Thập Niên 70: Mẹ Kế Sau Khi Thức Tỉnh Chương 129

869 chữ ≈ 4 phút đọc 3 ngày trước
Trước Sau

Lưu Doanh nhặt tiền và phiếu trên giường lên cất kỹ, lại nhìn anh ta nói: “Anh nếu là không tiện mở miệng, vậy thì để em nói với bà ấy. Để em làm người xấu cho, dù sao trong lòng anh em cũng không phải người tốt.”

Vẻ mặt Giang Kiến Hải cứng đờ, thở mạnh không nói chuyện.

Vân Mộng Hạ Vũ

Anh ta muốn nói ly hôn, hai chữ này đã ở bên khoé miệng nhưng anh ta không chịu nổi để người ta xem trò cười lớn hơn nữa. Lại ly hôn rồi lại tìm người khác thì là kết hôn lần bốn rồi, anh ta khó tránh khỏi bị ảnh hưởng xấu, hơn nữa người vợ này là người thành thị anh ta ngưỡng mộ trong lòng mà tự mình tìm về.

Lưu Doanh không biết anh ta đang nghĩ gì, bèn tiếp tục nói: “Em cũng có thể lén bỏ đi một lần nữa, nhưng nửa đời còn lại anh có được sống an ổn hay không thì em không biết. Em nói rồi, em hầu hạ mẹ anh không được, anh bỏ em ở tại nông thôn cũng không có ý nghĩa gì, ngoại trừ mỗi ngày cãi nhau với bà ấy. Lần trước em không vào thành tìm anh là muốn giữ thể diện cho anh, không muốn ảnh hưởng chuyện thăng chức của anh, nhưng không có nghĩa là em tiếp nhận hành vi như vậy của anh. Anh mà còn lén lút bỏ em lại đây, e cũng không biết em có thể làm ra gì đâu. Ví như… đại nghĩa diệt thân, tố giác vạch trần, đưa cho một vài người phía trên nói gì đó trên đại hội phê bình hay gì đó… Dù sao một số người xấu miệng, vì mình thì lời gì cũng có thể nói…”

Nghe Lưu Doanh nói đến đại hội phê bình, Giang Kiến Hải gắt gao nhìn chằm chằm cô ta, trong mắt tràn đầy giận dữ. Nhưng anh ta không phát tiết ra, một lát sau nhắm mắt lại hoàn toàn nhẫn nhịn.

Anh ta cũng không muốn nói gì thêm, muốn g.i.ế.c người, muốn chết.

Những ngày thế này còn phải sống tiếp thế nào, thật không bằng lúc còn trẻ sớm đi đầu thai cho rồi!

***

Cơ hồ là cả đêm không ngủ.

Ngày hôm sau, lúc ăn cơm, Lưu Doanh ngồi trên bàn cơm nói với Lý Quế Mai chuyện cô ta muốn vào thành.

Lý Quế Mai nghe xong sửng sốt một chút, không có phản ứng với Lưu Doanh mà lập tức quay đầu nhìn về phía Giang Kiến Hải.

Lưu Doanh nhặt tiền và phiếu trên giường lên cất kỹ, lại nhìn anh ta nói: “Anh nếu là không tiện mở miệng, vậy thì để em nói với bà ấy. Để em làm người xấu cho, dù sao trong lòng anh em cũng không phải người tốt.”

Vẻ mặt Giang Kiến Hải cứng đờ, thở mạnh không nói chuyện.

Vân Mộng Hạ Vũ

Anh ta muốn nói ly hôn, hai chữ này đã ở bên khoé miệng nhưng anh ta không chịu nổi để người ta xem trò cười lớn hơn nữa. Lại ly hôn rồi lại tìm người khác thì là kết hôn lần bốn rồi, anh ta khó tránh khỏi bị ảnh hưởng xấu, hơn nữa người vợ này là người thành thị anh ta ngưỡng mộ trong lòng mà tự mình tìm về.

Lưu Doanh không biết anh ta đang nghĩ gì, bèn tiếp tục nói: “Em cũng có thể lén bỏ đi một lần nữa, nhưng nửa đời còn lại anh có được sống an ổn hay không thì em không biết. Em nói rồi, em hầu hạ mẹ anh không được, anh bỏ em ở tại nông thôn cũng không có ý nghĩa gì, ngoại trừ mỗi ngày cãi nhau với bà ấy. Lần trước em không vào thành tìm anh là muốn giữ thể diện cho anh, không muốn ảnh hưởng chuyện thăng chức của anh, nhưng không có nghĩa là em tiếp nhận hành vi như vậy của anh. Anh mà còn lén lút bỏ em lại đây, e cũng không biết em có thể làm ra gì đâu. Ví như… đại nghĩa diệt thân, tố giác vạch trần, đưa cho một vài người phía trên nói gì đó trên đại hội phê bình hay gì đó… Dù sao một số người xấu miệng, vì mình thì lời gì cũng có thể nói…”

Nghe Lưu Doanh nói đến đại hội phê bình, Giang Kiến Hải gắt gao nhìn chằm chằm cô ta, trong mắt tràn đầy giận dữ. Nhưng anh ta không phát tiết ra, một lát sau nhắm mắt lại hoàn toàn nhẫn nhịn.

Anh ta cũng không muốn nói gì thêm, muốn g.i.ế.c người, muốn chết.

Những ngày thế này còn phải sống tiếp thế nào, thật không bằng lúc còn trẻ sớm đi đầu thai cho rồi!

***

Cơ hồ là cả đêm không ngủ.

Ngày hôm sau, lúc ăn cơm, Lưu Doanh ngồi trên bàn cơm nói với Lý Quế Mai chuyện cô ta muốn vào thành.

Lý Quế Mai nghe xong sửng sốt một chút, không có phản ứng với Lưu Doanh mà lập tức quay đầu nhìn về phía Giang Kiến Hải.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 129 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng