Nam Chá»§ Luôn Là Quá Mức Phối Hợp Ta Há»§y Äi Hắn CP Chương 20: Thế giá»›i 2: ���nh đế đạo diá»…n bạn trai cÅ© x Phá sản võng hắc bình hoa
Phùng Tiếu vừa má»›i mở mắt, liá»n nhìn thấy má»™t cái đầu heo Ä‘ang dÃnh sát lại mình, trên mặt là nụ cưá»i đáng khinh, tá»±a hồ như Ä‘ang muốn hôn cô.
Muốn chiếm tiện nghi của cô nãi nãi đây?
Phùng Tiếu trá»±c tiếp vứt ra má»™t cái tát, lại là má»m như bông, cho dù cô dùng hết toà n lá»±c, cÅ©ng không tạo ra bất cứ thương tổn nà o.
Phùng Tiếu láºp tức liá»n biết không thÃch hợp, thân thể quá mức vô lá»±c, hẳn là bị ngưá»i ta hạ dược rồi.
Heo ca bị má»™t tát cá»§a cô chá»c giáºn, nụ cưá»i đáng khinh liá»n trở nên dữ tợn, giÆ¡ tay muốn tóm lấy cô.
Phùng Tiếu tránh sang bên cạnh, tay mắt lanh lẹ nắm lấy chai rượu, thuáºn tay Ä‘áºp thẳng lên đầu nam nhân. Bình rượu so vá»›i cánh tay má»m như bông hữu dụng hÆ¡n nhiá»u, heo ca bị má»™t Ä‘áºp là m cho choáng váng, té ngã ở trên sô pha.
Cô nhanh chóng quyết định, tiến lên bịt kÃn miệng hắn, đầu gối dùng sức th*c m*nh và o bá»™ pháºn không thể miêu tả. Heo ca bị cô đạp và i cái, mắt trợn trắng mà ngất xỉu
Phùng Tiếu nhìn xung quanh, cô Ä‘ang ở trong má»™t căn phòng xa hoa, đầu Ä‘au đến choáng váng, cả ngưá»i cÅ©ng không còn chút sức lá»±c, rõ rà ng đã bị hạ dược, hoà n cảnh không mấy lạc quan.
Cô vá»›i tay lấy bình nước, cầm mấy viên đá ném và o miệng, vừa chạy vừa nhai nhằm bảo trì thanh tỉnh. Phùng Tiếu nhanh chóng Ä‘i tá»›i toilet, cô muốn Ä‘i móc há»ng, phải Ä‘em toà n bá»™ đồ đã uống nôn ra.
Äan Giác rá»a tay xong, rút khăn giấy thong thả lau tay, chợt ngá»i thấy má»™t là n hương quen thuá»™c lướt qua, má»™t cô gái chạy qua hắn lao thẳng và o WC.
NÆ¡i nà y là WC nam, Äan Giác theo bản năng liá»n bắt lấy cánh tay cô gái, muốn nói cho cô biết mình Ä‘i nhầm.
Nhưng mà cô gái kia căn bản không có ý muốn nghe hắn nói, cánh tay vừa bị bắt lấy, giãy giụa má»™t chút phát hiện không tránh thoát, cô liá»n trá»±c tiếp cắn má»™t ngụm trên cổ tay hắn.
“Tê……†Hạ miệng vô cùng tà n nhẫn, không cần nhìn cũng biết, khẳng định là chảy máu rồi.
Vốn dÄ© là có ý tốt, lại vô cá»› bị đối xá» như váºy, Äan Giác buông tay ra, lưá»i tiếp tục quản cô.
Cô gái kia vừa đạt được tá»± do đã vá»™i vá»t và o má»™t gian phòng, bên cạnh vừa vặn có ngưá»i Ä‘i ra, ngưá»i ná» hoảng sợ, láºp tức liá»n nhìn vá» phÃa Äan Giác.
“Là WC nam.†Nghe Äan Giác nói, ngưá»i ná» nhẹ nhà ng thở ra, liếc mắt và o gian phòng cô gái kia vừa và o má»™t cái, lẩm bẩm rá»i Ä‘i, “Uống đến bao nhiêu má»›i có thể và o nhầm WC a.â€
Dá»±a theo tÃnh cách ngà y thưá»ng cá»§a Äan Giác, lúc nà y hẳn đã trá»±c tiếp chạy lấy ngưá»i, nhưng nghe thấy thanh âm nôn má»a cá»§a cô gái bên trong, là m hắn có chút tâm thần không yên.
Thá»i Ä‘iểm cô giãy giụa, trong nháy mắt lá»™ ra ná»a khuôn mặt, có chút quen mắt, là m hắn nhá»› tá»›i ký ức xa xăm.
