Sát Thủ Pokemon Chương 15: Kế hoạch giải cứu

1.132 chữ ≈ 5 phút đọc 7 giờ trước
Trước Sau

Kazuki, Rin và Haruto ngồi quây quần quanh chiếc bàn nhỏ, ánh sáng mờ ảo từ viên đá phát sáng vẫn còn rực rỡ. Cảm giác hồi hộp len lỏi trong lòng họ, như một chiếc đồng hồ đếm ngược cho một trận chiến không thể tránh khỏi. Kazuki nhìn vào đôi mắt của Rin, nhận thấy sự thay đổi trong cô. Lạnh lùng giờ đã nhường chỗ cho sự quyết tâm, nhưng vẫn còn đó một chút nghi ngờ.

“Chúng ta cần phải có kế hoạch cụ thể để giải cứu Yuki,” Kazuki bắt đầu, giọng nói của anh vang lên chắc chắn. “Kaito không phải là một kẻ dễ đối phó. Hắn sẽ không ngần ngại sử dụng tất cả mọi thứ để bảo vệ mình.”

“Đúng vậy,” Haruto đồng tình, “Chúng ta cần phải thăm dò địa hình, tìm hiểu nơi Kaito giam giữ Yuki.”

Rin gật đầu. “Và xác định số lượng vệ sĩ. Nếu chúng ta không nắm rõ tình hình, sẽ rất dễ bị đánh bại.”

Kazuki cảm nhận được sự gắn kết trong nhóm. Dù có những bất đồng, nhưng giờ đây, họ đã tìm thấy chung một mục tiêu. “Mei có thể giúp chúng ta truy cập vào thông tin từ hệ thống của Kaito. Cô ấy giỏi công nghệ mà.”

“Và chúng ta cần phải luyện tập với Pokemon mới,” Haruto thêm vào. “Nó sẽ là một phần quan trọng trong kế hoạch.”

Rin lén nhìn Kazuki, một chút lo lắng hiện lên trong mắt. “Nếu mọi thứ không diễn ra như chúng ta dự tính thì sao? Kaito không phải là kẻ dễ đối phó.”

Kazuki mỉm cười trấn an. “Chúng ta đã vượt qua thử thách đầu tiên. Chúng ta có thể làm được. Quan trọng là phải tin tưởng nhau.”

Rin hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu. “Được rồi, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ không chỉ là những người bạn. Chúng ta sẽ là một đội.”

Thời gian trôi qua nhanh chóng, từng buổi tập luyện diễn ra dưới ánh nắng ban ngày, nơi Kazuki, Rin và Haruto cùng nhau rèn luyện kỹ năng chiến đấu. Pokemon mới của họ, một sinh vật với đôi cánh đen huyền bí, là một người bạn đồng hành mạnh mẽ, giúp họ cảm nhận được sức mạnh của sự kết nối.

Một buổi chiều, khi nhóm đang luyện tập, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng Kazuki. Có điều gì đó không ổn. Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng bắt đầu tắt dần. “Có lẽ chúng ta nên tạm dừng,” Kazuki nói, sự lo lắng hiện rõ trong giọng nói.

“Làm sao vậy?” Haruto hỏi, vẻ mặt đầy thắc mắc.

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Kazuki đáp, ánh mắt quét qua khu rừng gần đó.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Rin hỏi, nhưng cô cũng cảm thấy sự căng thẳng trong không khí.

Kazuki quyết định kiểm tra xung quanh. “Tôi sẽ đi một vòng. Các cậu ở đây, không nên rời xa nhau.”

Khi Kazuki tiến vào rừng, mọi thứ dường như im lặng một cách kỳ lạ. Anh dừng lại, lắng nghe âm thanh xung quanh. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc. Bỗng, một tiếng động mạnh vang lên từ phía sau. Kazuki quay lại, phát hiện ra một bóng người đang lẩn trốn sau những tán cây.

“Là ai?” Kazuki hỏi, giọng anh tràn đầy cảnh giác.

Bóng người bước ra, và Kazuki nhận ra đó là Akira. Cô ta cười nhẹ, nhưng không có vẻ gì là thân thiện. “Chào mừng, Kazuki. Tôi đã nghe nói về kế hoạch giải cứu của các cậu.”

“Cô theo dõi chúng tôi?” Kazuki không giấu được sự tức giận.“Không hẳn. Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng các cậu sẽ không gây ra quá nhiều rắc rối cho Kaito,” Akira đáp, giọng nói êm ái nhưng đầy đe dọa.

“Cô không có quyền can thiệp vào chuyện này,” Kazuki nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Và cậu nghĩ mình có thể đối đầu với Kaito mà không có sự trợ giúp của tôi sao?” Akira tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc bén như dao.

Kazuki cảm thấy như có một cơn bão đang ập đến. “Cô chỉ là một phần trong kế hoạch của hắn. Chúng tôi không cần cô.”

Akira cười khẩy. “Cậu không hiểu. Kaito đã chuẩn bị cho các cậu. Hắn biết mọi bước đi của các cậu. Nếu không muốn thất bại, hãy lắng nghe tôi.”

Kazuki siết chặt tay, không biết nên tin vào ai. “Tôi không cần sự giúp đỡ từ một kẻ như cô.”

“Thật đáng tiếc,” Akira nói, giọng điệu lạnh lùng. “Nhưng tôi sẽ không để các cậu chết. Dù sao, Kaito cũng đã có kế hoạch cho các cậu. Một kế hoạch lớn.”

Kazuki cảm thấy một cơn rùng mình dâng lên. Liệu Kaito đã biết về kế hoạch của họ? Những suy nghĩ chồng chéo trong đầu khiến anh không thể tập trung.

“Chúng ta không có thời gian để bàn cãi,” Kazuki nói, quyết định trở về với Rin và Haruto. “Cô có thể đi theo nếu muốn, nhưng chúng tôi không cần cô.”

Akira nhìn Kazuki với ánh mắt khó hiểu, rồi gật đầu. “Rất tốt. Chúng ta sẽ xem ai là người sống sót cuối cùng.”

Khi Kazuki quay trở lại chỗ Rin và Haruto, cảm giác hồi hộp càng tăng lên. Mọi thứ dường như đang xô đẩy về một hướng mà họ không thể kiểm soát. Kaito đang chờ đợi, và kế hoạch của hắn ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

“Có chuyện gì vậy?” Rin hỏi, nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Kazuki.

“Akira đã theo dõi chúng ta,” Kazuki đáp. “Có vẻ như Kaito đã biết về kế hoạch của chúng ta.”

“Chúng ta phải thay đổi kế hoạch ngay lập tức,” Haruto nói, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

“Không, chúng ta không thể lùi bước,” Kazuki khẳng định. “Yuki cần chúng ta. Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Sự quyết tâm lại bùng lên trong lòng Kazuki, nhưng bên trong anh lại dâng lên một cảm giác lo lắng. Họ đang tiến vào một cuộc chiến mà không biết trước được điều gì đang chờ đợi. Akira có thể là một đồng minh, nhưng cũng có thể là một mối nguy hiểm lớn.

Cuộc chiến sắp tới không chỉ là một trận đánh đơn thuần. Nó là một bài kiểm tra lòng tin, một cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối. Kazuki biết rằng họ cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống, và điều đó có thể thay đổi tất cả.

“Chúng ta sẽ không để Yuki rơi vào tay Kaito,” Kazuki tuyên bố, quyết tâm trong ánh mắt. Nhưng anh cũng biết, bóng tối đã bắt đầu bao trùm.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 15 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng