Chương 854: Món đ�? Chơi lưu manh (1)
Trong bốn vị Linh Suất trẻ tuổi, vị Linh Suất nhị trá»ng do dá»± má»™t chút rồi đáp lá»i Lữ ChÃnh Cưá»ng. Â
– Nhãn lá»±c cá»§a bốn ngưá»i các ngươi đúng là có tiến bá»™ đôi chút, chứng minh bình thưá»ng Ä‘á»u rất dụng tâm tu luyện, trong đám ngưá»i trẻ tuổi, các ngươi thuá»™c lá»›p ngưá»i nổi báºt, nhưng so vá»›i Lục Lâm Thiên thì các ngươi cÅ©ng còn kém hắn không Ãt. Â
Lữ ChÃnh Cưá»ng khẽ cưá»i khổ rồi nói. Â
– Sư phụ, có lá»i đồn đãi rằng Lục Lâm Thiên đã có thêm VÅ© Linh khà và VÅ© kỹ huyá»n cấp trung giai má»›i có thể đánh chết tứ trá»ng VÅ© Suất, nếu như gặp phải chúng ta, muốn đánh thắng cÅ©ng không dá»… như váºy đâu. Â
Sắc mặt cá»§a tên đệ tá» thứ ba hÆ¡i đổi, ánh mắt mang theo vẻ không phục. Â
– VÅ© kỹ uyá»n cấp trung giai. Các ngươi có thể tu luyện thà nh công Linh kỹ huyá»n cấp trung giai sao? Â
Ãnh mắt cá»§a Lữ ChÃnh Cưá»ng rÆ¡i và o trên ngưá»i vị Linh Suất kia, nói: Â
– Có thể thi triển ra được VÅ© kỹ huyá»n cấp trung giai thì ở khả năng lÄ©nh ngá»™ phải cá»±c kỳ bất phà m má»›i được, cấp độ VÅ© tướng là có thể có thà nh tá»±u trên mặt lÄ©nh ngá»™ thuá»™c tÃnh, các ngươi so vá»›i hắn thì còn kém xa lắm, lại thêm Lục Lâm Thiên còn là toà n hệ VÅ© giả, thiên phú cỡ ấy, chỉ sợ là qua má»™t thá»i gian ngắn nữa thôi, sẽ bước và o hà ng ngÅ© cưá»ng giả chân chÃnh, sau nà y các ngươi lại cà ng thêm thua kém hắn. Â
Sắc mặt cá»§a đám đệ tá» không phục liá»n xám ngoét, láºp tức im lặng không dám nói gì, xem như chấp nháºn lá»i sư phụ nói. Â
– Tên Lục Lâm Thiên rất không đơn giản, ngay cả ta cÅ©ng không thể nhìn thấu. Â
Lữ ChÃnh Cưá»ng lúc nà y má»›i trả lá»i câu há»i cá»§a Vương trưởng lão Â
– Chưởng môn, tên Lục Lâm Thiên nà y, lại khiến ngươi đánh giá hắn cao như váºy sao? Â
Vương trưởng lão có vẻ hÆ¡i kinh ngạc, bà hiểu rõ cách là m ngưá»i cá»§a chưởng môn, ngưá»i có thể được chưởng môn tán thưởng, không ai mà không phải kẻ cá»± phách danh chấn má»™t phương, không ngỠông cÅ©ng đánh giá Lục Lâm Thiên cao như váºy. Â
– Äừng xem thưá»ng tên tiểu tá» kia, tuy rằng hiện tại thá»±c lá»±c chưa cao, nhưng bằng ấy tuổi mà đã có thá»±c lá»±c cao như váºy, cá»™ng thêm thiên phú cá»§a hắn, chỉ cần cho hắn đủ thá»i gian, sá»›m muá»™n gì cÅ©ng không phải kẻ tầm thưá»ng, đặc biệt là tâm trÃ, đây chÃnh là do bẩm sinh, tiểu tá» kia, quả thá»±c giống tên khốn Vân Tiếu Thiên kia như đúc, đúng tháºt là vô cùng gian trá kÃn kẽ, chẳng trách Vân Tiếu Thiên lại gả con gái cho kẻ như hắn, Vân Tiếu Thiên đúng là đã tìm được má»™t con rá»… tốt. Â
Lá»i vừa dứt, ánh mắt cá»§a Lữ ChÃnh Cưá»ng lại không khá»i rÆ¡i vá» phÃa Lữ Tiểu Linh. Â
– Chưởng môn đã đánh giá như váºy, chỉ sợ là Phi Linh Môn nà y sá»›m muá»™n gì cÅ©ng sẽ chÃnh thức quáºt khởi ở Cổ Vá»±c nà y, chưởng môn, chúng ta có cần phải… Â
Ãnh mắt cá»§a Vương trưởng lão lướt qua Lữ Tiểu Linh, sau đó láºp tức nói vá»›i Lữ ChÃnh Cưá»ng. Â
– Vương trưởng lão, ngươi cho rằng chuyện nà y đơn giản như váºy sao, phá»ng chừng Vân Tiếu Thiên cÅ©ng rất là hà i lòng vá»›i đứa con rể nà y, nếu không có đủ khả năng tá»± bảo vệ mình, sao lão dám để cho hắn ra ngoà i mạo hiểm được, lại nói nếu tương lai hắn không hoá thà nh rồng bay lên cá»u trùng thì chÃnh là trá»i đố kị kỳ tà i, Linh Thiên Môn chúng ta cá»› gì phải vô duyên vô cá»› rước lấy má»™t kẻ địch lá»›n tương lại là m gì, Cổ Vá»±c cÅ©ng không phải cá»§a Linh Thiên Môn chúng ta, gần đây phong vân đã bắt đầu khá»i động, chỉ sợ Cổ Vá»±c khó khăn lắm má»›i yên bình đôi chút sẽ lại rung chuyển lần nữa, má»™t khi đã váºy, nếu chúng ta có thêm má»™t minh hữu thì sẽ có lợi cho Linh Thiên Môn hÆ¡n. Â
– Chưởng môn, không lẽ ngươi có ý muốn cùng Phi Linh Môn… Â
Vương trưởng lão còn chưa dứt lá»i, Lữ ChÃnh Cưá»ng đã nói tiếp: Â
– Hiện tại ta vẫn chưa hạ quyết định, hết thảy đợi sau chuyện ở Vụ Tinh Hải rồi hãy nói, hiện tại ta vẫn chưa nhìn thấu tên tiểu tá» kia, má»™t chuyến và o Vụ Tinh Hải lần nà y, ta sẽ xem xem rốt cuá»™c hắn có đáng để được ta xem trá»ng hay không, chuyện nà y liên quan tá»›i cả Linh Thiên Môn, ta cÅ©ng không cách nà o quyết Ä‘oán má»™t cách nhẹ nhà ng được. Â
– Chưởng môn, Lục Lâm Thiên rõ rà ng đã ức hϊếp tiểu thư, khiến nà ng bị uất ức, sao không dạy dá»— tên tiểu tỠđó má»™t tráºn mà còn coi trá»ng hắn nữa. Â
Lưu trưởng lão láºp tức nhịn không được mà lên tiếng. Â
Lữ ChÃnh Cưá»ng mỉm cưá»i, ánh mắt lại chuyển sang chá»— Lữ Tiểu Linh, nói: Â
– Linh Nhi, tuổi cá»§a con cÅ©ng không còn nhá», cÅ©ng đến tuổi biết yêu đương rồi, con nói cho cha biết, có phải con yêu mến tên tiểu tá» Lục Lâm Thiên kia hay không? Â
– Cha…. Â
Lữ Tiểu Linh chu môi, ánh mắt đảo qua nhìn hết má»i ngưá»i trên lưng Lam VÅ© Linh Ưng, sau đó láºp tức xấu hổ, nhưng dưá»ng như còn chưa nguôi cÆ¡n giáºn dá»—i nên nói: Â
– Con không thèm thÃch hắn đâu, cái tên tiểu há»—n đản lừa đảo đó, con không bao giá» muốn gặp lại hắn nữa. Â
– Nhưng nữ nhân yêu mến ai Ä‘á»u gá»i kẻ kia là há»—n đản cả, nhá»› ngà y đó…. Ai! Â
Lữ ChÃnh Cưá»ng khẽ thở dà i, rồi nói: Â
– Linh Nhi, tên tiểu tá» Lục Lâm Thiên kia không tệ, nếu con đã thÃch hắn thì cha sẽ không phản đối. Â
– Cha, con tháºt sá»± sẽ không phản đối sao? Â
Sắc mặt cá»§a Lữ Tiểu Linh láºp tức lá»™ vẻ sững sá», sau đó không dám tin mà há»i lại, trước kia có kẻ vì nhìn mình má»™t cái mà bị chặt đứt má»™t chân, Lữ Tiểu Linh không ngá» lần nà y cha cá»§a mình lại có thể sáng suốt như váºy. Â
– Chưởng môn, nhưng mà tên tiểu tá» Lục Lâm Thiên đã có hôn ước vá»›i Vân Hồng Lăng cá»§a Vân Dương Tông…. Â
Vương trưởng lão cÅ©ng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Â
Vương Hiểu còn chưa nói xong, Lữ ChÃnh Cưá»ng đã láºp tức nói: Â
– Vân Dương Tông thì có là cái gì, chẳng lẽ Linh Thiên Môn ta kém Vân Dương Tông cá»§a hắn chắc, Linh Nhi, cha thấy tên tiểu tá» Lục Lâm Thiên kia cÅ©ng có chút tâm ý vá»›i con, nếu như con đã thÃch thì cứ ra sức mà già nh, Vân Dương Tông có gì đáng sợ, có cha á»§ng há»™ con, cha xem tên khốn Vân Tiếu Thiên kia có thể là m gì được cha. Â
Nghe Lữ ChÃnh Cưá»ng nói váºy, Vương trưởng lão và Lưu trưởng lão Ä‘á»u triệt để sững sá», bốn vị đệ tá» Linh Suất cÅ©ng trợn mắt há mồm, không ngá» vị sư phụ luôn trầm ổn nho nhã cá»§a mình, hôm nay cư nhiên lại nói ra những lá»i nà y. Â
Lữ Tiểu Linh cÅ©ng đơ ngưá»i ra, sau đó trong mắt lá»™ ra vẻ vui mừng, cuối cùng quay đầu lại nhìn vá» phÃa Phi Linh Môn, ánh mắt mang theo chút giáºn yêu. Â
Tá»›i ngà y thứ tư, má»™t chá»— nà o đó trong Phi Linh Môn lại phát ra má»™t cá»— năng lượng ba động khổng lồ, lúc đám ngưá»i Lục Lâm Thiên và Äông Vô Mệnh tá»›i thì Thanh Hoả lão Quá»· vốn Ä‘ang bế quan chữa thương rốt cuá»™c cÅ©ng xuất quan, nhìn thấy Thanh Hoả lão Quá»·, trong lòng Lục Lâm Thiên liá»n cảm thấy vui vẻ, chẳn trách lần nà y Thanh Hoả lão Quá»· chữa thương lại lâu như váºy, hoá ra là đã đột phá tá»›i cấp độ VÅ© Suất cá»u trá»ng rồi. Â
– Tham kiến chưởng môn. Â
Thanh Hoả lão Quá»· hà nh lá»…. Â
– Chúc mừng Thanh Hoả Cung Phụng. Â
Lục Lâm Thiên mỉm cưá»i, Thanh Hoả lão Quá»· đột phá VÅ© Suất cá»u trá»ng, thá»±c lá»±c tăng mạnh, chẳng khác nà o khiến cho thá»±c lá»±c cá»§a Phi Linh Môn cÅ©ng gia tăng thêm lần nữa. Vốn Lục Lâm Thiên vẫn cho rằng Lá»™c SÆ¡n lão yêu sẽ đột phá sá»›m hÆ¡n, vì dù sao Ä‘i nữa xét cấp độ thá»±c lá»±c thì Lá»™c SÆ¡n lão yêu vẫn cao hÆ¡n Thanh Hoả lão Quá»· má»™t chút.