăn.
Lúc Nhiếp Dịch nhìn thấy tin nhắn, ngón tay thon dà i khõ lên bà n và i cái.
Ngưá»i khác có thể không biết, nhưng anh lại rất rõ rà ng, Tống Hi tuy thẳng thắn bá»™c trá»±c, nhưng là m gì cÅ©ng có chừng má»±c, ngà y hôm qua cô đã nói là do cô ra tay trước, nếu như chỉ vì chuyện nhá» thì sẽ không đến mức để cho cô trở mặt mà đánh ngưá»i ta.
Huống hồ chi, đánh nhau thì có gì mà mất mặt, đến độ sang ngà y hôm sau lại không muốn đi là m.
Vết thương trên mặt anh đã nhìn rất kỹ, đúng là rất ghê rợn, nhưng tối hôm qua trước khi Ä‘i ngá»§ đã đỡ hÆ¡n không Ãt, hôm nay có khi cÅ©ng tiêu sưng được má»™t ná»a rồi, nếu lấy lý do nà y thì tháºt khó tin nổi.
Chuyện nà y không đơn giản như thế được.
Äá»c Full Tại Truyenfull.vn
Khu suối nước nóng mà Thẩm Äình hẹn nằm ở lưng chừng ngá»n núi du lịch, cuối tuần nà y hiếm được cái ngà y rảnh không bị trá»±c ban, nên rất tÃch cá»±c rá»§ rê má»i ngưá»i cuối tuần cùng Ä‘i.
Anh ấy đến sớm nhất, sau đó là Tống Hi và Nhiếp Dịch.
Hai ngà y trôi qua, vết thương trên mặt Tống Hi đã biến mất không còn tăm tÃch, không khà trên núi thông thoáng vì vắng ngưá»i, phong cảnh cÅ©ng khác nÆ¡i thà nh thị, đưá»ng lên núi cà ng khiến cô hứng khởi, lúc xuống xe nụ cưá»i vẫn còn vươn trên môi.
Thẩm Äình đứng ở má»™t báºc thang cách đó không xa, ngá»a đầu nhìn cô và Nhiếp Dịch Ä‘ang trò chuyện vá»›i nhau: “Bên nà y có suối nước nóng, chá»n nam nữ riêng hay há»—n hợp ạ?â€
Nhiếp Dịch thá» Æ¡ nói: “Nếu tách riêng thì mang đồ tắm là m gì?â€
Tống Hi tiếc nuối: “Vẫn nên tách ra Ä‘i, suối nước nóng không có đồ tắm.â€
“Cháu có thể không mặc.†Nhiếp Dịch liếc sang cô, “Há»—n hợp không mặc cÅ©ng được, không ai ngăn cháu đâu.â€
Tống Hi đỠmặt trừng mắt vá»›i anh: “Chú bị là m sao ấy!â€
Nhiếp Dịch cong môi, trong mắt trà n đầy ý cưá»i.
Thẩm Äình cảm nháºn được vị chua chát như vừa ăn chanh xong, sau hôm gặp nhau lần trước, hai ngưá»i nà y cùng ngồi máy bay phóng lên trá»i à ? Dám v* v*n đánh yêu trước mặt bà n dân thiên hạ? Dám liếc mắt đưa tình vá»›i nhau! Lần ấy còn nói hai ngưá»i chỉ thân hÆ¡n mấy kẻ xa lạ được má»™t tÃ, nà o đâu phong thá»§y ùa đến, cúi đầu nhìn lại bản thân mình xem, đừng nói là tiến triển, xe anh ấy còn Ä‘ang nằm trong tay ai kia cÆ¡!
Thẩm Äình không nhìn nổi nữa, chen lá»i: “á»i chà ! Hai ngưá»i là m cái gì váºy! Chú ý chút Ä‘i, rõ rà ng là ban ngà y ban mặc mà bà n chuyện không mặc quần áo là sao!â€
Lúc nà y cả hai má»›i chú ý đến Thẩm Äình Ä‘ang đứng ở má»™t lối rẽ.
Tống Hi bị tiếng hét cá»§a anh ấy là m cho giáºt mình, không ngá» những lá»i mà mình nói bị ngưá»i ta nghe được, nhất thá»i cả mặt đỠá»ng cả lên.
Nhiếp Dịch liếc sang anh ấy: “Rảnh Ä‘au trứng à ?â€
Bấy giá» Thẩm Äình má»›i nhá»› đến chuyện quan trá»ng nhất, Ä‘i đôi ba bước đã đến trước mặt Tống Hi, há»i: “Nói vá»›i chị em chưa? Cô ấy đến chứ?â€
Vá» vấn đỠnà y, á»m, tháºt ra hôm qua anh ấy đã nhắn tin há»i cô rồi, chỉ là lo lắng thái quá, nên vừa gặp đã phải há»i lại.
Tống Hi nhá»› rằng tối hôm qua lúc cô nói cho Nhiếp Dịch, anh còn dạy cô má»™t tráºn, cô bèn mÃm môi che lại ý cưá»i, lÆ¡ mÆ¡ trả lá»i: “Chắc là sẽ đến đó.â€
“Gì mà chắc là ?†Thẩm Äình sốt ruá»™t ngay, “Em không nói vá»›i cô ấy là anh cÅ©ng Ä‘i sao?â€
Tống Hi nghi hoặc, há»i: “Chưa nói ấy, không phải hai ngưá»i Ä‘ang cãi nhau sao? Nếu em mà nói, có khi chị ấy lại không muốn đến hÆ¡n ấy chứ?â€
Thẩm Äình: “….â€
Nhìn vẻ mặt trợn mắt há mồm cá»§a Thẩm Äình, còn có má»™t chút tổn thương sâu sắc, Tống Hi chợt thấy áy náy, vá»™i vã nói: “Chị ấy nhất định sẽ đến mà , em đã nói rõ vá»›i chị rồi, anh yên tâm Ä‘i!â€
Lúc nà y Thẩm Äình má»›i ổn định hÆ¡i thở, lại nhìn thấy nét chế nhạo cá»§a Nhiếp Dịch đứng bên cạnh, tức khắc hiểu ra ngay, giÆ¡ tay chỉ anh, rồi lại chỉ Tống Hi: “Em lại Ä‘i há»c cái nết xấu xa cá»§a Nhiếp Dịch!â€
Anh ấy nói xong thì chả thèm để ý đến cả hai nữa, xoay ngưá»i Ä‘i và o biệt thá»±.
Dưới ánh mặt trá»i, Tống Hi và Nhiếp Dịch đưa mắt nhìn nhau, cô cưá»i nghịch ngợm lè lưỡi vá»›i anh.
Nhiếp Dịch đảo mắt qua đầu lưỡi mà u hồng phấn cá»§a cô, trầm giá»ng, bảo: “Bá»›t là m mặt quá»· Ä‘i.â€
Tống Hi Ä‘i sau mông anh, không hiểu mô tê gì: “Tại sao chứ?â€
Nhiếp Dịch: “Xấu.â€
Tống Hi: “……..â€
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 32 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.