Đức Dương Quận Chúa Chương 152: Phiên ngoại (bốn): ?�n Bạch Tuyết
Mùa xuân năm Nguyên Hòa thứ ba, ở Vĩnh Châu trăm hoa đua nở, đẹp vô cùng, nơi nà y hấp dẫn đông đảo du khách đến thăm quan.
“Nương.” Má»™t tiểu cô nương năm tuổi mặc váy mà u hồng Ä‘ang được mẫu nhân bế trên tay, ngá»a đầu nÅ©ng nịu, hai má lúm đồng tiá»n vô cùng đáng yêu “Thanh nhi muốn ăn kẹo hồ lô.”
Phụ nhân nhìn chỉ chừng hai mươi, má»™t thân y phục trắng, trên đầu chỉ có hai cái trâm bạc bình thưá»ng, nhưng dung mạo và khà độ lại rất phi phà m, dù quần áo khiêm tốn nhưng lại vô cùng nổi báºt giữa đám đông.
Chỉ thấy nà ng ấy ngồi xổm ngưá»i xuống, ôn nhu vén tóc cho tiểu cô nương ra sau tai “Nương không phải đã nói rồi sao, răng con vừa má»›i má»c, không thể ăn nhiá»u đồ ngá»t.”
“Thế nhưng mà …” Tiểu cô nương lại liếc mắt nhìn mấy que kẹo hồ lô, má»i ngưá»i xung quanh còn nghÄ© cô bé sẽ kiên trì muốn ăn nhưng không ngá» lại rất hiểu chuyện “Thanh nhi biết rồi ạ.”
“Ngoan.” Phụ nhân khẽ xoa gương mặt tiểu cô nương “Chá» vá» nhà nương là m món bánh sữa chiên mà con thÃch nhất được không?”
Ãnh mắt cô bé sáng lên, nhà o và o ngưá»i phụ nhân “Nương là tốt nhất, Thanh nhi yêu nương nhất.”
Phụ nhân ôm lấy tiểu cô nương, cưá»i hạnh phúc “Nương c*̃ng yêu Thanh nhi nhất.”
Trên trà lâu, Phó Dịch kinh ngạc nhìn Ân Bạch Tuyết, mãi vẫn chưa tỉnh hồn lại.
Hắn nghÄ© bá»n há» vÄ©nh viá»…n sẽ không gặp mặt, lần nà y tá»›i VÄ©nh Châu c*̃ng không ngá» sẽ nhìn thấy nà ng, không nghÄ© ngà y đầu tiên đến đã gặp.
Ngồi đối diện vá»›i Phó Dịch là công tá» cá»§a thái thú VÄ©nh Châu, thấy Phó Dịch cứ nhìn chằm chằm Ân Bạch Tuyết, còn tưởng rằng Phó Dịch để ý Ân Bạch Tuyết, dù sao dung mạo nà ng cÅ©ng được coi là tuyệt sắc, những năm gần đây ngưá»i để ý đến Ân Bạch Tuyết không biết bao nhiêu.
Hắn cÅ©ng không biết thân pháºn tháºt cá»§a Ân Bạch Tuyết, chỉ biết cha hắn nói nữ nhân nà y đến từ kinh thà nh, không thể đắc tá»™i nên uyển chuyển nói “Phụ nhân nà y há» Trương tên Uyển, nghe nói có thân thÃch là m quan ở kinh thà nh, những năm qua các Ä‘á»i thái thú Ä‘á»u rất chiếu cố nà ng ấy.”
Thái thú má»™t châu là quan tam phẩm, đương nhiên biết chuyện cÅ© cá»§a phá»§ Ân quốc công, tuy nói Ân Bạch Tuyết phạm tá»™i nhưng nà ng dù sao cÅ©ng là thân tá»· tá»· cá»§a hoà ng háºu nương nương cho nên má»—i má»™t Ä‘á»i thái thú Ä‘á»u sẽ nể mặt Ân Bạch Tuyết và i phần.
“Trương Uyển?” Phó Dịch thu tầm mắt lại, không hiểu nhìn vá» phÃa công tá» thái thú.
Ngưá»i hầu Phó Dịch c*̃ng nhìn thấy Ân Bạch Tuyết, nhá» giá»ng giải thÃch “Ân tiểu thư tá»›i VÄ©nh Châu thì đổi tên là Trương Uyển, bởi vì vương gia phân phó không có chuyện gì lá»›n thì không cần báo cáo nên thuá»™c hạ không đỠcáºp đến.”
Phó Dịch nhá» giá»ng Ä‘á»c lại hai lần, chỉ cảm thấy trong lòng như ăn phải hoà ng liên đăÌng chaÌt.
Hắn nhìn lại trên phố, Ân Bạch Tuyết dẫn hà i tỠđi xa, bóng lưng thanh lãnh lại ôn nhu.
“Äứa bé nà y là cá»§a ai?” Năm đó hắn là táºn mắt nhìn nà ng uống xong chén thuốc kia mà .
Ngưá»i hầu trả lá»i “Là Ân tiểu thư mấy năm trước nhặt được má»™t đứa trẻ bị vứt bá».”
Công tá» thái thú nghe xong láºp tức kịp phản ứng hình như Trương Uyển nà y có quan hệ gì đó vá»›i Äoan vương gia.
Hắn thá» dò xét nói “Vương gia quen nà ng ta?”
“Ngưá»i quen cÅ©.” Phó Dịch gáºt đầu há»i “Nà ng những năm qua sống có tốt không?”
“Rất tốt.” Công tá» thái thú châm chước nói “Năm ngoái có má»™t phú thương nhìn trúng Trương tiểu thư, chỉ là bị Trương tiểu thư nghiêm khắc cá»± tuyệt.”
Từ phụ nhân hiện tại biến thà nh tiểu thư, mặc dù Ân Bạch Tuyết đã nháºn nuôi má»™t đứa bé.
Phó Dịch nhÃu mà y “Váºy phú thương kia có là m khó nà ng?”
“Là động chút tay chân, phú thương kia muốn bức Trương tiểu thư Ä‘i và o khuôn khổ, ác ý dùng danh tiếng để cạnh tranh vá»›i Trương tiểu thư. ” Công tá» thái thú nói đầy căm phẫn, cha hắn là má»™t vị quan tốt, nhưng không thể cản hắn lấy lòng Äoan vương gia, có má»™t câu nói là m cho tốt, chức quan lá»›n má»›i có được.
“Nhưng cha ta thân là phụ mẫu má»™t phương, há có thể ngồi yên không quản, thế là cha ta đứng ra là m chá»§, tên phú thương nà y đà nh phải bồi thưá»ng ngân lượng cho Trương tiểu thư, sau đó giáºn dữ rá»i VÄ©nh Châu.”
Phó Dịch nhẹ gáºt đầu “Äa tạ.”
“Không cần, đây Ä‘á»u là việc nên là m.” Công tá» thái thú đánh giá sắc mặt Phó Dịch, nhá» giá»ng há»i “Nếu đã là ngưá»i quen cÅ© thì vương gia có muốn ngồi ôn chuyện vá»›i Trương tiểu thư không, nà ng ấy bây giá» Ä‘ang sống trên phố phÃa Äông.”
Phó Dịch giương mắt kiểm, ánh mắt nhà n nhạt nhìn hắn, công tá» thái thú hÆ¡i run, láºp tức ngáºm miệng.
Khó trách cha nói Äoan vương nà y không giống kiểu giá áo túi cÆ¡m(*) như Anh vương, nếu không phải có đương kim thánh thượng thì chỉ sợ ngưá»i ngồi trước mặt nà y đã leo lên ngai và ng rồi.
(*) Giá áo túi cÆ¡m: chỉ ngưá»i không có thá»±c lá»±c.
Công tá» thái thú vốn phụng lệnh cha bồi Äoan vương Ä‘i dạo VÄ©nh Châu, trải nghiệm và quan sát dân tình, rá»i khá»i trà lâu, Phó Dịch trở vá» chá»— ở. Từ chá»— Phó Dịch, công tá» thái thú vá» thẳng phá»§ nha cá»§a VÄ©nh Châu.
Thái thú VÄ©nh Châu Lâm đại nhân đương nhiên biết thân pháºn tháºt cá»§a Ân Bạch Tuyết, ông trầm ngâm nói “Chuyện nà y con đừng xen và o, vương gia há»i cái gì thì nói cái đó, ngà i ấy không há»i thì cÅ©ng không cần lắm miệng.”
Trong kinh thà nh còn có Äoan vương phi đó, nghe nói Äoan vương gia sá»§ng ái tiểu thế tá» vô cùng.
Nha hoà n đến báo có khách tới chơi thì Ân Bạch Tuyết đang xem sổ sách.
Lúc má»›i tá»›i, phòng thu chi còn lừa gạt nà ng, bây giá» dù là ná»a Ä‘iểm cÅ©ng không dám động tay chân, có khi ngẫm lại cả nà ng cÅ©ng kinh ngạc, từng là má»™t quý nữ thế gia nay lại trở thà nh má»™t phụ nhân bình thưá»ng nhưng nà ng vẫn rất thá»a mãn. Ná»a đêm tỉnh má»™ng, nà ng tháºm chà có cảm giác đã xa kinh thà nh và i chục năm.
“Ai váºy?”
“Không biết ạ, nói là ngưá»i quen cÅ© cá»§a phu nhân.”
Tay Ân Bạch Tuyết dừng lại, ngưá»i quen cÅ©?
Nà ng để bút xuống, nhà n nhạt nói “Má»i và o chÃnh sảnh Ä‘i, ta sẽ đến ngay.”
“Dạ.” Nha hoà n khom ngưá»i cáo lui, Ä‘i xa nà ng nhìn lại, phu nhân vẫn cháºm rãi xem sổ sách, rất giống má»™t bức há»a bình thưá»ng.
Nha hoà n thấy khó hiểu, phu nhân xinh đẹp như váºy, cho dù là quả phụ thì c*̃ng có đầy ngưá»i muốn cưới là m thê, vì sao phu nhân luôn không nguyện ý chứ.
Nha hoà n trở lại cá»a lá»›n, nói vá»›i nam nhân “Phu nhân nhà ta má»i các ngươi và o.”
Nam nhân quay ngưá»i Ä‘i đến chá»— xe ngá»±a, nói hai câu xong thì mà n xe bị xốc lên, má»™t nam nhân mặc áo gấm Ä‘i ra, nha hoà n hiếu kì lén nhìn, gương mặt trong nháy mắt đỠnhư lá»a đốt, trên Ä‘á»i có nam nhân tuấn tú như váºy sao, phu nhân vậy maÌ€ lại quen biết nam nhân nà y.
“Phu nhân nhà ngươi đâu?”
Nha hoà n cúi đầu không dám nhìn “Phu nhân ở trong Ä‘ang xem sổ sách, bảo nô tỳ má»i ngà i trước Ä‘i chÃnh sảnh.”
Phó Dịch khẽ gáºt đầu, nha hoà n dẫn hắn và o chÃnh sảnh. Con đưá»ng sạch sẽ, nha hoà n hay nô tà i Ä‘á»u rất cung kÃnh, có thể thấy được cuá»™c sống cá»§a Ân Bạch Tuyết không tệ.
Hắn ngồi không lâu thì nghe thấy bên ngoà i có tiếng bước chân, cÅ©ng vang lên tiếng má»™t tiểu cô nương: “Nương, khách là ai váºy?”
Ân Bạch Tuyết lắc đầu, ôn hoà nói “Con Ä‘i chÆ¡i vá»›i Hồng Hà nhé, lát nữa nương Ä‘i thả diá»u cùng được không?”
Tiểu cô nương thÃch chÆ¡i diá»u nhất, Ä‘iá»m nhiên há»i “Váºy con chá» nương ở bên ngoà i.”
Ân Bạch Tuyết chạm nhẹ má»™t cái và o chóp mÅ©i Thanh nhi, cưá»i nói “ÄÆ°á»£c, nương nhất định sẽ là m nhanh!”
Cố nhân cá»§a nà ng Ä‘á»u ở kinh thà nh, vô luáºn ngưá»i đến là vị nà o, nà ng Ä‘á»u không cảm thấy mình có chuyện để nói.
Nghe thấy giá»ng Ân Bạch Tuyết, Phó Dịch hÆ¡i giáºt mình, bá»n hỠđã mưá»i năm chưa gặp mặt rồi.
Tiếng bước chân cà ng ngà y cà ng gần, Phó Dịch nhìn và o cá»a, Ân Bạch Tuyết xuất hiện trong mắt hắn, thần sắc ôn nhu, vừa thấy hắn sắc mặt có hÆ¡i kinh ngạc nhưng rất nhanh đã bình tÄ©nh lại.
Ân Bạch Tuyết Ä‘i và o trong, cách Phó Dịch chừng ba bước, khẽ phúc thân hà nh lá»… “Dân phụ Trương Uyển bái kiến vương gia.”
“Nà ng…” Phó Dịch hÃt sâu má»™t hÆ¡i “Không cần Ä‘a lá»….”
“Lá»… không thể bá».” Ân Bạch Tuyết đứng dáºy, nà ng không ngồi xuống chá»§ vị mà ngồi đối diện vá»›i Phó Dịch.
Sắc mặt Ân Bạch Tuyết lạnh nhạt, phảng phất như không vì chuyện Phó Dịch xuất hiện mà kinh ngạc “Vương gia sao lại tá»›i VÄ©nh Châu?”
“Hoà ng thượng phái ta Ä‘i tuần sát Giang Nam.”
“Ra là váºy.” Ân Bạch Tuyết nói “Mẫu thân ta… Không, Äồng phu nhân vẫn ổn chứ?”
