Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần Chương 631

665 chữ ≈ 3 phút đọc 1 ngày trước
Trước Sau

Chương 631

Bây giờ điều duy nhất liên quan tới Bắc Hạ chỉ có Tĩnh Nguyệt công chúa thôi.

Thẩm Nguyệt còn kịp chưa đợi hoàng đế Dạ Lương nổi nóng bắt nàng và Tô Vũ đi “cắt tiết” để hưng phấn ba quân thì cung nhân trong hành cung đã đích thân tới đón Thẩm Nguyệt ra ngoài.

Thẩm Nguyệt bỗng chốc hiểu được hàm ý của chữ “đợi” trong lời nói của Tô Vũ.

Thấy cung nhân cung kính như thế, lại biết cung nhân chỉ tới đón một mình Thẩm Nguyệt ra khỏi địa lao, Thẩm Nguyệt cũng không nôn nóng nữa.

Nàng bình tĩnh ngồi xuống bên cạnh Tô Vũ: “Ta ra ngoài rồi, sứ thần của ta bao giờ mới có thể ra ngoài?”

Cung nhân đáp: “Hoàng thượng chỉ lệnh cho nô tài tới đón một mình Tĩnh Nguyệt công chúa ra ngoài, những người khác còn phải đợi hoàng thượng an bài”.

Thẩm Nguyệt đáp: “Ta với sứ thần có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, nếu ra ngoài thì cùng ra, hắn không ra thì ta cũng không ra nữa”.

Cung nhân thấy khó xử, mấy lần tới đón Thẩm Nguyệt, cuối cùng không được việc gì.

Sau cùng chỉ đành báo cáo với hoàng đế Dạ Lương, hoàng đế không khỏi nổi giận: “Lại còn được nước làm tới!”

Thế nhưng, tới tận tối, thấy Thẩm Nguyệt vẫn kiên trì từ đầu đến cuối, hoàng đế Dạ Lương mới miễn cưỡng đồng ý đưa Tô Vũ ra ngoài.

Hai người ở trong đại lao đói khát hai ngày trời, sau khi ra ngoài tất nhiên phải tắm rửa thay y phục, ăn cơm rồi mới đi gặp hoàng đế.

Hoàng đế thẳng thừng nói: “Tĩnh Nguyệt công chúa từ xa tới là khách, lần này đàm phán hòa bình vốn không nên kéo công chúa vào trong. Ngày mai trẫm sẽ đưa công chúa về biên giới Đại Sở”.

“Vội vàng vậy sao?”, Thẩm Nguyệt thong dong hỏi: “Vậy còn sứ thần?”

Hoàng đế Dạ Lương lạnh lùng liếc nhìn Tô Vũ: “Đại Sở vốn không hề có thành ý đàm phán, thậm chí còn định lấy ba thành trì ra qua loa lấy lệ cùng trẫm. Tất nhiên trẫm muốn để sứ thần Đại Sở tưới máu trận tiền khi hai quân đối mặt”.

Thẩm Nguyệt đáp: “Ồ, vậy hắn không đi, ta cũng không đi nữa”.

Hoàng đế nheo mắt: “Ngươi nói gì? Trẫm cho ngươi một con đường sống, ngươi định từ chối?”

Thẩm Nguyệt cười cười: “Đúng vậy, ta từ chối. Bệ hạ muốn hắn tưới máu trận tiền, Tĩnh Nguyệt cũng phải tiến lui cùng hắn, nếu không sau khi về Đại Sở, sẽ bị người ta nhầm tưởng rằng Tĩnh Nguyệt là kẻ tham sống sợ chết”.

Hoàng đế tức nghẹn họng: “Đã tới Dạ Lương này, sống hay chết không theo ý ngươi được!”

Ngày mai cho dù phải cưỡng ép áp giải nàng cũng phải áp giải về Đại Sở.

Thẩm Nguyệt không hề hoảng loạn: “Nếu bệ hạ định cứng rắn với ta, vậy thì ta sẽ tự vẫn ngay tại chỗ, dù chết cũng phải chết trên đất Dạ Lương”.

Hoàng đế Dạ Lương nhất thời nghẹn họng, phát hiện ra ông ta hoàn toàn nằm trong thế bị động.

Thẩm Nguyệt biết chắc chắn ông ta không dám làm gì nàng.

Nếu không cũng chẳng cần năm lần bảy lượt phái ngươi tới đại lao đón nàng, càng không thuận theo nàng mà thả Tô Vũ ra cùng.

Hoàng đế đối xử với nàng đặc biệt như thế rất có khả năng là vì thân thế của nàng.

Nếu Bắc Hạ thật sự chịu nhúng tay vào việc này, vậy thì nàng và Tô Vũ nắm chắc phần thắng rồi.

Tô Vũ lên tiếng rất đúng lúc: “Bệ hạ đã nhận được thư từ Bắc Hạ sao?”

Hoàng đế sững người: “Sao ngươi biết?”

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 631 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng