Hôn Nhân Giả Chương 17: Yêu sâu đậm – P4
Nguyên ngồi trong căn phòng tối, ánh đèn mờ ảo chỉ đủ để nhìn rõ gương mặt cô. Tâm trí cô lộn xộn với những mảnh ghép vừa diễn ra, giọng nói của Quốc Bảo vẫn văng vẳng bên tai. Cô biết mình đang đứng trước một quyết định quan trọng, một ngã rẽ có thể thay đổi cả cuộc đời.
“Nguyên, em có nghĩ rằng mình nên nói chuyện với Huy về điều này không?” Mỹ Linh, bạn thân nhất của Nguyên, hỏi khi cô bước vào.
Nguyên quay lại, nhìn thẳng vào mắt Linh. “Mình không chắc. Huy đang bận rộn với công việc, và mình không muốn làm anh ấy lo lắng thêm.”
“Nhưng đây không phải là chuyện nhỏ. Quốc Bảo không phải là người dễ dàng đối phó.” Linh nhấn mạnh, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.
Nguyên thở dài, “Mình biết. Nhưng nếu mình chia sẻ tất cả với Huy, liệu anh ấy có hiểu và đứng về phía mình không? Hay sẽ chỉ làm mọi thứ phức tạp hơn?”
Linh nắm lấy tay Nguyên, “Em phải tin tưởng Huy. Anh ấy không chỉ là một nhà sản xuất, mà còn là người bạn đồng hành. Hãy để anh ấy giúp em.”
Nguyên gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn lấn cấn. Cô không thể quên ánh mắt lạnh lùng của Quốc Bảo, không thể bỏ qua cảm giác rằng hắn đang theo dõi từng bước đi của cô. Cô cần phải hành động, nhưng hành động nào mới là đúng đắn?
Cô quyết định tìm Huy. Khi bước vào phòng làm việc của anh, cô thấy Huy đang chăm chú xem xét một bản nhạc mới. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt anh, tạo nên một vẻ điển trai đầy cuốn hút.
“Huy,” Nguyên gọi, giọng cô hơi run.
Huy ngẩng lên, ánh mắt dịu lại khi thấy cô. “Em đến rồi à? Có chuyện gì không?”
Nguyên nuốt nước bọt, cảm giác như mọi thứ trong đầu cô chao đảo. “Mình cần nói chuyện về Quốc Bảo.”
Huy ngay lập tức nghiêm túc. “Có gì mới sao?”
“Anh ấy biết mình đang tìm kiếm hồ sơ đó. Hắn không chỉ muốn dừng lại ở việc phá hoại sự nghiệp của mình. Mình cảm thấy hắn có kế hoạch gì đó lớn hơn.” Nguyên nói, giọng đầy quyết tâm.
Huy đứng dậy, ánh mắt anh trở nên sắc bén. “Chúng ta không thể để hắn có ưu thế. Nếu hắn đã biết, chắc chắn có điều gì đó mà chúng ta chưa thấy.”
“Nhưng mình cảm thấy mình không thể cứ sống trong cái bóng của người khác mãi. Mình muốn tự do, muốn được yêu và được sống theo cách của mình.” Nguyên nói, lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt.”Em đã từng sống như vậy rồi. Đừng để hắn làm em chùn bước,” Huy khuyên, tay anh nắm lấy vai cô. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách.”
Nguyên nhìn thẳng vào mắt Huy, cảm giác một luồng sức mạnh từ sự ủng hộ của anh. Cô biết rằng nếu muốn thay đổi, cô phải bắt đầu từ chính mình. “Được rồi, chúng ta sẽ tìm ra cách. Nhưng mình cần phải chuẩn bị cho mọi khả năng.”
Huy gật đầu, “Vậy thì chúng ta sẽ lên kế hoạch. Mình sẽ không để em đơn độc trong cuộc chiến này.”
“Em cảm ơn anh,” Nguyên nói, lòng nhẹ nhõm hơn khi biết mình không còn đơn độc.
Họ bắt đầu thảo luận về các bước tiếp theo. Nguyên cảm thấy sự quyết tâm trong từng lời nói của Huy, và nó truyền cho cô một nguồn năng lượng mới. Họ sẽ không chỉ đối mặt với Quốc Bảo, mà còn phải vượt qua những rào cản do chính xã hội đặt ra.
Khi họ rời khỏi phòng làm việc, Nguyên cảm nhận được ánh sáng bên ngoài. Mọi thứ xung quanh có vẻ tươi sáng hơn, như thể bầu trời đang mở ra một cơ hội mới cho cô. Cô không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì những người đã tin tưởng và ủng hộ cô.
“Nguyên, em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?” Huy bỗng hỏi, ánh mắt anh trở nên ấm áp hơn.
Nguyên mỉm cười, “Đương nhiên rồi. Em đã nghĩ anh là một người lạnh lùng.”
“Và em đã khiến mình phải thay đổi cách nhìn,” Huy nói, nụ cười của anh khiến không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
Nguyên cảm thấy một niềm vui nho nhỏ trong lòng, nhưng cũng không thể quên được những thách thức phía trước. Cô biết rằng quyết định của mình sẽ không chỉ ảnh hưởng đến tương lai của bản thân mà còn đến cả Huy và những người xung quanh.
Khi bước ra khỏi tòa nhà, Nguyên nhìn lên bầu trời. Cô cảm nhận được một luồng gió mát, như thể nó đang cổ vũ cô tiến lên. “Mình sẽ không sống trong cái bóng của người khác nữa,” cô tự nhủ.
Nhưng trong lòng vẫn còn một nỗi lo lắng. Quốc Bảo vẫn đang lẩn khuất đâu đó, và hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ những gì hắn đã bắt đầu. Nguyên biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô phải sẵn sàng cho mọi thử thách.
“Chúng ta hãy cùng nhau bước tiếp,” Huy nói, nắm chặt tay Nguyên khi họ đi về phía trước.
Nguyên cảm thấy sức mạnh từ bàn tay ấm áp của anh, như một lời hứa rằng họ sẽ không bao giờ từ bỏ nhau. Cô đã chọn con đường tự do và tình yêu, và sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ nó.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 17 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.