Chương 57: Gộp lại thà nh đ�? ?�ôi
Gần 10 giỠđêm, Thẩm ÄÆ°á»ng má»›i trở lại căn chung cư đã thuê.
Sau khi Tưởng Thà nh Duáºt đón cô từ phòng là m việc đã đưa cô vá» biệt thá»± ăn má»™t chén cháo rau, vú nuôi cố ý nấu cho cô, vẫn là mùi vị cô đã từng ăn và o mấy năm trước.
Cô chỉ bị tráºt chân, lưng bị Ä‘áºp má»™t chút, Tưởng Thà nh Duáºt huy động nhân lá»±c rồi xem cô thà nh bệnh nhân.
CÆ¡m chiá»u hôm nay đã ăn má»™t ná»a bánh phô mai lại thêm má»™t chén cháo, chân bị thương không có cách nà o váºn động, ngà y mai chắc chắn cô sẽ béo lên ná»a kà mất.
Tưởng Thà nh Duáºt vẫn cứ bế cô đến cá»a nhà , để cô mở cá»a.
Thẩm ÄÆ°á»ng nắm bả vai anh: “Thả em xuống dưới Ä‘i, Viên Viên Ä‘ang ở nhà , anh và o trong không tiện lắm.â€
Tưởng Thà nh Duáºt không thả xuống: “Cô ấy vẫn chưa trở vá».â€
“?†Thẩm ÄÆ°á»ng ná»a tin ná»a không.
“Tần Tỉnh dẫn ngưá»i trong công ty Ä‘i club Äoà n Kiến rồi, muốn vá» sá»›m nhất cÅ©ng đến rạng sáng mai.â€
Giống như Thẩm ÄÆ°á»ng vừa nghe được chuyện cưá»i lá»›n: “Cáºu ta ngà y đầu tiên Ä‘i là m, dẫn ngưá»i đến Äoà n Kiến ăn chÆ¡i sao?â€
Tưởng Thà nh Duáºt: “Vui vẻ là được, ở Äoà n Kiến cÅ©ng không sao cả.â€
Äoà n Kiến là nÆ¡i nà o chứ, đây là công khai mua lòng ngưá»i à .
Sở trưá»ng đặc biệt cá»§a Tần Tỉnh là ăn chÆ¡i, Ä‘i theo anh ta tháºt sá»± có thể chÆ¡i ra hoa luôn.
Tưởng Thà nh Duáºt bế Thẩm ÄÆ°á»ng đến phòng ngá»§, anh không vá»™i rá»i Ä‘i, sợ cô Ä‘i đưá»ng khó khăn, nếu lỡ như trượt chân trong phòng tắm nhưng Viên Viên lại không ở nhà , đến lúc đó kêu trá»i trá»i không biết thì phải là m sao.
“Chá» em tắm xong nằm trên giưá»ng anh sẽ Ä‘i.â€
Anh quay ngưá»i Ä‘i ra phòng khách bên ngoà i.
Trong phòng quá yên tÄ©nh, âm thanh tin nhắn gá»i và o di động Tưởng Thà nh Duáºt vang lên bị khuếch đại.
Lục Tri Phi: [Nghe nói anh và Thẩm ÄÆ°á»ng đã quay lại, xin chúc mừng.]
Tưởng Thà nh Duáºt: [Cảm Æ¡n.]
Buổi chiá»u Lục Tri Phi vừa đến Bắc Kinh, trở vỠăn lá»… cùng ba mình.
Buổi tối có ngưá»i bạn hẹn cô ta đến há»™p đêm chÆ¡i, cô ta gặp Tần Tỉnh ở căn phòng cách vách.
Những ngưá»i Ä‘i cùng Tần Tỉnh cô ta Ä‘á»u không quen biết, nên anh ta không dẫn đến phòng các cô ấy, mà ở má»™t căn phòng khác bên cạnh.
Nghe từ miệng cá»§a Tần Tỉnh, cô ta biết hôm nay là má»™t ngà y đặc biệt, Tưởng Thà nh Duáºt theo Ä‘uổi Thẩm ÄÆ°á»ng lần nữa.
Má»™t ngưá»i đà n ông ở trên cao không thể vá»›i tá»›i, thế mà hai lần theo Ä‘uổi cùng má»™t cô gái.
Lục Tri Phi: [Äối vá»›i anh, tôi là tháºt lòng chúc phúc. Äối vá»›i Thẩm ÄÆ°á»ng, tôi nói lá»i tháºt lòng, tôi ước gì cô ấy không quá tốt. Nhưng cho dù cô ấy có thảm như thế nà o cÅ©ng không thảm bằng tôi. Có lẽ anh có thể nói vá»›i Thẩm ÄÆ°á»ng giúp tôi, bây giá» cô ấy có tình yêu, đừng có cắm má»™t chân và o chuyện là m ăn cá»§a tôi nữa, buông tha lẫn nhau Ä‘i. Sau nà y vá» phương diện tà i nguyên thá»i trang, nếu có thể giúp đỡ được cô ấy, tôi sẽ là m hết sức.]
Tưởng Thà nh Duáºt: [Tôi chưa bao giá» yêu cầu cô ấy là m cái gì cả, cÅ©ng không khuyên giải cô ấy. Việc giữa hai ngưá»i, trong lòng cô ấy có cân nhắc.]
“Tưởng Thà nh Duáºt.â€
Giá»ng nói Thẩm ÄÆ°á»ng kêu anh trong phòng ngá»§.
“Sao thế?†Tưởng Thà nh Duáºt đứng dáºy.
“Anh lấy túi và o giúp em, trong đó có thuốc xịt đấy.â€
Tưởng Thà nh Duáºt đứng trước cá»a đưa túi qua cho cô, Thẩm ÄÆ°á»ng dá»±a trên khung cá»a chá» anh, cô đưa tay cầm túi xách: “Anh trở vỠđược rồi, em đồng ý ngà y mai chúc mừng ngà y cá»§a cha cho anh còn chưa được ư?â€
Tưởng Thà nh Duáºt: “…â€
…
Ngà y tiếp theo, Thẩm ÄÆ°á»ng vẫn Ä‘i là m như thưá»ng lệ.
3 giá» sáng Viên Viên má»›i trở vá», lúc nà y Ä‘ang nằm ngáy ngá»§.
Cuối tuần, chỉ có cô và Tần Tỉnh đến văn phòng.
Tần Tỉnh ngáp một cái, trong mắt xuất hiện tơ máu.
Mắt không thể mở nổi, anh ta tá»± pha cho mình hai ly cà phê không thêm đưá»ng.
“Hôm nay anh không nghỉ ngÆ¡i à ?†Lúc Thẩm ÄÆ°á»ng đẩy cá»a bước và o, kinh ngạc nói.
“Ba mẹ tôi Ä‘á»u không ở nhà , không cần vá» nhà ăn cÆ¡m.†Tần Tỉnh uống cà phê như uống nước trắng, không nếm thá» mùi vị đã nuốt thẳng từ cổ há»ng xuống.
“Tôi Ä‘i là m đến ngà y thứ hai thì nghỉ rồi, sao mà tưởng tượng nổi.â€
Hôm nay Thẩm ÄÆ°á»ng muốn bà n vá» hợp đồng chương trình truyá»n hình vá»›i má»™t ngôi cao nà o đó, bá»™ phim ‘Là m sao để em yêu anh’ cá»§a Trữ Nhiá»…m đã khai máy từ lâu, mấy tháng nà y rảnh rá»—i, có thá»i gian ghi chép chương trình giải trÃ.
Tần Tỉnh và o nhà vệ sinh dùng nước lạnh rá»a mặt, Ä‘i cùng vá»›i Thẩm ÄÆ°á»ng đến đó.
Chương trình nà y má»i sáu ngôi sao giá»›i giải trÃ, tuổi Trần Nhất Nặc xấp xỉ Trữ Nhiá»…m, hai ngưá»i đồng thá»i nháºn được thư má»i từ tổ tiết mục.
Oan gia ngõ hẹp, hôm nay Phà n Ngá»c cÅ©ng Ä‘i ký thêm má»™t hợp đồng cho Trần Nhất Nặc.
Tháºt vừa đúng lúc, còn được gặp trá»±c diện.
Phà n Ngá»c cao ngạo ngẩng đầu: “Nghe nói cô cÅ©ng tranh vai nữ chÃnh cá»§a ‘Là m sao để em yêu anh’ à , có nắm chắc không đấy?â€
Xem ra bà ta còn không biết bá»™ phim nà y đã vá» tay Trữ Nhiá»…m, Thẩm ÄÆ°á»ng cưá»i nói: “Bà nói thá» xem?â€
ÄÆ°Æ¡ng nhiên là Phà n Ngá»c khinh thưá»ng: “Lần đó tại buổi tiệc hôn lá»… cá»§a Chương Hứa, tôi đã tốt bụng nhắc nhở cô, nếu cô coi Trần Nhất Nặc là mục tiêu, Trần Nam Kình sẽ là ngưá»i đầu tiên xông lên.â€
“Thế à ? Tháºt là đáng tiếc.†Thẩm ÄÆ°á»ng không chút lưu tình, lúc bà ta Ä‘ang đắc chà thì cho bà ta má»™t cái tát: “Tại hiện trưá»ng show thá»i trang Time là lúc con gái bà muốn tiến và o, Trần Nam Kình vẫn cho cô ta má»™t má»™t tên xuyên tim kia kìa.â€
Sắc mặt Phà n Ngá»c biến đổi: “Cô có ý gì?â€
Thẩm ÄÆ°á»ng không thèm trả lá»i, sánh vai vá»›i Tần Tỉnh rá»i Ä‘i.
Phà n Ngá»c có dá»± cảm không tốt, trong lòng không ổn. Vá» hợp đồng chi tiết, hôm nay bà không có tâm trạng bà n bạc, tìm cá»› hẹn tổ tiết mục và o ngà y mai.
Bà ta vội vã chạy vỠnhà .
Hôm nay con gái muốn đến thăm Trần Nam Kình nhân ngà y của cha, bây giỠđang ở trong nhà chuẩn bị quà tặng cho Trần Nam Kình, món quà chế tác thủ công.
Con gái cố ý đi mua từ tối hôm qua.
Vừa rồi bà ta ở trước mặt Thẩm ÄÆ°á»ng còn tá»± tin mưá»i phần là bởi vì ngà y cá»§a cha là má»™t ngà y quan trá»ng, Trần Nam Kình ăn mừng vá»›i Trần Nhất Nặc, vai chÃnh cá»§a bá»™ phim kia chắc chắn là cá»§a Trần Nhất Nặc không ai khác.
Bằng không con gái không có tâm trạng tự tay là m quà tặng, ban đêm còn hẹn Trần Nam Kình ăn cơm đâu.
Trong lúc nà y rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà bà ta sơ xuất không biết được chứ.
Trần Nhất Nặc tự tay là m sáu tiếng đồng hồ cuối cùng cũng hoà n thà nh quà tặng, cô ta hô một tiếng, vẫn luôn ngồi xếp bằng trên tấm thảm, chân đã tê dại.
Má»™t tiếng ‘ầm’, mẹ cô đạp cá»a tiến và o.
Hùng hổ như tá»›i tìm cô ta tÃnh sổ.
Nhưng buổi sáng khi ra cá»a cô ta còn vừa nói vừa cưá»i vá»›i mẹ cá»§a mình.
“Mẹ, sao váºy?†Trần Nhất Nặc biết mẹ Ä‘i bà n bạc hợp đồng chương trình giải trÃ, nghÄ© trên hợp đồng có Ä‘iá»u không thoải mái: “Có phải bà n bạc không được không? Không bà n được thì bá» Ä‘i, nóng giáºn hại sức khá»e là m gì chứ.â€
“Trần Nhất Nặc, bây giá» con rất có tiá»n đồ rồi nhỉ?†Phà n Ngá»c nắm túi xách Ä‘áºp lên bà n trà , đụng rá»›t ly nước, nước đổ ra khắp nÆ¡i, túi xách cÅ©ng không thể may mắn thoát khá»i.
Trên đưá»ng trở vá» bà ta đã tìm ngưá»i nghe ngóng, tháºt ra bá»™ phim ‘Là m sao để em yêu anh’ đã được ký vá»›i Trữ Nhiá»…m.
Vừa rồi bà ta trông giống như má»™t con há» trước mặt Thẩm ÄÆ°á»ng.
“Con đã sá»›m biết bá»™ phim nà y cho Thẩm ÄÆ°á»ng rồi có phải không? Do ba con cho nó có đúng không?â€
Liên tiếp hai câu gà o thét ép há»i.
“Mẹ…â€
“Äừng gá»i mẹ là mẹ!â€
Phà n Ngá»c cưá»i lạnh: “Trần Nam Kình đã tẩy não con như thế nà o hả? Ngưá»i ta cho Thẩm ÄÆ°á»ng vai diá»…n, con còn ở đây lừa mình dối ngưá»i là m quà tặng cho ông ta nhân ngà y cá»§a cha à , con không cảm thấy châm chá»c sao? Trần Nhất Nặc, con tháºt đáng thương!â€
Trần Nhất Nặc nghe không nổi, lúc nà y mặc kệ cô ta giải thÃch thế nà o mẹ cô ta cÅ©ng châm chá»c khiêu khÃch. Cô ta không biện mình, đứng dáºy dá»n dẹp quà tặng vừa là m xong.
“Trần Nhất Nặc, đầu óc con có vấn đỠrồi phải không? Äến lúc nà y con còn hướng vá» ba con! Mẹ liá»u mạng liá»u chết sống như váºy tất cả là vì ai hả? Không phải mẹ Ä‘á»u vì con sao!â€
Suýt chút nữa Phà n Ngá»c hÃt thở không thông.
Nhìn con gái cho là chuyện không liên quan đến mình còn Ä‘ang bình tÄ©nh dá»n dẹp là quà tặng, bà ta tiến lên hai bước, Ä‘oạt lấy rồi quăng xuống trên ná»n đất.
“Mẹ! Mẹ là m gì váºy!†Trần Nhất Nặc hoảng loạn la má»™t tiếng.
“Mẹ nuốt không trôi cÆ¡n tức nà y! Dá»±a và o cái gì đây là vai diá»…n con muốn trước, ông ta lại cho Thẩm ÄÆ°á»ng! Dá»±a và o cái gì hả?†Ngón tay Phà n Ngá»c chỉ ngoà i cá»a: “Bây giá» con Ä‘i Ä‘i, Ä‘i mà tìm Trần Nam Kình, nói con và mẹ đã gây gá»— vá»›i nhau rồi, con không còn chá»— để Ä‘i, sau nà y con ở cùng ông ta. Thẩm ÄÆ°á»ng đáng thương má»™t chút ông ta đã Ä‘au lòng, váºy bây giá» con cÅ©ng đáng thương Ä‘i. Trần Nhất Nặc, đây là cÆ¡ há»™i duy nhất để con tranh thá»§ tà i nguyên và tình yêu cá»§a ba con.â€
“A.†Trần Nhất Nặc lau nước mắt chạy và o phòng mình khóa trái cá»a.
Cô ta bắt đầu thu dá»n đồ đạc, cái nhà nà y má»™t phút cÅ©ng không thể tiếp tục ở được nữa.
…
Thẩm ÄÆ°á»ng vẫn chưa ký hợp đồng vá»›i tổ tiết mục, có không Ãt chi tiết cần yêu cầu sá»a lại.
Äã giữa trưa, cô và Tần Tỉnh tìm nhà hà ng để ăn.
“Khác nghỠnhư cách núi.†Tần Tỉnh bùi ngùi.
Buổi sáng hôm nay khi anh ta nghe Thẩm ÄÆ°á»ng bà n bạc chi tiết vá»›i ngưá»i phụ trách bên đối phương, má»›i biết được nước sâu như váºy, hÆ¡i không chú ý thôi cÅ©ng sẽ lá»t và o hố mà đối phương đà o cho mình.
Thẩm ÄÆ°á»ng uống và i ngụm nước ấm, nói chuyện má»™t buổi sáng miệng lưỡi Ä‘á»u khô.
“Nà y.†Tần Tỉnh kêu cô: “Cô nhìn bà n bên trái kia, hai ngưá»i kia cứ nhìn chằm chằm và o cô kìa.â€
Thẩm ÄÆ°á»ng nhìn theo phương hướng mà Tần Tỉnh chỉ, má»™t ánh mắt lạnh thấu xương nhìn thẳng và o cô,
Là Tiêu Äông Hà n.
Ngồi đối diện anh ta là Tiêu Äông Khải, hai ngưá»i đến sá»›m hÆ¡n bá»n cô, đồ ăn đã ở trên bà n.
Tiêu Äông Hà n nâng ly, cách không trung kÃnh cô.
Thẩm ÄÆ°á»ng hÆ¡i mỉm cưá»i, dùng ly nước trong tay đáp lá»….
“Kia là ai thế?â€
“Cháu ná»™i Tiêu Äổng.â€
Ngay cả Tần Tỉnh cÅ©ng cảm giác được ngưá»i nà y không có ý tốt.
Ä‚n cÆ¡m xong, ra khá»i nhà hà ng, Thẩm ÄÆ°á»ng ra vẻ không biết Tiêu Äông Hà n ở Bắc Kinh, gá»i tin nhắn há»i Tiêu Äông Khải, là m sao Tiêu Äông Hà n cÅ©ng ở Bắc Kinh, đến đây khi nà o.
Äã qua ba giá», Tiêu Äông Khải vẫn không trả lá»i cô.
…
Sáu giá» tối, Tưởng Thà nh Duáºt ra khá»i công ty.
Anh gá»i tin nhắn cho Thẩm ÄÆ°á»ng, há»i cô bây giá» có báºn không, để anh Ä‘i qua đón cô.
Thẩm ÄÆ°á»ng gá»i định vị cho anh, cô Ä‘ang đứng trước cá»a biệt thá»± cá»§a anh.
Hôm nay trong nhà không có ai, quản gia và nhóm ngưá»i là m Ä‘á»u không ở đó, cô chỠở trong sân.
“Tại sao em không đợi anh đến đón em?†Tưởng Thà nh Duáºt gá»i Ä‘iện thoại cho cô.
“Buổi chiá»u có hẹn ở gần đây, nói chuyện xong thì em đến thẳng đây luôn.†Thẩm ÄÆ°á»ng mất hồn trả lá»i Ä‘iện thoại cho anh, nhìn chằm chằm và o máy tÃnh bảng trên bưu kiện mà suy nghÄ©.
Mưá»i phút trước Tiêu Äông Khải đã trả lá»i cô: [Em ấy đến đây bà n việc hợp tác, đã đến được má»™t thá»i gian.]
“Anh má»›i từ công ty Ä‘i ra.â€
Âm thanh Tưởng Thà nh Duáºt trong Ä‘iện thoại đánh gãy dòng suy nghÄ© cá»§a Thẩm ÄÆ°á»ng.
Trá»i oi bức, Tưởng Thà nh Duáºt kêu cô và o nhà trước: “Hệ thống gác cổng trong nhà không thay đổi, vân tay cá»§a em vẫn còn ở bên trong.â€
Trong đầu Thẩm ÄÆ°á»ng nghÄ© đến má»™t việc, buá»™t miệng thốt ra: “Chá»§ nhà là anh còn chưa và o, sao em có thể Ä‘i và o trước, không hợp quy cá»§.â€
“Thẩm ÄÆ°á»ng…†Chỉ má»™t tiếng kêu tên cô, anh chưa nói Ä‘iá»u khác.
Âm thanh cá»§a Tưởng Thà nh Duáºt rõ rà ng không vui.
Thẩm ÄÆ°á»ng đặt máy tÃnh bảng lên trên đùi, mở bưu kiện ra xem.
Vừa rồi đã nói gì vá»›i anh, má»™t chút ấn tượng cô cÅ©ng không nhá»›: “Trong sân xinh đẹp hÆ¡n mấy ngà y trước rồi kìa, trồng thêm rất nhiá»u hoa.†Cô ngắt lá»i.
Hoa và o mùa xuân năm trước vẫn ở trong sân, lần trước đến đây là m BBQ hải sản nướng đã nở rá»™, chỉ là cô không chú ý xem mà thôi. Tưởng Thà nh Duáºt không chá»c phá, theo lá»i cô nói: “Ừm, mấy ngà y hôm trước quản gia đã sá»a sang lại vưá»n hoa.â€
Trên đưá»ng xe nhiá»u đến cháºt như nêm cối, vỠđến nhà Ãt nhất cÅ©ng đã má»™t giá» sau.
Anh lại nói thêm lần nữa: “Em đến phòng khách chá» anh Ä‘i.â€
Thẩm ÄÆ°á»ng nhìn cả vưá»n hoa: “Không khà trong sân rất tốt.â€
Trong điện thoại im lặng.
“Thẩm ÄÆ°á»ng, đó cÅ©ng là nhà em.â€
Thẩm ÄÆ°á»ng nghe ra lá»i anh nói không vui, dá»— dà nh anh: “Nếu em không xem đây là nhà cá»§a mình, em đã chá» anh đón em đến đây, tại sao lại chạy đến đây chá» anh chứ. HÆ¡n nữa, chá» anh ở trong sân, không phải là tốt hÆ¡n ở phòng khách à , còn có thể nhìn thấy anh trước và i giây nữa.â€
“…†Tưởng Thà nh Duáºt đã quen cô nghÄ© má»™t đằng nói má»™t nẻo.
Tiêu Äông Khải theo sát gá»i tá»›i thêm má»™t tin nhắn: [Khi nà o em rảnh?]
Bưu kiện trở thà nh công cụ nói chuyện phiếm cá»§a cô và Tiêu Äông Khải.
Thẩm ÄÆ°á»ng vá»™i vã mở bưu kiện, nói vá»›i Tưởng Thà nh Duáºt: “Em tắt máy đây.†Cô trả lá»i Tiêu Äông Khải: [Có thể hay không phải xem tâm trạng đã.]
Tiêu Äông Khải: [Nói chuyện như váºy không có hiệu quả, lãng phà thá»i gian, bá» anh ra khá»i danh sách Ä‘en Ä‘i.]
Lúc nà y Thẩm ÄÆ°á»ng rất sảng khoái, thêm anh ta và o Wechat: [Tuần sau có thá»i gian má»i anh ăn cÆ¡m, là m hết lá»… nghÄ©a cá»§a chá»§ nhà .]
Hôm nay ở nhà hà ng cô đã nhìn thấy Tiêu Äông Hà n, váºy mà cô cảm giác có má»™t tấm lưới vô hình, ném vá» phÃa cô. Có khả năng cô và Tưởng Thà nh Duáºt cÅ©ng bị bao vây trong đó.
Äối vá»›i dá»± án thu mua lần nà y Tưởng Thà nh Duáºt có dá»± cảm bất an, đột nhiên Tiêu Äông Hà n xuất hiện, Tiêu Äông Khải bám riết không tha muốn gặp mặt cô.
Quá nhiá»u bất thưá»ng.
Có lẽ, Tiêu Äông Khải là ngưá»i biết rõ âm mưu nà y.
Nhưng anh ta cÅ©ng sẽ không tá»± dồn mình và o đưá»ng cùng, không để ý em trai ruá»™t cá»§a mình.
Thẩm ÄÆ°á»ng tắt máy tÃnh bảng để và o trong túi, chiếc túi cỡ lá»›n nà y là quà tặng Tết Thiếu Nhi mà Ôn Äịch tặng cô, hiện tại có đất dụng võ, chứa chiếc máy tÃnh bảng vẫn còn trống nhiá»u chá»—.
“Anh vá» trước Ä‘i.†Cô nói vá»›i vệ sÄ©, đẩy cá»a xe ra Ä‘i xuống.
Hiện giỠvệ sĩ kiêm chức tà i xế của cô.
Thẩm ÄÆ°á»ng láºp tức và o biệt thá»±, trong đầu Ä‘á»u là những chuyện liên quan đến nhà há» Tiêu.
Cô không biết mình sớm đã và o cuộc hay vẫn còn ngoà i cuộc.
Tiếp theo nên phá cục diện nà y như thế nà o, một điểm đầu mối cô cũng không có.
Äặt xuống túi xách, Thẩm ÄÆ°á»ng mở TV ra xem.
Cô tựa và o ghế sô pha, đảo mắt nhìn phòng khách, vẫn là bà i trà trước khi cô chia tay, không có một chút thay đổi.
Xem hết chương trình giải trÃ, bên ngoà i vang lên tiếng xe ô tô.
Thẩm ÄÆ°á»ng Ä‘iá»u chỉnh âm lượng nhá» lại, ra ngoà i chá» Tưởng Thà nh Duáºt.
Tưởng Thà nh Duáºt xuống xe, trong sân không có ai, Ä‘i và i bước má»›i nhìn đến cá»a lá»›n biệt thá»±c, Thẩm ÄÆ°á»ng Ä‘ang đứng ở cá»a ra và o.
Hôm nay cô mặc áo thun đen, quần dà i thấp eo.
“Nếu em ở trong sân, còn có thể nhìn anh sá»›m hai giây rồi.†Thẩm ÄÆ°á»ng đứng má»™t chân, chân bị thương nhẹ nhà ng vòng lên đùi chân kia, lưá»i nhác dá»±a và o cạnh cá»a, chiếc eo nhá» xinh đẹp dưới áo thun Ä‘en như ẩn như hiện.
Khi thì lộ ra mấy tấc da trắng chói mắt.
Tưởng Thà nh Duáºt rất Ãt thấy cô ăn mặc trang Ä‘iểm giản dị như váºy, có lẽ là vì thuáºn tiện bôi thuốc trên lưng.
“Mặc mà u đen không nóng sao?†Anh bước nhanh đến gần cô.
“Không ở phòng Ä‘iá»u hòa má»›i nóng.†Thẩm ÄÆ°á»ng nói: “Em muốn mặc đồ đôi vá»›i anh.â€
Äáng tiếc, hôm nay anh mặc sÆ¡ mi trắng.
Tưởng Thà nh Duáºt khom lưng bế cô lên: “Chân em còn Ä‘au không?â€
Thẩm ÄÆ°á»ng ôm cổ anh: “Không dùng sức nên không có cảm giác, xịt thuốc hai ngà y rồi chắc không có vấn đỠgì đâu.â€
Trong nhà cÅ©ng chỉ có hai ngưá»i bá»n há», ôm hôn cÅ©ng không có Ä‘iá»u gì mất tá»± nhiên, Tưởng Thà nh Duáºt cúi đầu muốn hôn cô, Thẩm ÄÆ°á»ng cố ý quay mặt Ä‘i.
Không được hôn môi cô, nụ hôn của anh dừng ở trán cô.
Äặt cô trên sô pha: “Anh Ä‘i thay quần áo.â€
Thẩm ÄÆ°á»ng rãnh rá»—i không có gì là m, Ä‘i và o phòng bếp lấy đồ ăn đêm từ tá»§ lạnh ra.
Cô tìm tạp dá» Ä‘eo lên, là chiếc tạp dá» lần trước Tưởng Thà nh Duáºt đưa cho cô.
HÆ¡n hai mươi phút qua Ä‘i, Tưởng Thà nh Duáºt xuống lầu.
Nghe được tiếng bước chân, Thẩm ÄÆ°á»ng xoay mặt, anh vừa má»›i tắm xong, đã thay áo sÆ¡ mi Ä‘en.
Cô vừa nói mặc áo thun đen là muốn mặc đồ tình nhân với anh, anh đã lên tìm áo thay ra.
“Em chỉ là thuáºn miệng nói thôi, anh lại cố ý Ä‘i thay quần áo váºy.â€
Tưởng Thà nh Duáºt: “Chỉ là đổi bá»™ quần áo mà thôi, không phải là chuyện lá»›n lao gì cả.â€
Kiểu gì anh sẽ thá»a mãn má»™t chi tiết nhá» nà o đó cá»§a cô, rồi lại nhẹ nhà ng bâng quÆ¡.
Tưởng Thà nh Duáºt ấn mở mà n hình TV, bên trong có và i video hướng dẫn nấu ăn anh muốn là m và o đêm nay, là đầu bếp từng bước từng bước má»™t quay lại rồi chia sẻ.
Thẩm ÄÆ°á»ng đứng bên cạnh anh, Ä‘i theo anh cùng nhau nhìn mà n hình: “Anh không xem video sẽ không là m được sao?â€
“Anh há»c rồi nhưng chưa từng là m, mấy ngà y nay báºn bịu nên quên mất.†Tưởng Thà nh Duáºt nghiêm túc nhìn video, nhá»› lại trình tá»± là m món ăn mà anh đã há»c trước đó.
