Sát Thủ Vô Danh Chương 13: Cuộc sống giữa cái chết

1.177 chữ ≈ 5 phút đọc 8 giờ trước
Trước Sau

Kaoru lảo đảo bước ra khỏi đống đổ nát, nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đầu óc anh vẫn còn choáng váng sau tiếng nổ, nhưng sự quyết tâm trong anh chưa bao giờ mạnh mẽ hơn. Không còn thời gian để lưỡng lự. Anh quay sang nhìn Mei Lin và Riku, ánh mắt họ đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy ý chí.

“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn,” Kaoru nói, giọng anh kiên quyết. “Hãy đi theo tôi.”

Mei Lin gật đầu, đôi mắt cô vẫn sáng lên với sự thông minh. “Tôi đã tìm thấy một lối thoát qua phía đông. Chúng ta có thể đến đó.”

Riku đứng bên cạnh, nắm chặt tay, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công nào. “Đi thôi. Không thể để Akira bắt được chúng ta.”

Họ nhanh chóng di chuyển qua những hành lang tối tăm, cảm giác như từng bước chân của họ đều mang theo nỗi lo sợ. Ánh đèn chập chờn, tạo nên những bóng đen đáng sợ. Nhưng Kaoru không thể để bản thân bị khuất phục bởi sự sợ hãi. Anh nhớ lại lý do mình chiến đấu: không chỉ để trả thù, mà còn để bảo vệ những người mà anh yêu quý.

“Chúng ta phải khôi phục tinh thần,” Kaoru nói, cố gắng truyền đạt sự tự tin cho đồng đội. “Dù khó khăn, chúng ta vẫn còn ở bên nhau.”

Mei Lin mỉm cười nhẹ nhàng. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ không để Akira chiến thắng.”

Riku thở ra, ánh mắt anh sáng lên. “Đã lâu rồi tôi chưa cảm thấy như vậy. Chúng ta cần phải tìm nguồn lực, một cách để chống lại họ.”

Họ tiếp tục di chuyển, mỗi bước đi đều cẩn trọng. Kaoru cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng là một nguồn năng lượng mới. Họ đã vượt qua nhiều khó khăn, và giờ không thể dừng lại.

Khi đến một khúc rẽ, Kaoru dừng lại. “Chúng ta có thể dừng lại một chút không? Tôi cần phải kiểm tra xem có ai theo sau.”

“Để tôi,” Riku nói, bước lên trước. “Tôi sẽ quan sát.”

Kaoru đứng lại, cho phép mình thở sâu. Anh nhìn quanh, cảm giác như có điều gì đó đang chờ đợi. Những kẻ thù không ngừng rình rập, nhưng anh không thể để điều đó làm mình chùn bước.

“Riku, mọi thứ ổn chứ?” Mei Lin hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên mặt cô.

“Vẫn chưa có gì,” Riku trả lời, nhưng Kaoru thấy sự căng thẳng trong giọng nói của anh. “Chúng ta cần phải đi nhanh hơn.”

“Đúng,” Kaoru nói. “Chúng ta không có thời gian.”

Họ tiếp tục di chuyển, và Kaoru có thể cảm nhận được sức mạnh của tình bạn trong nhóm. Điều đó cho anh động lực để vượt qua mọi thử thách.

Khi đến gần lối thoát mà Mei Lin đã chỉ ra, họ nghe thấy tiếng bước chân. Một đội quân của Akira đang tiến đến. Kaoru cảm thấy adrenaline dâng trào, nhưng anh không thể hoảng sợ. “Chúng ta phải đối mặt với họ,” anh nói.

“Nhưng chúng ta không đủ sức!” Mei Lin kêu lên.

“Chúng ta không thể lùi bước. Đứng lại và chiến đấu!” Kaoru khẳng định.

Riku gật đầu, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Tôi sẽ bảo vệ mọi người. Hãy làm theo kế hoạch.”“Được rồi,” Kaoru hít một hơi sâu. “Chúng ta sẽ tấn công từ hai phía.”

Họ chia nhau ra, Kaoru dẫn đầu, mắt anh sắc như dao. Hành lang tối tăm bỗng trở nên sống động với âm thanh của những bước chân và tiếng thở gấp. Khi họ tiến vào khu vực mà Akira đã chỉ huy, Kaoru cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ với những người xung quanh.

Và rồi, từ bóng tối, những kẻ thù xuất hiện. Họ không chỉ là những tên lính tầm thường; đó là những kẻ được huấn luyện bài bản, sẵn sàng để chiến đấu đến cùng. Kaoru nhìn vào mắt họ, không một chút do dự.

“Bắt đầu nào!” anh gầm lên.

Cuộc chiến bùng nổ. Kaoru lao vào giữa vòng vây, những cú đấm và cú đá được tung ra với sức mạnh và sự chính xác của một sát thủ bậc thầy. Mỗi đòn đánh của anh đều mang theo quyết tâm bảo vệ đồng đội và những người vô tội.

Mei Lin nhanh chóng lướt qua, sử dụng sự khéo léo của mình để đánh lạc hướng kẻ thù. Riku, với sức mạnh và sự dũng mãnh của mình, chiến đấu như một con sư tử, che chở cho những người bạn của mình. Họ là một đội quân, một gia đình.

Từng đòn đánh, từng bước di chuyển đều mang lại hy vọng cho Kaoru. Nhưng ngay khi anh định lao về phía Akira, một bóng đen bất ngờ xuất hiện, chặn đường anh lại. Haruto, với nụ cười lạnh lùng, đứng chắn trước mặt Kaoru.

“Ngươi không thể vượt qua được,” hắn nói, giọng điệu ngạo mạn. “Ngươi không thể đối đầu với Akira.”

“Ta không cần phải đối đầu với hắn,” Kaoru đáp, ánh mắt anh không rời khỏi kẻ thù. “Ta chỉ cần bảo vệ những người mà ta yêu quý.”

Haruto cười khẩy, nhưng Kaoru không cho phép bản thân bị lung lay. Anh phải tìm cách vượt qua hắn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người bên cạnh.

“Đừng nghĩ rằng ngươi có thể dễ dàng thoát khỏi đây,” Haruto nói, chuẩn bị ra tay.

“Ta sẽ không dừng lại,” Kaoru gầm lên, lao về phía trước. “Ngươi sẽ không cản được ta!”

Cuộc chiến giữa họ diễn ra quyết liệt, Kaoru cảm nhận được sức mạnh của lòng quyết tâm trong từng cú đánh. Nhưng trong lòng anh vẫn có một điều gì đó không yên. Hắn là một mối đe dọa lớn, và Kaoru biết rằng mình phải nhanh chóng kết thúc cuộc chiến này để bảo vệ những người thân yêu.

Tiếng nổ và tiếng va chạm vang lên, hòa cùng những tiếng thét và tiếng r*n r*. Cả đội đều chiến đấu với tất cả sức lực, nhưng Kaoru biết rằng họ không thể kéo dài mãi như thế này. Họ cần phải tìm ra cách để đánh bại Akira một lần và mãi mãi.

“Còn tiếp tục không?” Mei Lin hỏi, ánh mắt cô lo lắng.

“Chỉ cần chúng ta đoàn kết, không gì có thể ngăn cản chúng ta,” Kaoru khẳng định, và họ tiếp tục chiến đấu.

Khi cuộc chiến càng lúc càng gay cấn, Kaoru cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào trong anh. Một sức mạnh không chỉ đến từ bản thân, mà từ những người xung quanh. Họ là lý do để anh tiếp tục chiến đấu, để không bao giờ từ bỏ.

“Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!” Kaoru hét lên, tiếp tục lao về phía trước, quyết tâm chinh phục mọi trở ngại.

Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng anh tin tưởng rằng chỉ cần giữ vững niềm tin, họ sẽ vượt qua mọi thử thách.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 13 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng