Khát Vọng Đổi Đời Chương 16: Khủng hoảng lần nữa
Duyệt và Nhi đứng giữa cánh đồng, nơi mà mồ hôi và hy vọng đã được gieo trồng suốt một mùa vụ dài. Hôm nay, họ háo hức chờ đợi kết quả từ những nỗ lực không ngừng. Nhưng chỉ sau một đêm, giấc mơ ấy đã tan vỡ.
Khi bước vào ruộng lúa, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai sững sờ. Những cây lúa, từng xanh tốt, giờ đây đã héo úa, lá vàng úa và thân cây gãy đổ. Nhi không thể tin vào mắt mình, cô khụy xuống, bàn tay run rẩy chạm vào đất. “Anh… chuyện gì đã xảy ra vậy?” giọng cô nghẹn lại.
Duyệt nắm chặt tay em, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có thể do thời tiết… Hoặc… có thể là do ai đó đã làm hại chúng ta,” anh nói, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Những lời của Hùng và Phú như văng vẳng bên tai, nhắc nhở về sự thù ghét mà họ dành cho anh.
“Không thể nào,” Nhi lắc đầu, nước mắt rơi xuống. “Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể.”
“Chúng ta sẽ tìm ra nguyên nhân,” Duyệt trấn an, nhưng sự kiên định trong giọng nói của anh cũng không đủ mạnh mẽ để xua tan nỗi lo âu đang dâng lên.
Trở về nhà, bầu không khí nặng nề bao trùm. Lão Tôn, người đã chứng kiến những gì xảy ra, ngồi trầm ngâm bên bàn. “Có lẽ, mưu mô của Hùng và Phú đã được thực hiện,” ông nói, giọng trầm buồn. “Họ không muốn thấy các con thành công.”
“Ông có bằng chứng nào không?” Duyệt hỏi, đôi mắt sáng lên một tia hy vọng.
“Chưa có, nhưng ta đã nghe thấy nhiều điều,” Lão Tôn đáp. “Họ luôn tìm cách phá hoại những gì tốt đẹp trong làng.”
Nhi ngẩng đầu, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta phải đối mặt với họ. Không thể để họ đè bẹp ước mơ của chúng ta.”
Duyệt gật đầu, mặc dù lòng anh còn đầy băn khoăn. “Nhưng làm thế nào? Họ có sức mạnh và quyền lực.”
“Chúng ta phải tìm kiếm sự ủng hộ từ những người khác,” Lão Tôn khuyên. “Hãy cho họ thấy rằng Hùng và Phú không đại diện cho tất cả. Nếu có nhiều người đứng về phía các con, sức mạnh của họ sẽ bị giảm đi.”
“Vậy thì, chúng ta sẽ tổ chức một buổi họp,” Duyệt quyết định. “Phải cho mọi người biết sự thật.”
Khi thông tin được lan truyền, dân làng bắt đầu kéo đến. Họ tụ tập dưới một gốc cây lớn, nơi mà Duyệt đã đứng trước đây, trong tâm trạng lo lắng nhưng cũng đầy hy vọng. Nhi đứng bên cạnh anh, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Xin chào mọi người!” Duyệt bắt đầu, giọng anh vang lên giữa không gian. “Hôm nay, chúng ta phải đối mặt với một thực tế đau lòng. Vụ mùa vừa qua của chúng ta đã thất bại. Nhưng lý do không phải vì chúng ta không cố gắng, mà vì có những kẻ đã âm thầm phá hoại.”
Những tiếng thì thầm lan ra trong đám đông. Nhi cảm nhận được sự căng thẳng. Duyệt tiếp tục, “Chúng ta không thể để cho lòng tham và sự ghen ghét chi phối cuộc sống của mình. Nếu chúng ta đoàn kết, không có gì có thể ngăn cản được chúng ta.”“Đúng vậy!” Một người trong đám đông lên tiếng. “Chúng ta không thể để Hùng và Phú tiếp tục thao túng cuộc sống của mình!”
Nhi cảm thấy niềm hy vọng dâng trào. Nhưng sự ủng hộ ấy nhanh chóng bị dập tắt khi Hùng xuất hiện, theo sau là Phú và nhóm thanh niên. “Các ngươi đang nói gì vậy?” Hùng cất giọng, đầy khinh bỉ. “Có phải các ngươi đang cố gắng tạo ra một cuộc nổi loạn?”
“Chúng tôi chỉ muốn bảo vệ quyền lợi của mình,” Duyệt đáp, không để bản thân bị khuất phục. “Chúng tôi không sợ các người.”
Hùng cười nhạt, “Sợ hay không thì chẳng quan trọng. Các ngươi chỉ là những nông dân nghèo, không có quyền gì để lên tiếng.”
“Chúng tôi sẽ không im lặng!” Nhi nói, bước lên một bước. “Chúng tôi có thể không có nhiều, nhưng chúng tôi có sự đoàn kết.”
Hùng nhướng mày, ánh mắt châm biếm. “Đoàn kết? Thật nực cười. Các ngươi sẽ chỉ càng làm cho bản thân mình thêm khốn khổ mà thôi.”
Những người trong làng bắt đầu xôn xao. Duyệt cảm nhận được không khí căng thẳng, nhưng anh vẫn giữ vững lập trường. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ. Chúng tôi sẽ chứng minh rằng sự thật luôn mạnh hơn sự dối trá.”
“Thật ngốc nghếch,” Hùng nói, giọng điệu đầy chế nhạo. “Nếu các ngươi muốn chiến tranh, thì hãy chuẩn bị tinh thần.”
Khi Hùng và nhóm của hắn rời đi, Nhi cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lòng. “Anh, em sợ. Họ sẽ không để chúng ta yên đâu.”
“Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Duyệt trấn an, nhưng trong lòng anh, sự lo lắng cũng đang dâng cao.
Đêm đến, cả hai không thể chợp mắt. Duyệt nhìn ra ngoài, cảm giác bất an lan tỏa khắp không gian tĩnh lặng. “Nhi, em có nghĩ rằng chúng ta có thể vượt qua được không?” anh hỏi, giọng đầy nghi ngại.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ. Dù có chuyện gì xảy ra, em tin rằng chúng ta có thể làm được,” Nhi khẳng định, ánh mắt sáng lên với niềm tin.
“Phải. Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì mình đã xây dựng,” Duyệt nói, lòng đầy quyết tâm.
Nhưng bên ngoài, bóng tối vẫn đang rình rập, và những mưu mô của Hùng và Phú chưa bao giờ ngừng lại. Cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc, và cả hai biết rằng thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 16 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.