Mộng Giang Hồ Chương 16: 16: Rắc Rối

1.228 chữ ≈ 6 phút đọc 6 giờ trước
Trước Sau

Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối bùng nổ trong không gian tĩnh lặng của rừng sâu. Vân Huy, Thúy Anh và Tôn Ngọc đứng vững trước Kiều Bằng, người đang tràn đầy tự tin với sức mạnh của Âm Dương Thần Công. Hắn cười nhạo, ánh mắt lấp lánh như những lưỡi dao sắc bén, thách thức họ.

“Các ngươi thật sự nghĩ mình có thể ngăn cản ta?” Kiều Bằng gầm lên, tay hắn phóng ra một luồng khí đen đặc, bao trùm không gian.

“Chúng ta không sợ ngươi!” Vân Huy đáp, kiếm trong tay anh lóe lên như một tia chớp. Anh lao về phía Kiều Bằng, vận dụng chiêu thức “Nguyệt Ảnh Kiếm”. Những nhát chém nhanh như gió, nhưng Kiều Bằng chỉ mỉm cười, dễ dàng né tránh.

Thúy Anh không chần chừ, cô nhảy lên cao, đao trong tay chém xuống, tạo ra một đợt sóng nước mạnh mẽ nhằm vào Kiều Bằng. “Đao Phá Thủy!” Âm thanh vang vọng giữa rừng, nước văng lên tạo thành những vòng xoáy, đánh lạc hướng kẻ thù.

Nhưng Kiều Bằng vẫn đứng vững, hắn chỉ tay về phía Thúy Anh, một cơn gió lạnh lẽo ập tới, như có điều gì đó đang lẩn khuất trong bóng tối. “Chạy đi, cô bé! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sức mạnh thực sự!”

“Đừng có coi thường chúng ta!” Thúy Anh đáp lại, cảm giác giận dữ trào dâng. Cô lao vào tấn công, nhưng một cái vung tay của Kiều Bằng đã khiến cô bị hất ra xa, ngã xuống đất.

“Thúy Anh!” Vân Huy hoảng hốt, nhưng anh không thể dừng lại. Kiều Bằng đang tiến gần, ánh mắt hắn đen lại như vực sâu. Vân Huy cảm thấy một nỗi sợ hãi lan tỏa, nhưng quyết tâm cứu lấy Thúy Anh đã lấn át mọi cảm xúc khác.

Tôn Ngọc nhanh chóng nhận ra tình hình. Hắn bấm tay, định lén lút tiếp cận Kiều Bằng từ phía sau, nhưng bất ngờ, Kiều Bằng quay lại, một cái nhìn sắc lạnh khiến hắn khựng lại. “Ngươi cũng muốn thử sức mình sao?” Hắn cười nhạo.

“Ta chỉ cần giữ ngươi ở đây một lúc,” Tôn Ngọc đáp, nhanh nhẹn nhảy sang bên trái, vừa đánh vừa tìm cơ hội. Nhưng không ai có thể ngờ được, Kiều Bằng đã chuẩn bị sẵn một đòn tấn công.

“Âm Dương Thần Công!” Hắn quát, một làn sóng đen tối vọt ra, như một con quái vật lơ lửng giữa không gian. Tôn Ngọc và Vân Huy đều bị hất lùi, không kịp trở tay.

Vân Huy nhìn thấy Thúy Anh nằm dưới đất, không thể đứng dậy. Anh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. “Thúy Anh!” Anh kêu lên, nhưng không có thời gian. Kiều Bằng đã tiến đến gần hơn, sự tàn nhẫn hiện rõ trong ánh mắt.

“Cô ta sẽ không sống nổi nếu như ngươi không đứng lên!” Kiều Bằng cười lạnh, “Hãy quyết định đi, cứu bạn hay chiến thắng?”

Mồ hôi lấm tấm trên trán Vân Huy, anh phải đưa ra lựa chọn trong khoảnh khắc. “Thúy Anh, hãy đứng dậy! Tôi sẽ không để em lại đây!” Anh kêu gọi, nhưng Thúy Anh chỉ có thể nhìn anh với ánh mắt tuyệt vọng.

“Đừng! Hãy chiến đấu!” Thúy Anh cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể cô đã quá yếu. “Ngươi phải thắng, Vân Huy!”

Trái tim Vân Huy như tan vỡ. Giữa sự sống và cái chết, giữa tình bạn và trách nhiệm, anh cảm thấy như bị dồn vào chân tường. “Không! Em sẽ không chết!” Anh hét lên, lao về phía Kiều Bằng, quyết tâm giành lại Thúy Anh.

Kiều Bằng không thể ngờ được sự điên cuồng trong ánh mắt của Vân Huy. Hắn phóng ra một đợt sóng đen, nhưng Vân Huy đã sẵn sàng. Anh vận dụng toàn bộ sức mạnh của “Nguyệt Ảnh Kiếm”, từng chiêu thức được thi triển với sự chính xác và nhanh nhẹn đến kinh ngạc.

Trong lúc đó, Thúy Anh cố gắng đứng dậy, từng bước di chuyển về phía Vân Huy. Cô nhìn thấy ánh sáng từ kiếm của anh, và lòng dũng cảm trỗi dậy. “Vân Huy, em tin anh!”Vân Huy quay lại, ánh mắt anh chạm vào Thúy Anh, và từ đó, một sức mạnh mới xuất hiện. “Chúng ta sẽ cùng nhau!” Anh kêu lên, lao vào cuộc chiến, quyết tâm không chỉ cứu Thúy Anh mà còn chiến thắng trong trận đấu này.

Những đòn tấn công của họ hòa quyện, tạo nên một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi. Kiều Bằng bị đẩy lùi, hắn không còn tự tin như trước. “Các ngươi… không thể làm được!”

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra, nhưng giờ đây Vân Huy và Thúy Anh đã liên kết, sức mạnh của họ như một dòng chảy không thể ngăn cản. Tôn Ngọc cũng đã trở lại, hỗ trợ từ phía sau, tạo ra những đòn tấn công bất ngờ.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Vân Huy thét lên, ánh mắt kiên định. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì tất cả những gì mà họ đã trải qua.

Từng nhát chém, từng cú đánh đều mang theo quyết tâm, và cuối cùng, sức mạnh của tình bạn đã đánh bại bóng tối. Kiều Bằng lùi lại, gương mặt hắn đầy sự hoảng loạn. “Không… không thể nào!”

Vân Huy và Thúy Anh đứng cạnh nhau, hai trái tim hòa chung một nhịp đập. Họ đã vượt qua được thử thách lớn nhất, nhưng một điều gì đó còn sâu hơn đang chờ đón họ.

“Chúng ta đã làm được!” Thúy Anh thở hổn hển, nhưng nụ cười của cô lại đầy sức sống.

“Đúng vậy, nhưng chưa kết thúc,” Vân Huy nói, ánh mắt vẫn dõi theo Kiều Bằng, người đang lùi lại như một con thú bị thương. “Hắn sẽ không buông tha dễ dàng đâu.”

Tôn Ngọc gật đầu, trong khi Kiều Bằng bắt đầu biến mất vào bóng tối. “Chúng ta phải tiếp tục truy đuổi.”

Nhưng Vân Huy cảm thấy có điều gì đó lấn cấn trong lòng. “Chờ đã,” anh nói, “có thể hắn sẽ mang đến những hiểm họa lớn hơn.”

Thúy Anh nhìn Vân Huy, đôi mắt cô tràn đầy lo lắng. “Chúng ta có thể làm gì hơn?”

“Chúng ta phải tìm hiểu về những kẻ đứng sau Kiều Bằng,” Vân Huy quyết định, “chắc chắn có một âm mưu lớn hơn mà hắn đang âm thầm thực hiện.”

Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến cả ba người cảm thấy rùng mình. Họ quay lại, một bóng dáng mờ ảo xuất hiện giữa những tán cây, ánh mắt sáng như lửa.

“Các ngươi không thể thoát khỏi số phận của mình,” giọng nói vang lên, êm ái nhưng đầy đe dọa. “Bóng tối sẽ luôn bám theo các ngươi.”

Mọi người trong nhóm đều sững sờ, biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Những mảnh ghép của bí mật vẫn còn đang lẩn khuất trong bóng tối, và họ phải chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.

“Đi thôi,” Vân Huy quyết định, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để bóng tối chiến thắng.” Họ tiếp tục tiến về phía trước, không biết rằng cuộc hành trình còn nhiều chông gai đang chờ đón.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 16 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng