Sát Thủ Pokemon Chương 22: Hòa giải và hy sinh

1.176 chữ ≈ 5 phút đọc 8 giờ trước
Trước Sau

Kazuki đứng giữa khung cảnh hỗn loạn, nhịp tim anh đập mạnh trong lồng ngực. Ánh sáng chói lòa từ cuộc chiến giữa nhóm của anh và Kaito khiến tâm trí anh rối bời. Những hình ảnh về Yuki, em gái anh, hiện lên như những bóng ma, khiến anh không thể ngừng nghĩ về cô.

“Chúng ta cần phải hành động!” Rin kêu lên, giọng cô lộ rõ sự lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa!”

Haruto gật đầu, hai tay anh nắm chặt lại. “Tôi không thể để Kaito tiếp tục làm hại Yuki! Chúng ta phải tìm cách đột phá!”

Kazuki hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Tập trung vào Kaito! Chỉ cần đánh bại hắn, chúng ta sẽ có cơ hội cứu Yuki.”

Mọi người gật đầu, quyết tâm hiện rõ trên từng gương mặt. Cả nhóm lao vào tấn công, nhưng Kaito đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn điều khiển Pokémon của mình, tạo ra những ảo giác khiến Kazuki và đồng đội hoang mang. Hình ảnh mờ ảo khiến họ không thể xác định được đâu là thực, đâu là ảo.

“Đừng để hắn kiểm soát tâm trí!” Rin quát lên, cố gắng giữ vững tinh thần cho mọi người. “Hãy nhìn vào mắt nhau! Chúng ta là một đội!”

Kazuki chớp mắt, cảm nhận sức mạnh từ những người bạn xung quanh. “Yuki, em hãy tin anh!” Anh gào lên, lòng quyết tâm dâng trào. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!”

Một cú tấn công mạnh mẽ từ Kaito khiến Kazuki ngã xuống đất. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh nghe thấy giọng Rin bên cạnh. “Kazuki, đứng dậy! Chúng ta cần cậu!”

Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới trào dâng, ánh mắt rực lửa. “Tôi sẽ không để Yuki phải chịu khổ thêm nữa!” Anh gào lên, dồn hết sức lực vào Pokémon của mình.

Bất ngờ, tiếng động lớn vang lên, cánh cửa phía sau mở ra, và Mei xuất hiện. “Tôi đến giúp các cậu!” Cô nói, giọng điệu kiên quyết.

Kazuki cảm thấy như có thêm sức mạnh. “Mei, cùng nhau!” Anh hô lên, và họ phối hợp tấn công.

Cuộc chiến trở nên ác liệt hơn bao giờ hết. Kazuki cảm nhận từng cú tấn công, từng đòn đánh từ kẻ thù. Nhưng lòng anh không ngừng cháy bỏng. “Chúng ta sẽ chiến thắng!” Kazuki gào lên, dẫn đầu đội quân lao vào trận chiến.

Kaito nhận thấy tình hình không khả quan, bắt đầu hoảng loạn. Hắn ra lệnh cho Pokémon của mình tập trung vào Kazuki, nhưng nhóm của anh đã chuẩn bị sẵn sàng.

“Chúng ta không thể lùi bước!” Haruto hét lên, và tất cả cùng nhau tạo ra một đòn tấn công cuối cùng.

“Umbreon, hãy cho họ thấy sức mạnh của chúng ta!” Kazuki hét lên, và sức mạnh từ tình bạn, tình yêu dồn nén bấy lâu bùng cháy. Họ lao vào trận chiến với tất cả sức lực, quyết tâm không để Kaito chiến thắng.

Kaito, khi thấy tình hình xấu đi, bắt đầu hoảng loạn hơn. Hắn gầm lên, “Không thể nào!” và ra lệnh cho Pokémon của mình tấn công dữ dội hơn.

Kazuki cảm thấy từng cú đấm, từng sức mạnh từ Kaito và đội quân của hắn. Nhưng anh không thể dừng lại. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”

Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, khiến Kazuki nhớ lại những kỷ niệm ngọt ngào với Yuki. “Em gái của tôi…” Kazuki thì thầm, lòng đầy lo lắng. Anh không thể để Kaito thắng, không thể để em gái mình trở thành nạn nhân một lần nữa.“Chúng ta sẽ cứu Yuki!” Kazuki hứa, và trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm không bao giờ tắt. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

Kaito đột ngột phát động một đòn tấn công lớn, tạo ra một làn sóng năng lượng mạnh mẽ. Kazuki cảm thấy mình như đang bị cuốn vào một cơn lốc. “Tất cả, chuẩn bị!” Anh gào lên, tập trung năng lượng lại.

“Chúng ta có thể làm được!” Mei hô to, ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Hãy thể hiện sức mạnh của chúng ta!”

Kazuki và nhóm đồng loạt triệu hồi Pokémon của mình, dồn hết sức vào một đòn tấn công mạnh mẽ. “Hãy hợp sức lại!” Anh hét lên, và sức mạnh của họ hòa quyện lại, tạo thành một cú tấn công khổng lồ.

Ánh sáng từ đòn tấn công bùng nổ, khiến cả khu vực sáng rực. Kaito đứng chôn chân, ánh mắt hắn đầy hoảng loạn. “Không!” Hắn gào lên, nhưng đã quá muộn.

Cú tấn công kết hợp đã đánh trúng Kaito, khiến hắn lùi lại. Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tiếng nổ lớn vang lên, một bóng đen vụt qua. Kazuki nhận ra đó là Yuki, em gái anh, đang đứng ở giữa chiến trường với ánh mắt lạnh lùng.

“Yuki!” Kazuki thét lên, lòng đầy hoang mang. Hắn không thể tin vào mắt mình.

“Chị, anh không hiểu đâu,” Yuki nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán. “Tôi không thể trở về.”

Kazuki cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc. “Em không phải như vậy! Hãy quay về với anh!” Anh gào lên, nhưng Yuki chỉ đứng đó, ánh mắt trống rỗng.

Kaito cười khẩy, “Đúng vậy, cô ấy đã thuộc về tôi. Em gái ngốc nghếch của cậu sẽ không bao giờ thoát khỏi tay tôi!”

Kazuki cảm thấy một cơn giận dữ dâng trào. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra!” Anh thề, nhưng trong lòng, nỗi sợ hãi dâng lên. Liệu Yuki có còn là em gái anh, hay đã trở thành một phần của bóng tối mà Kaito tạo ra?

Cuộc chiến chưa bao giờ khốc liệt như lúc này. Kazuki không chỉ phải đối đầu với Kaito, mà còn phải cứu Yuki khỏi chính những ảo giác mà cô đang sống trong đó.

“Yuki, hãy nhớ lại tất cả những gì chúng ta đã trải qua!” Kazuki kêu lên, cố gắng chạm đến trái tim em gái. “Em không phải là công cụ của hắn!”

Yuki khẽ lắc đầu, nhưng ánh mắt cô bắt đầu lung lay. Kazuki biết đây là cơ hội. “Em hãy tin anh! Hãy trở về với chúng ta!”

Cuộc chiến tiếp tục, nhưng giờ đây, nó không chỉ đơn thuần là một cuộc chiến giữa các Pokémon mà còn là cuộc chiến giành lại Yuki từ tay bóng tối. Kazuki quyết tâm không để em gái mình trở thành một phần của sự hủy diệt.

“Chúng ta sẽ chiến thắng!” Kazuki gào lên, và anh cảm nhận được sức mạnh từ những người bạn bên cạnh. Họ sẽ không để nỗi đau này lặp lại. Họ sẽ cứu Yuki, và cùng nhau, họ sẽ tạo nên một tương lai mới, không còn bóng tối.

Và giữa cuộc chiến, một câu hỏi lớn hiện lên trong đầu Kazuki: Liệu anh có thể cứu được em gái mình trước khi quá muộn?

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 22 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng