Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều Chương 78: PHIÊN NGOẠI: ?�N THƯ DU â¤ï¸ LÆ¯Æ NG YẾN TÂN – Chương 78: Trang phục hầu gái (Thượng)
“Lên trên má»™t chút, không không không, lại xuống má»™t chút… được rồi, cứ như váºyâ€.
Ôn Thư Du đứng má»™t bên nhìn ngưá»i giúp việc treo đồ trang trà lên tưá»ng theo ý mình.
“Tiểu thưâ€, quản gia tiến lên nhắc nhở cô, “Có lẽ khoảng ná»a tiếng nữa tiên sinh sẽ vỠđến nhà â€.
“Nhanh váºy à !†Cô vá»™i và ng xoay ngưá»i chạy vá» phòng, trước khi Ä‘i còn không quên dặn dò: “Từ bây giỠđến sáng mai cho má»i ngưá»i nghỉ cả đấyâ€.
Quản gia và ngưá»i giúp việc nhìn nhau mỉm cưá»i: “Vâng, cảm Æ¡n tiểu thưâ€.
…
Xe hÆ¡i dừng trước cá»a biệt thá»±.
Tà i xế vòng ra phÃa sau mở cá»a xe, Lương Yến Tân xuống xe, vắt chiếc áo khoác trên cánh tay rồi Ä‘i thẳng và o nhà .
Anh Ä‘i qua sân, đưa tay ná»›i lá»ng cà vạt.
Äá»™t nhiên, ánh mắt anh dừng lại, mắt nhướng mà y chau.
Ngưá»i giúp việc đáng lẽ phải ra mở cá»a mà lúc nà y lại không thấy đâu, cánh cá»a vẫn đóng chặt.
Nhưng khi anh vừa bước đến trước thá»m cá»a, tay nắm cá»a bá»—ng nhiên chuyển động, cánh cá»a từ từ mở và o trong.
Lương Yến Tân sững ngưá»i, ánh mắt chăm chú.
“Tiên sinh, chà o mừng anh vá» nhà â€.
Giá»ng nói nhẹ nhà ng ngá»t ngà o xen lẫn hương thÆ¡m thoang thoảng cá»§a trái cây cùng nhau tá»a ra từ khe cá»a Ä‘ang mở rá»™ng.
Mái tóc dà i cá»§a cô gái trẻ tuổi được vén sau tai, cô Ä‘ang ăn mặc như má»™t cô hầu gái, chiếc váy hầu gái mà u trắng trên ngưá»i được Ä‘iểm xuyết bởi mà u xanh lam nhạt. Phần gấu váy xòe nhẹ ra như những nụ hoa đầu tiên chá»›m nở, bên dưới là bắp chân thon gá»n thẳng tắp.
Anh nhìn cô chằm chằm, bà n tay đang nới cà vạt chợt dừng lại.
Ngưá»i đối diện hÆ¡i đỠmặt, ánh mắt né tránh, cuối cùng cÅ©ng ngẩng đầu lên nhìn anh, “Tiên sinh, cởi cà vạt ra đưa cho em Ä‘iâ€.
Xung quanh im lặng một lát.
Ngưá»i đà n ông quay lưng vá» phÃa ánh sáng, vẻ khó hiểu trong đáy mắt lóe lên chá»›p nhoáng. Ãnh mắt anh quét qua toà n thân cô khiến cô đỠmặt, tim Ä‘áºp dồn dáºp.
Ôn Thư Du bất an nhúc nhÃch ngón chân: “Tiên sinh…â€.
Giá»ng nói vừa dứt, ngón tay ngưá»i kia đột nhiên chuyển động kéo cà vạt. Cà vạt được ná»›i lá»ng má»™t ná»a hoà n toà n bị anh kéo ra khá»i cổ áo sÆ¡ mi.
Tiếng ma sát của vải vóc khẽ vang lên.
Cô vá»™i và ng đưa tay định lấy chiếc cà vạt rồi nhanh chóng lùi lại khi nháºn ra ngưá»i đà n ông Ä‘ang chuẩn bị đưa tay đỡ lấy mình.
“Tiên sinh, bữa tối đã chuẩn bị xong, bây giá» ngà i có muốn ăn không?â€.
Bà n tay anh dừng giữ không trung má»™t lát rồi buông xuống bên ngưá»i: “Do ai là m?â€.
“Em chuẩn bịâ€. Ôn Thư Du ngoan ngoãn chắp tay trước ngưá»i.
“Những ngưá»i khác đâu?â€.
Cô đưa mắt nhìn anh, ngón tay hÆ¡i động Ä‘áºy: “Em sẽ phụ trách tất cả má»i việc hôm nay cá»§a tiên sinh. Ngà i có thể bảo em nếu cần bất cứ Ä‘iá»u gìâ€.
Yên lặng má»™t lát, anh cháºm rãi lặp lại: “Tất cả? Bất cứ Ä‘iá»u gì?â€.
“Äúng váºyâ€.
Nói xong, Ôn Thư Du ngẩng đầu tha thiết nhìn anh, “Tiên sinh muốn ăn tối bây giá» không?â€.
(Truyện được đăng tại Vouusontrang.com)
Hai ngà y trước, Lương Yến Tân lại đến Anh để gặp cô. Cô vẫn theo anh trở vá» nÆ¡i ở cá»§a anh như trước, nhưng cô đã rất ngạc nhiên bởi những thay đổi trong cách bà i trÃ.
Ngoại trừ kết cấu và cách sắp xếp vẫn giống như trước thì những thứ khác Ä‘á»u thay đổi so vá»›i phong cách đơn giản và lạnh lùng trước đây. Má»i thứ Ä‘á»u phù hợp vá»›i sở thÃch và thẩm mỹ cá»§a cô, thoạt nhìn giống như kiểu trang trà trong má»™t bá»™ phim cổ Ä‘iển mà cô thÃch, nhưng có rất nhiá»u chi tiết rõ rà ng đã được thay đổi theo sở thÃch rất cá nhân cá»§a cô.
Cô kinh ngạc không nói nên lá»i, nhưng ngưá»i đà n ông rõ rà ng đã tốn rất nhiá»u tâm tư lại ung dung ôm cô từ phÃa sau và há»i: “Em thÃch không?â€.
ThÃch chứ! Là m sao mà không thÃch được! Cô ngạc nhiên không chỉ bởi cách trang trà cá»§a toà n bá»™ ngôi nhà mà còn vì sá»± để ý cá»§a anh đến sở thÃch cá»§a mình, bởi vì cô nhá»› rằng mình chưa từng nói cụ thể.
NghÄ© đến việc anh luôn đối xá» tốt vá»›i mình trong ná»a năm yêu nhau, Ôn Thư Du cảm thấy mình vẫn chưa là m gì được cho anh, nghÄ© tá»›i nghÄ© lui cÅ©ng không nghÄ© ra “quà đáp lễ†nà o má»›i đủ thà nh ý.
Trong lúc vô tình trông thấy chiếc váy hầu gái, kế hoạch và ý tưởng nà y má»›i nảy lên trong đầu cô. Sá»± yêu thÃch cá»§a cô vá»›i chiếc váy cÅ©ng là má»™t trong những lý do cho kế hoạch.
Có Ä‘iá»u, cô vốn chỉ muốn Ä‘á»n đáp anh theo cách đơn giản, nhưng dưá»ng như bây giá» nó đã biến thà nh chÆ¡i nháºp vai thì phải…?
CÅ©ng không sao, ngoà i việc xấu hổ má»™t chút thì dưá»ng như cÅ©ng khá thú vị.
Ôn Thư Du cầm cà vạt trong tay, ngẩng đầu đợi anh trả lá»i.
Không biết có phải do ảo giác không nhưng cô luôn cảm thấy anh đã cưá»i, nụ cưá»i mÆ¡ hồ đó dưá»ng như còn có gì đó khác lạ.
Cô không thể nói chÃnh xác cảm giác mà chỉ lá» má» cảm thấy lo lắng, sống lưng căng cứng.
“Váºy thì bây giỠănâ€.
“Vângâ€. Cô Ä‘ang muốn xoay ngưá»i Ä‘i cất cà vạt, ngẫm nghÄ© má»™t chút rồi há»i: “Tiên sinh, anh… ngà i có cởi áo khoác không?â€.
Ngưá»i đà n ông hÆ¡i nhướng mà y, im lặng giÆ¡ tay cởi cúc áo vest. Anh nhìn cô chăm chú nhưng vẫn cởi áo vest ra theo ý cô.
Miệng Ôn Thư Du có chút khô khốc. Chỉ cởi áo khoác thôi nhưng dáng vẻ nà y của anh lại giống như muốn…
Cô ôm áo vest vẫn còn ấm nóng vá»™i quay ngưá»i Ä‘i, đồng thá»i cÅ©ng chấm dứt những liên tưởng không thÃch hợp trong đầu.
Sau khi cô cất áo rồi trở lại phòng khách, Lương Yến Tân đã ngồi xuống bà n ăn. Cô vội và ng bước và o phòng bếp mang bữa tối đã chuẩn bị ra ngoà i.
Thá»±c ra tà i nấu nướng cá»§a cô cÅ©ng không tệ, thưá»ng ngà y Ä‘á»u tá»± tay nấu ăn, nhưng so vá»›i trình độ cá»§a anh thì lại kém hÆ¡n rất nhiá»u.
… Ai ngá» tà i nấu nướng cá»§a Lương Yến Tân lại đỉnh như váºy chứ.
Ôn Thư Du đặt má»™t mâm thà nh quả lên bà n ăn, sau đó lùi lại hai bước đứng bên cạnh anh, lo lắng chá» anh ăn thá».
“Äứng đấy là m gì?†Anh nhìn cô: “Sao không ngồi xuống?â€.
Cô Ä‘ang định nhấc chân Ä‘i đến thì chợt nghÄ© đến thân pháºn cá»§a mình, ma xui quá»· khiến mà dừng lại rồi cố ý nói: “Tiên sinh, theo quy tắc thì em không thể ăn tối vá»›i ngà iâ€.
Cô muốn xem Lương Yến Tân sẽ phản ứng như thế nà o.
Nhưng ngưá»i đà n ông không nói gì, chỉ hÆ¡i nhướng mà y rồi thu lại ánh mắt.
Ôn Thư Du sá»ng sốt má»™t chút, đứng đó nhìn anh liếc mắt nhìn bát đĩa trước mặt rồi bắt đầu cầm dao nÄ©a lên nếm thá».
Giây tiếp theo, anh cau mà y không hỠche giấu.
“Rất khó ăn ạ?†Cô láºp tức căng thẳng.
Lương Yến Tân đặt dao nÄ©a xuống: “Em không nêm muối à ?â€.
“Hả? Em nêm rồi mà â€.
Anh lưá»i biếng ngả ngưá»i ra sau, hất cằm vá» phÃa bà n ăn, “Tá»± nếm thá» xemâ€.
Ngưá»i đà n ông chỉ còn mặc má»™t chiếc áo sÆ¡ mi trắng và quần tây Ä‘en, lúc nà y hai hà ng cúc trên cá»§a áo sÆ¡ mi đã được cởi ra, dáng vẻ máºp má» xúi giục nà y giống như má»™t công tá» nhà già u không dá»… trêu chá»c.
Nhanh váºy mà đã nháºp vai rồi, xem ra anh Ä‘ang rất hưởng thụ đấy. Ôn Thư Du vừa oán thầm vừa bước tá»›i cạnh bà n nếm thá».
“Mùi vị rất bình thưá»ng mà ?†Cô khó hiểu.
Khi quay đầu lại, cô bắt gặp đôi mắt cưá»i như có như không cá»§a Lương Yến Tân bèn vô thức nhoẻn miệng gượng cưá»i, “Xin lá»—i, thưa ngà i, em Ä‘i lấy gia vị ngayâ€.
Ôn Thư Du đặt đũa xuống, Ä‘ang định xoay ngưá»i Ä‘i và o phòng bếp nhưng cổ tay đột nhiên bị siết chặt. Cô mất cân bằng lùi lại hai bước rồi ngã nhà o trên đùi cá»§a Lương Yến Tân.
“Anh là m gì thế!â€.
Lương Yến Tân đưa tay ôm chặt eo cô, không cho cô đứng dáºy bá» chạy.
“Không thể ngồi cùng ăn nhưng lại dùng đũa cá»§a anh?†Anh ghé sát và o tai cô nở má»™t nụ cưá»i đầy ẩn ý, ​​“Em can đảm tháºt đấyâ€.