“Bà ấy vẫn ổn. ” Phó Dịch nói “Ân Thà nh mấy năm trước đỗ tiến sÄ©, bây giỠđã được bổ nhiệm là m quan.”
“Váºy thì tốt rồi.”
Trong phòng dần an tÄ©nh lại, Phó Dịch nháºn ra hai ngưá»i không có lá»i nà o để nói. Nói cái gì bây giá», lúc đầu là hắn ép nà ng uống thuốc, cÅ©ng là hắn đưa nà ng đến đây.
Phó Dịch lúc đầu không muốn tá»›i gặp Ân Bạch Tuyết, má»i chuyện đã qua nhiá»u năm như váºy, cuá»™c sống cá»§a bá»n há» cÅ©ng đã bình thưá»ng lại, nhưng ngà y mai hắn sẽ phải rá»i đến Tá» Châu nên cuối cùng vẫn quyết định tá»›i gặp nà ng má»™t lần.
“Nà ng những năm qua sống có tốt không?”
“Rất tốt.” Ân Bạch Tuyết cưá»i nhạt “Ta rất hà i lòng cuá»™c sống bây giá».”
“Váºy là tốt rồi.”
Ân Bạch Tuyết nâng chén trà lên “Vương gia còn có chuyện khác?”
Bưng trà tiá»…n khách, Phó Dịch trong lòng cưá»i khổ, hắn đứng dáºy lắc đầu “Không có gì. Ta còn có việc, cáo từ trước.”
Ân Bạch Tuyết đứng dáºy “Vương gia Ä‘i thong thả, ta còn có việc, không tiá»…n ngưá»i.”
Phó Dịch khẽ gáºt đầu rá»i Ä‘i, Ä‘i hai bước hắn dừng lại, quay ngưá»i, nhìn Ân Bạch Tuyết bình tÄ©nh không chút thay đổi “Chuyện năm đó, tháºt sá»± xin lá»—i.”
Xuân vá» hoa nở, tiếng cưá»i đùa Thanh nhi chÆ¡i ngoà i viện hoà vá»›i tiếng chim hót đầu caÌ€nh.
Ân Bạch Tuyết cưá»i nhạt má»™t tiếng “Ta nháºn. Vương gia Ä‘i thong thả, chúc vương gia quãng Ä‘á»i còn lại an khang.”
Phó Dịch chỉ cảm thấy cổ há»ng chua xót khó tả, bình tÄ©nh nhìn nà ng rồi xoay ngưá»i rá»i Ä‘i.
Thanh nhi nhìn cá»a lá»›n và o chÃnh sảnh, chá» nương đến để Ä‘i chÆ¡i diá»u, không ngá» ngưá»i Ä‘i ra không phải nương mà là má»™t bá bá lạ mặt.
Cô bé sững sá» nhìn bá bá Ä‘i đến trước mặt mình rồi ngồi xuống há»i “Cháu tên là gì?”
Thanh nhi thấy Ân Bạch Tuyết đứng trước chÃnh sảnh, nghiêm túc trả lá»i Phó Dịch “Cháu là Trương Thanh, ngưá»i có thể gá»i là Thanh nhi.”
“Thanh nhi.” Phó Dịch cưá»i má»™t tiếng, lấy từ bên hông má»™t khối ngá»c bá»™i, đưa cho Thanh nhi “Khối ngá»c bá»™i nà y tặng cho cháu, vá» sau nếu cần ngưá»i há»— trợ có thể cầm khối ngá»c bá»™i nà y Ä‘i tìm bất kì má»™t viên quan nà o.”
Ngá»c bá»™i hÆ¡i to, Thanh nhi cầm hai tay má»›i giữ được, cô bé ngắm nghÃa ngá»c bá»™i, lại nhìn Phó Dịch, hÆ¡i khó tin “Quan nà o cÅ©ng được ạ?”
Phó Dịch gáºt đầu, lặp lại “Bất kỳ ai.”
Thanh nhi tháºt sá»± không dám nháºn má»™t váºt như váºy, cô bé nhìn vá» phÃa Ân Bạch Tuyết, gá»i “Nương!”
Ân Bạch Tuyết nhìn lướt qua ngá»c bá»™i trên tay Thanh nhi, đây là ngá»c bá»™i hoà ng gia, má»—i má»™t hoà ng tá» Ä‘á»u có má»™t khối.
Ân Bạch Tuyết không cá»± tuyệt “Thanh nhi mau cám Æ¡n bá bá Ä‘i.”
Thanh nhi uốn gối phúc lá»… vá»›i Phó Dịch “Thanh nhi Ä‘a tạ bá bá.”
“Ngoan.” Phó Dịch đứng ngưá»i lên, nói vá»›i Ân Bạch Tuyết “Hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại.”
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 152 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.