Thẩm ÄÆ°á»ng cởi tạp đỠxuống đặt trên bà n, Ä‘i và i bước đứng lại sau lưng anh.
“Tìm cái gì thế?†Tưởng Thà nh Duáºt quay mặt nhìn cô.
“Không tìm cái gì cả.†Thẩm ÄÆ°á»ng ôm anh từ sau lưng: “Anh cứ tiếp tục xem video Ä‘i.â€
Eo bụng của anh rắn chắc, không có một miếng thịt thừa.
Cách áo sÆ¡ mi, có thể cảm nháºn rõ rà ng cÆ¡ bắp săn chắc cân xứng vá»›i nhau.
Thẩm ÄÆ°á»ng lấy ra má»™t tá» giấy từ túi quần cá»§a mình: “Em thả tay và o túi anh, như váºy cánh tay sẽ không má»i nữa.â€
Tưởng Thà nh Duáºt: â€œÄÆ°á»£c thôi.â€
Cô dán mặt mình lên lưng anh, thừa dịp tay c*m v** túi của anh, nhét và o tỠgiấy kia và o cùng.
Sau đó giả bá»™ không có việc gì, nhưng vẫn luôn dá»±a và o trên ngưá»i anh.
Tưởng Thà nh Duáºt chạm được đồ váºt trong túi, vừa rồi khi cô bá» và o, góc gấp lại cá»§a tá» giấy chá»c và o chân anh, độ sắc bén không giống như là ngón tay.
â€œÄÆ°á»ng ÄÆ°á»ng, giúp anh rá»a hà nh lá Ä‘i.â€
â€œÄÆ°á»£c.†Thẩm ÄÆ°á»ng đứng thẳng, mặc và o tạp dá» má»™t lần nữa.
Tưởng Thà nh Duáºt thừa dịp cô không sẵn sà ng, lấy tá» giấy kia ra.
Má»™t tá» giấy A4 trắng tinh, phÃa trên giống như tranh cá»§a má»™t đứa bé tiện tay vẽ xấu, chá»§ đỠlà ngà y cá»§a cha, bức tranh non ná»›t nà y chứa đầy nét hồn nhiên.
Còn có một hà ng chữ xiêu vẹo:
[Ba ba, con yêu ba, ngà y của cha vui vẻ! Ba và mẹ chỠcon!
… bé Tưởng nho nhỠđến từ tương lai.]
Xem quá lâu, chỠđến khi anh lấy lại tinh thần muốn thu hồi quà tặng quý giá nà y, Thẩm ÄÆ°á»ng đã đứng bên cạnh anh không biết từ khi nà o.
Tưởng Thà nh Duáºt gấp từng li từng tà quà tặng lại cất và o trong túi, Ä‘i đến ôm cô.
Bà n tay dùng sức quá mạnh, quên trên lưng cô có chỗ bị đau.
“A…†Thẩm ÄÆ°á»ng hÃt má»™t hÆ¡i khà lạnh.
“Tháºt xin lá»—i, anh quên mất.†Tưởng Thà nh Duáºt vá»™i và ng đặt cô lên trên ghế cao tại quầy bar bên cạnh: “Cho anh xem má»™t chút.â€
“Không có gì đâu, không chạm đến sẽ không Ä‘au.â€
Tưởng Thà nh Duáºt nhìn má»›i yên tâm, anh cháºm rãi cuốn áo thun lên, vết thương bị Ä‘áºp kia đã có hÆ¡i phai nhạt, nhìn bằng mắt thưá»ng không nhìn ra bị thương nghiêm trá»ng.
Anh cúi đầu, khẽ hôn lên chỗ bị thương.
Toà n thân Thẩm ÄÆ°á»ng giáºt mình má»™t cái, suýt chút nữa ngồi không vững, má»™t tay chống lên cạnh quầy bar.
Tưởng Thà nh Duáºt hôn từ phÃa sau lưng Thẩm ÄÆ°á»ng lại rÆ¡i và o môi cô.
Anh nâng cô lên ôm cô trong ngá»±c, hai chân Thẩm ÄÆ°á»ng vắt ở eo cá»§a anh.
Tưởng Thà nh Duáºt cứ như váºy ôm cô, hai ngưá»i hôn nhau, kìm lòng không được đã biến thà nh hôn sâu.