Hôn Nhân Giả Chương 4: Yêu thầm (2)
Nguyên ngồi trong quán cà phê quen thuộc, lòng nặng trĩu. Tiếng nhạc êm dịu phát ra từ loa, nhưng cô không thể nào thưởng thức được. Cảm giác hồi hộp và lo lắng đang bao trùm lấy tâm trí cô. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát không thể làm dịu đi sự bồn chồn trong lòng. Cô đang chờ đợi Quốc Bảo, một người mà cô không hề muốn gặp, nhưng cũng không thể bỏ qua.
Khi Quốc Bảo xuất hiện, anh ta bước vào với vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt như một con sói đang rình rập con mồi. “Nguyên, cảm ơn cô đã đến. Tôi nghĩ chúng ta có một số điều cần bàn bạc,” anh ta nói, giọng điệu đầy ẩn ý.
Nguyên hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi không muốn lãng phí thời gian. Nếu có thông tin gì, hãy nói thẳng ra đi.”
Quốc Bảo ngồi xuống, lặng lẽ quan sát cô. “Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng cô biết Huy không hoàn toàn như cô nghĩ,” anh ta nói, nhấn mạnh từng từ. “Có những bí mật mà anh ta chưa bao giờ chia sẻ với cô.”
“Anh đang nói gì vậy?” Nguyên không kìm được, giọng cô trở nên sắc lạnh. “Tôi tin Huy.”
“Tốt thôi. Nhưng hãy nhớ rằng trong giới này, lòng tin là thứ dễ dàng bị đánh mất,” Quốc Bảo tiếp tục, không hề nao núng. “Có một quá khứ mà Huy không muốn cô biết. Tôi có thể giúp cô tìm ra sự thật.”
Nguyên cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Cô không muốn nghi ngờ Huy, nhưng những lời của Quốc Bảo như một mũi dao đâm vào sự bình yên của cô. “Nếu anh có thông tin gì, hãy nói rõ ra,” cô kiên quyết.
Quốc Bảo gật đầu, nhưng vẻ mặt anh ta vẫn toát lên sự tính toán. “Huy đã từng có một mối quan hệ phức tạp với Hằng, và mối quan hệ đó vẫn đang ảnh hưởng đến anh ta. Tôi có thể đưa cho cô những bằng chứng.”
“Bằng chứng?” Nguyên hỏi, lòng tràn đầy nghi ngờ. “Tại sao tôi phải tin anh?”
“Bởi vì tôi muốn cô thành công. Đó cũng là điều mà tôi muốn,” Quốc Bảo đáp, ánh mắt không rời khỏi cô. “Cô nên biết rõ về người mà mình đang kết hôn giả.”
Nguyên cảm thấy như có một cơn sóng dữ đang ập đến, cô không biết liệu có nên tin vào những lời của Quốc Bảo hay không. Nhưng trong thâm tâm, một phần cô cũng cảm thấy hồi hộp. Nếu Huy thực sự có điều gì đó giấu giếm, liệu cô có thể chấp nhận được không?
“Cô có muốn xem không?” Quốc Bảo nói, rút ra một tấm ảnh từ trong túi. “Hãy nhìn vào ánh mắt của Hằng. Cô ta đang âm thầm theo dõi Huy.”
Nguyên nhìn vào bức ảnh, tim cô thắt lại. Huy và Hằng đứng cạnh nhau, nụ cười trên môi nhưng có một điều gì đó khác thường trong ánh mắt họ. “Tôi sẽ không để anh thao túng tôi,” cô nói, cố gắng giữ vững lập trường.
“Cô có thể không tin tôi, nhưng tôi chỉ đang cố giúp cô. Hãy nghĩ về sự nghiệp và tương lai của mình,” Quốc Bảo nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn.
Cô nhìn thẳng vào mắt Quốc Bảo, cảm nhận được sự kiên định trong từng lời nói của anh ta. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai, kể cả anh, quyết định số phận của mình.”“Cô là một người phụ nữ mạnh mẽ, Nguyên. Đó chính là lý do tôi tìm đến cô,” Quốc Bảo thừa nhận, nhưng đôi mắt anh ta vẫn ánh lên sự thách thức.
Nguyên đứng dậy, không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này. “Tôi sẽ tìm hiểu sự thật theo cách của mình. Cảm ơn anh đã cho tôi biết.”
“Cô sẽ không hối hận đâu,” Quốc Bảo đáp, nhưng trong giọng nói của anh ta có một chút gì đó không thể đoán trước.
Ra khỏi quán cà phê, Nguyên cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Cô không biết phải đối diện với Huy như thế nào khi trở về. Liệu có điều gì đang ẩn giấu phía sau cái vẻ ngoài hoàn hảo của anh? Cô cần phải tìm hiểu, nhưng không muốn đánh mất lòng tin vào người mà mình đã chọn.
Khi về đến nhà, Nguyên thấy Huy đang đứng trước cửa, vẻ mặt lo lắng. “Em đã đi đâu vậy? Anh đã gọi cho em rất nhiều lần,” anh nói, ánh mắt đầy quan tâm.
“Em có một cuộc hẹn,” Nguyên trả lời, lòng dâng lên cảm xúc lẫn lộn. “Huy, anh có điều gì muốn nói với em không?”
Huy nhìn cô, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Có chuyện gì sao?”
Nguyên cảm thấy như một cơn bão đang ập đến. “Em chỉ muốn biết rõ về quá khứ của anh. Có điều gì anh chưa nói với em không?”
Huy im lặng một lúc, rồi thở dài. “Nguyên, anh không muốn em phải lo lắng về quá khứ. Nó không ảnh hưởng đến chúng ta.”
“Nhưng em cần biết. Em không thể đứng ở đây mà không có thông tin,” Nguyên nói, giọng cô trở nên quyết liệt hơn.
“Anh sẽ nói cho em biết, nhưng không phải lúc này,” Huy đáp, giọng anh trở nên cứng rắn.
Nguyên cảm thấy như khoảng cách giữa họ đang ngày càng xa. “Tại sao anh không thể tin em? Em chỉ muốn hiểu anh hơn.”
“Vì có những điều mà em không thể chịu đựng được. Đó là lý do,” Huy trả lời, ánh mắt anh không còn sự ấm áp như trước.
Cô quay đi, không muốn nhìn thấy sự thất vọng trong mắt anh. Tình bạn và lòng trung thành của họ đang bị thử thách. Nguyên không biết liệu mình có thể giữ vững niềm tin vào Huy hay không. Cô chỉ biết rằng, trong thế giới đầy cạm bẫy này, sự thật sẽ luôn tìm cách lộ diện, và sự trung thành sẽ bị thử thách theo cách mà cô không thể ngờ tới.
Mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, và Nguyên hiểu rằng cô phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ với những kẻ thù bên ngoài, mà còn với cả những bí mật từ chính người mà mình yêu thương. Cô hít một hơi thật sâu, quyết tâm không để bản thân bị đánh bại. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 4 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.