Phùng Tiếu nôn tá»›i mức không còn gì trong bụng má»›i dùng nước súc miệng, chống đỡ Ä‘i ra ngoà i. Tuy rằng cô đã cố gắng nôn ra, nhưng mà chá»— dược kia cÅ©ng đã bị hấp thụ qua, lúc nà y cả ngưá»i Phùng Tiếu Ä‘á»u choáng váng vô lá»±c, may mắn cÅ©ng không tức mức hôn mê.
Cô Ä‘i đến bên cạnh bồn rá»a tay, dùng tay tạt nước lên mặt, lại hung hăng vá»— và i cái, quay đầu liá»n nhìn thấy có nam nhân Ä‘ang đứng sau mình.
Nam nhân rất cao, cô nhìn thẳng cÅ©ng chỉ có thể thấy được bả vai đối phương, sÆ¡ mi mà u Ä‘en, hương nước hoa Cologne nhà n nhạt truyá»n tá»›i.
Cô chẳng còn tý sức lá»±c nà o, cÅ©ng lưá»i ngẩng đầu, tiếp tục hắt chút nước lên mặt rồi vòng qua nam nhân Ä‘i ra ngoà i. Phùng Tiếu hiện tại là dá»±a và o ý chà cưá»ng đại mà chống đỡ, cô cần phải nắm chặt thá»i gian tìm má»™t chá»— an toà n để nghỉ ngÆ¡i.
Äan Giác nhìn cô gái rá»i Ä‘i, tuy rằng vẫn là không thấy rõ rà ng cả khuôn mặt, nhưng hắn có thể xác định, thá»±c sá»± là ngưá»i con gái đó.
Chỉ là tình trạng cá»§a cô có chút không ổn, váy trên ngưá»i chỉ là mẫu mã bình thưá»ng, cÅ©ng không có trang sức xa xỉ như trước đây. Thân ảnh Ä‘ang lung lay bước Ä‘i kia, cà ng là m ngưá»i ta không khá»i hoà i nghi, có thể hay không giây tiếp theo đã có thể té gã?
NghÄ© tá»›i hà nh động giống như Ä‘iên rồi vừa nãy cá»§a cô, Äan Giác không khá»i nghÄ© nhiá»u.
Cho dù hắn hiện tại thá»±c chán ghét cô, nhưng suy nghÄ© má»™t hồi, hắn không nhẫn tâm tá»›i mức thấy chết mà không cứu, vì thế liá»n cháºm rãi Ä‘i theo phÃa sau.
Bên ngoà i có hai kẻ Ä‘ang nhìn đông nhìn tây tìm ngưá»i, lúc nhìn thấy Phùng Tiếu liá»n Ä‘i tá»›i, bá»™ dáng hung thần ác sát.
Phùng Tiếu vẫn như cÅ© cúi đầu, lung lay Ä‘i ra ngoà i, thoạt nhìn không có chút lá»±c công kÃch nà o. Bất quá Äan Giác ở ngay phÃa sau nhìn thấy, cô không biết từ nÆ¡i nà o lấy được má»™t bình rượu lá»›n, cánh tay dùng sức nâng bình.
Hắn có thể tưởng tượng được, lúc hai tên kia không há» phòng bị mà tá»›i gần cô, má»™t ngưá»i trong đó chắc chắn sẽ bị bình rượu Ä‘áºp cho nở hoa, hoặc có lẽ là cả hai ngưá»i cÅ©ng không chừng.
Cô trở nên như váºy từ khi nà o……
Äan Giác nghiêng đầu suy nghÄ© ná»a ngà y, cÅ©ng không giải thÃch được, chÃnh là cảm thấy cô thá»±c khác vá»›i trong trà nhá»› cá»§a mình.
Hai ngưá»i cà ng tá»›i gần, tay phải Phùng Tiếu cÅ©ng ở trạng thái sẵn sà ng công kÃch, Äan Giác cảm thấy có Ä‘iểm buồn cưá»i, vì thế bước nhanh lên phÃa trước, ngăn cản hai ngưá»i kia.
“Äây không phải nÆ¡i các ngưá»i có thể dương oai.â€
Hai nam nhân hai mặt nhìn nhau, ngưá»i trước mặt mang kÃnh râm cùng khẩu trang, nhưng mà bá»n há» vẫn nháºn ra được, ngưá»i nà y là ảnh đế ba năm liên tiếp kiêm tân đạo diá»…n – Äan Giác. Ngưá»i nà y bá»n há» không thể trêu và o, tiên sinh cá»§a bá»n há» cÅ©ng không đắc tá»™i nổi.
Bất quá nếu như để Phùng Tiếu chạy thoát, bá»n há» trở vá» không có biện pháp giao phó cùng tiên sinh, cho nên bá»n há» vẫn là nói: “Cô ta đả thương tiên sinh nhà chúng tôi, chúng tôi chỉ muốn Ä‘em cô ta vá» bồi tá»™i.â€
Äan Giác cưá»i lạnh: “Váºy tôi có phải hay không nên để Triệu tiên sinh tra má»™t chút, tiên sinh nhà các ngưá»i cùng tiểu cô nương đã xảy ra chuyện gì?â€
Hai ngưá»i sắc mặt đại biến, tiên sinh nhà bá»n hỠđối vá»›i ngưá»i ta hạ dược, việc nà y nếu như bị Ä‘iá»u tra ra chỉ sợ ảnh hưởng không tốt “Không cần, không có việc gì.â€
Äan Giác lạnh mặt nhìn bá»n há» rá»i Ä‘i, lại quay đầu, lại phát hiện Phùng Tiếu đã Ä‘i ra bên ngoà i há»™i sở.
“A……†Äi giống lão thái thái, kỳ tháºt còn rất nhanh.
Nhìn má»™t lúc, cuối cùng vẫn là cảm thấy thân ảnh Ä‘ang Ä‘i chầm cháºm kia quá chướng mắt, liá»n gá»i Ä‘iện thoại.
Phùng Tiếu khó nhá»c ra khá»i há»™i sở, vừa xoa thái dương vừa nhìn khắp nÆ¡i, tâm liá»n lạnh má»™t ná»a, nÆ¡i nà y là ngoại ô, khắp nÆ¡i Ä‘á»u là siêu xe, đến má»™t chiếc tãi cÅ©ng không có.
Chẳng lẽ cô phải dựa và o thân hình mong manh nà y đi bộ tới khách sạn?
Phùng Tiếu nắm chặt bình rượu trong tay, tÃnh toán có nên dá»±a và o nó, bắt cóc má»™t chá»§ xe, để hắn đưa cô đến khách sạn?
Nếu là m như váºy, thì tÃnh là tá»™i gì a?
Má»™t chiếc xe thể thao mà u đỠđột ngá»™t dừng trước mặt cô, trên ghế lái là má»™t thanh niên tóc Ä‘á», trên ghế phụ còn có má»™t ngưá»i, ngưá»i ná» mang khẩu trang cùng kÃnh râm, mặt che kÃn mÃt, áo sÆ¡mi mà u Ä‘en có chút quen mắt.
“Mỹ nữ, muốn Ä‘i đâu, tôi đưa em má»™t Ä‘oạn.†Tóc đỠnhiệt tình chà o há»i.
Phùng Tiếu nhấp môi nhìn hắn, cÅ©ng không nhúc nhÃch.
Tóc đỠcưá»i nói: “Mỹ nữ không cần sợ, tôi đây là muốn là m ngưá»i tốt, xe là mui trần, không cần sợ bên trong xe có vấn Ä‘á». HÆ¡n nữa em cầm bình rượu, nếu tôi có gì không thÃch hợp, em có thể dùng bình rượu chà o há»i vá»›i đầu tôi, không cần khách khÃ.â€
Nói rất có đạo lý, Phùng Tiếu nói: “Tôi muốn Ä‘i khách sạn phụ cáºn.â€
â€œÄÆ¡n giản, cách mấy km có má»™t khách sạn, lên xe Ä‘i, rất nhanh liá»n tá»›i.â€
Phùng Tiếu cuối cùng cÅ©ng ngồi lên xe, nhưng mà toà n bá»™ hà nh trình tay Ä‘á»u nắm chặt bình rượu, sẵn sà ng công kÃch bất cứ lúc nà o.
Tóc đỠcÅ©ng không lừa cô, và i phút sau tháºt sá»± đến má»™t khách sạn, Phùng Tiếu xuống xe, ghé sát và o ghế lái. Nhìn tóc đỠvà i lần, tá»±a như muốn nhá»› kỹ mặt hắn, lại nhìn thoáng ngưá»i mặc sÆ¡ mi Ä‘en bên cạnh: “Cảm Æ¡n.â€
“Không cần khách khÃ.â€
Xe thể thao cÅ©ng không láºp tức rá»i Ä‘i, hai ngưá»i ngồi bên trong xe, nhìn cô gái lung lay Ä‘i và o khách sạn, không bao lâu liá»n có má»™t nữ phục vụ đưa cô lên lầu, đợi phòng nà o đó trên lầu 7 sáng đèn, không bao lâu lại khôi phục bóng tối.
“Nhân gia đã ngá»§, đại ảnh đế yên tâm rồi Ä‘i?†Tóc đỠcưá»i há»i.
“Äi thôi.†Äan Giác nhà n nhạt nói, lo lắng gì chứ, chẳng qua là gặp chuyện bất bình, thuáºn tay là m má»™t chuyện tốt mà thôi.
Äến ná»—i cô gái kia, đã sá»›m cùng hắn không còn quan hệ, sau nà y cÅ©ng sẽ không có.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 20 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.