“… Em nhất thá»i quên thôiâ€, cô khẽ ho má»™t tiếng lúng túng, biện bạch: “Xin lá»—i ngà i, em sai rồiâ€.
Lương Yến Tân cụp mắt nhìn chiếc váy như cánh hoa cá»§a cô phá»§ xuống trên quần anh. Bắp chân cá»§a cô nổi báºt bởi lá»›p vải mà u Ä‘en, vòng eo thon thả vốn có cà ng được tôn lên nhỠđưá»ng may tinh tế cá»§a chiếc váy.
“Sai rồi?â€. Anh bóp chặt eo cô khiến cô run lên, “Sai chá»— nà o?â€.
Không đợi cô trả lá»i, anh lại nói: “Cô hầu gái nhá» nhà ai mà cả gan dụ dá»— ông chá»§ thế nà y?â€.
“Em không có!â€. Khuôn mặt Ôn Thư Du nóng bừng, xấu hổ đến mức láºp tức phản bác lại.
Quả nhiên ban nãy anh giả vá» diá»…n kịch cÅ©ng chả có ý tốt gì, mà n “đá»n đáp†giỠđã trở nên máºp má» và có xu hướng phát triển thà nh má»™t mà n trình diá»…n ngưá»i lá»›n không thể diá»…n tả được.
(Truyện được đăng tại Vouusontrang.com)
Ná»a năm qua, đã không thể đếm được bao nhiêu lần anh lau súng cướp cò. Má»—i lần “hà nh vi†cá»§a Lương Yến Tân Ä‘á»u trở nên táo bạo và liá»u lÄ©nh hÆ¡n, nhưng lần nà o anh cÅ©ng kiá»m chế dừng lại ở phút cuối cùng.
Nhưng… ngoại trừ bước cuối cùng thì những gì có thể anh Ä‘á»u là m hết rồi.
Äá»™t nhiên, khóe môi cô nóng lên, ngón tay anh giữ lấy cằm cô, ép cô quay đầu tiếp nháºn nụ hôn hung hãn.
Ôn Thư Du mở miệng, bà n tay phải chống trên đầu gối anh bất lực rụt mấy ngón tay khiến lớp vải hơi nhăn lại.
Trong lúc * l**n t*nh m*, cô chợt nháºn ra Ä‘iá»u kỳ lạ, nhiá»u lần trải nghiệm khiến cô phản ứng ngay láºp tức, hai má liá»n nóng bừng lên.
“Dừng lại!†Cô dùng sức ấn tay và o ngá»±c anh, nói: “Không, không chÆ¡i nữa!â€.
Ngưá»i đà n ông không còn cách nà o khác đà nh hÆ¡i lùi lại phÃa sau, bà n tay Ä‘ang giữ chặt chân cô siết chặt, giá»ng Ä‘iệu khà n khà n Ä‘e dá»a, “Äừng nhúc nhÃchâ€.
Ôn Thư Du biết rõ háºu quả nên ngoan ngoãn đỠmặt không dám nhúc nhÃch, “… Anh để em đứng dáºy.â€
“Em nên gá»i anh là gì?†HÆ¡i thở anh hÆ¡i loạn, khẽ cưá»i: “Quên thân pháºn cá»§a mình rồi à ?â€.
Anh thá»±c sá»± chÆ¡i đến nghiện rồi. Cô nhất thá»i hồ đồ liá»n nói: “Tiên sinh, ngà i không thể đối xá» vá»›i em như váºy! Em Ä‘ang là m việc!â€.
“Là m việc?â€. Lương Yến Tân cúi đầu cắn má»™t bên cổ cô, ngước mắt lên nhìn thấy hai chân cô Ä‘ang Ä‘ung đưa bên cạnh anh, cổ há»ng run rẩy siết chặt, “Ban nãy là ai nói “có thể bảo em nếu cần bất cứ Ä‘iá»u gì†há»?â€.
“Nhưng…â€.
“Bây giá», anh đói rồi,†Anh nâng chân lên, yết hầu trượt lên trượt xuống, “Nhưng anh muốn ăn thứ khác trướcâ€.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 78 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.