Chương 1849: Ä�? ChÆ¡i phá sản
– Tên thổ phỉ nà y lại muốn là m gì! Â
Cảm giác được biến hóa nà y, Lục Lâm Thiên mÆ¡ hồ có chút bất an. Â
– Hưu… Â
Chuyện mà hắn lo lắng tháºt sá»± xảy ra, kim sắc tiểu Ä‘ao đột nhiên đánh xuống, tiểu tháp run rẩy láºp tức bị chém thà nh mảnh nhá», hồn khà địa cấp tháºt dá»… dà ng bị đánh vỡ vụn. Â
Hô! Â
Mảnh nhá» khuếch tán, trên kim sắc tiểu Ä‘ao trà n ra cá»— hấp lá»±c tháºt lá»›n, mảnh nhá» kim chúc bị phá nát Ä‘á»u bị kim sắc tiểu Ä‘ao cắn nuốt, bá»™ dáng đầy vẻ hung hăng cà n quấy quay vá» chá»— tiểu hồn anh. Â
– Tên thổ phỉ, tháºt phá sản a! Â
Hà o quang quanh thân Lục Lâm Thiên láºp tức tiêu tán, toà n bá»™ má»i chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt khiến cho hắn lÃu lưỡi sá»ng sốt, sau đó vô cùng bất đắc dÄ©, má»™t kiện hồn khà địa cấp rất tốt lại bị tên thổ phỉ kia chém má»™t Ä‘ao vỡ nát, tháºm chà còn không thu được má»™t mảnh vỡ. Giá trị kiện hồn khà kia tháºt không tầm thưá»ng, lại bị há»§y như váºy, Lục Lâm Thiên dù buồn bá»±c nhưng cÅ©ng không có cách nà o, hiện tại hắn vẫn chưa lay động được tiểu Ä‘ao chút nà o, cuối cùng chỉ có thể cưá»i khổ, trong lòng chỉ đà nh mắng tên thổ phỉ kia và i câu. Â
Thá»i gian cháºm rãi trôi qua, khi sắc trá»i gần sáng, Lục Lâm Thiên thở ra má»™t hÆ¡i trá»c khÃ, ánh mắt thâm thúy chẳng khác gì tinh tú trên bầu trá»i. Â
– Nên Ä‘i ra ngoà i rồi! Â
Tâm thần vừa động, Lục Lâm Thiên đã quay lại trong phòng, hà o quang chợt lóe, Thiên Trụ giá»›i chợt biến mất. Â
Bên ngoà i đình viện có má»™t quảng trưá»ng nhá», má»i ngưá»i Ä‘á»u tụ táºp nÆ¡i đây. Â
Lục Lâm Thiên nhìn Äá»™c Cô Cảnh Văn, trong mắt trà n ngáºp quyến luyến. Â
– Lâm Thiên, muá»™i phải Ä‘i rồi! Â
Äá»™c Cô Cảnh Văn không đà nh lòng rá»i Ä‘i, nhưng nà ng nhất định phải trở vá». Â
– ÄÆ°á»£c, chá» ta có thá»i gian sẽ Ä‘i tìm muá»™i! Â
Lục Lâm Thiên nói. Â
– Tuy muá»™i rất muốn huynh Ä‘i tìm muá»™i, nhưng lại không hi vá»ng huynh Ä‘i, Ãt nhất thá»±c lá»±c bây giá» cá»§a huynh còn chưa đủ để Ä‘i. Â
Äá»™c Cô Cảnh Văn nói. Â
– Bất kể như thế nà o, có má»™t ngà y ta sẽ Ä‘i Äá»™c Cô gia! Â
Trong mắt Lục Lâm Thiên lá»™ vẻ kiên định. Â
– Có những lá»i nà y cá»§a huynh là đủ rồi! Â
Äá»™c Cô Cảnh Văn thản nhiên cưá»i, nhà o và o trong lòng Lục Lâm Thiên, khẽ nói: Â
– Lâm Thiên, không bao lâu nữa sẽ phát sinh má»™t đại sá»±, vá»›i thiên phú cá»§a huynh phải nhanh chóng đột phá Tôn cấp, sau đó má»›i có cÆ¡ há»™i tham dá»±, muá»™i biết thân thể sư phụ huynh Ä‘ang ở trên ngưá»i huynh, trong thân thể đế giả có Äế Giả Chi Nguyên, đó là bảo váºt, huynh nhất định phải đạt được. Â
Dứt lá»i nà ng rá»i khá»i lòng Lục Lâm Thiên, thu liá»…m thần sắc, lá»™ ra khà chất cao quý như trước. Â
– Tiểu thư, chúng ta phải Ä‘i thôi! Â
Linh lão cháºm rãi Ä‘i tá»›i, thản nhiên liếc mắt nhìn Lục Lâm Thiên, láºp tức nói, dứt lá»i giữa không trung vang lên tiếng xé gió, và i đầu yêu thú khổng lồ xuất hiện. Â
Những yêu thú kia toà n thân trắng tuyết, quanh thân tản ra hà n băng khÃ, hai mắt đỠđáºm, tứ chi có móng vuốt sắc bén, chÃnh là Hà n Băng Thiên Lang, Lục Lâm Thiên cÅ©ng từng gặp qua. Â
– Cảnh Văn tá»·, sau nà y đệ sẽ Ä‘i thăm tá»·! Â
Tiểu Long cùng Lục Tâm Äồng tiến lên cáo biệt. Â
– ÄÆ°á»£c, được, ta chá» các ngươi! Â
Äá»™c Cô Cảnh Văn nói: Â
– Huynh phải thà nh tháºt má»™t chút đó, Tiểu Long, giúp ta canh chừng lão đại cá»§a đệ! Â
– Cảnh Văn tá»·, đệ sẽ nghe lá»i, nhưng lão đại thưá»ng xuyên khi dá»… đệ thôi! Â
Lục Lâm Thiên trừng mắt nhìn Tiểu Long, tiểu tá» nà y luôn quải ngược cánh tay ra ngoà i, má»™t lát phải thu tháºp hắn. Â
– Váºy đệ nói vá»›i Hồng Lăng Ä‘i! Â
Äá»™c Cô Cảnh Văn cưá»i nói: Â
– Lâm Thiên, muá»™i Ä‘i đây! Â
– ÄÆ°á»£c! Â
– Hi vá»ng lần sau gặp lại, chúng ta không cần xa rá»i nhau. Â
Äá»™c Cô Cảnh Văn hôn lên má Lục Lâm Thiên, thân thể má»m mại vừa động, nhẹ nhà ng nhảy lên lưng má»™t đầu Hà n Băng Thiên Lang, tóc mai bay bay, dung nhan khà chất là m ngưá»i xao xuyến. Â
Ngưá»i Äá»™c Cô gia cÅ©ng nhảy lên lưng yêu thú, không gian chá»›p lên, cá»u trưởng lão tá»±a hồ đã khôi phục không Ãt, nhưng vẫn có vẻ uể oải, lần nà y tháºt sá»± trá»ng thương không nhẹ. Â
– Cá»u trưởng lão, năm đó trên Vân Dương tông, ngươi nói nếu ngươi muốn gϊếŧ ta chẳng khác gì gϊếŧ chết má»™t con kiến, hiện tại lá»i nà y ta nguyên vẹn trả lại, phong thá»§y luân lưu chuyển, đừng khinh thưá»ng thiếu niên, chư vị, tạm biệt! Â
Lục Lâm Thiên lạnh lùng nói. Â
Sắc mặt cá»u trưởng lão run rẩy lên, không biết là do thương thế quá nặng hay không lá»i nà o phản bác, luôn nói không nên lá»i, nhưng ánh mắt âm hà n oán độc tá»›i cá»±c hạn. Â
– Lục Lâm Thiên, là m ngưá»i nên thu liá»…m má»™t chút tốt hÆ¡n! Â
Má»™t cưá»ng giả Äá»™c Cô gia nhìn Lục Lâm Thiên nói. Â
– ÄÆ°á»£c rồi, Ä‘i thôi! Â
Linh lão lướt mắt nhìn Lục Lâm Thiên cùng Hắc VÅ©, ánh mắt dừng lại trên ngưá»i Tá» Yên cùng Lam Tháºp Tam, sau đó phất tay rá»i Ä‘i. Â
– Hi vá»ng lần sau gặp mặt ta đã không cần sợ Äá»™c Cô gia! Â
Thân ảnh đã mÆ¡ hồ không còn nhìn thấy, mãi tá»›i khi hoà n toà n biến mất, Lục Lâm Thiên má»›i quay ngưá»i lại. Â
– Tháºt nhiá»u yêu thú! Â
– Hình như Ä‘á»u là yêu thú cao giai, Ä‘á»u là cưá»ng giả a! Â
Không Ãt ngưá»i trong trấn nhá» Ä‘á»u kinh ngạc, không biết từ lúc nà o má»i ngưá»i đã đổ xô ra ngã tư đưá»ng. Â
– Lục chưởng môn, có được hồng nhan như váºy không biết là m cho bao nhiêu ngưá»i hâm má»™. Â
Má»™t thân ảnh xinh đẹp Ä‘i tá»›i bên cạnh Lục Lâm Thiên. Â
– Tá» Yên cô nương cÅ©ng đừng trêu ghẹo ta! Â
Lục Lâm Thiên cưá»i nói. Â
– Lục chưởng môn, chúng ta cÅ©ng phải Ä‘i rồi, có và i chuyện cần nói vá»›i Lục chưởng môn, phá»ng chừng gần đây ngà i luôn ở Äông Hải nên chưa biết. Â
Tá» Yên nói. Â
– Chẳng lẽ chuyện ở Cổ Vá»±c hay đại lục Linh VÅ©? Â
Trong lòng Lục Lâm Thiên trầm xuống. Â
Tá» Yên khẽ gáºt đầu, má»™t lát sau má»i ngưá»i đã và o má»™t đình viện yên tÄ©nh. Â
– Lục chưởng môn, việc nà y theo đạo lý mà nói không nên nói ra, Lục chưởng môn cÅ©ng biết quy cá»§ cá»§a Thiên Äịa các, mà bây giá» ta chỉ là dùng thân pháºn cá nhân nói ra, không quan hệ tá»›i quy cá»§ Thiên Äịa các. Â
Trong phòng chỉ có Lục Lâm Thiên cùng Tá» Yên. Â
– Váºy ta Ä‘a tạ Tá» Yên cô nương trước! Â
Lục Lâm Thiên nói. Â
– Lục chưởng môn, mấy tháng nay Cổ Vá»±c xảy ra không Ãt đại sá»±, địa bà n cá»§a Phi Linh môn đã bị Lan Lăng sÆ¡n trang, Hắc Sát giáo cùng Hóa VÅ© tông chiếm Ä‘oạt không Ãt, song phương giao chiến rất nhiá»u lần, cả hai bên Ä‘á»u có tổn thương, tuy Phi Linh môn thiệt thòi nhưng nhá» có Äông Vô Mệnh dùng độc váºt tương trợ, ngoà i ra còn có linh thú yêu thú, cÅ©ng không tổn hại quá lá»›n, mặc dù Linh Thiên môn cÅ©ng giúp đỡ nhưng lại bị Lan Lăng sÆ¡n trang, Hóa VÅ© tông cùng Hắc Sát giáo cầm chân, không thể xuất quân. Â
Tá» Yên nói. Â
– Äáng chết! Â
Ãnh mắt Lục Lâm Thiên trầm xuống, há»i: Â
– Tá» Yên cô nương, tình huống tá»›i mức độ nà o? Â
– Khi ta tá»›i Äông Hải, căn cứ tin tức mà Thiên Äịa các có được, song phương còn trong khống chế, Phi Linh môn má»™t má»±c lui nhưá»ng, cÅ©ng không phản kÃch đại quy mô. Â
Tá» Yên nói. Â
Lục Lâm Thiên nhÃu mà y, tình huống như váºy hẳn má»i ngưá»i Ä‘ang chỠđợi hắn trở vá». Â
– Có vẻ kinh sợ còn chưa đủ a! Â
Lục Lâm Thiên trầm giá»ng nói. Â
Äôi mắt Tá» Yên vừa chuyển, nói: Â
– Lục chưởng môn, mấy tháng trước Thiên Äịa các nháºn được má»™t nhiệm vụ, chÃnh là đánh chết Phi Linh môn Kim đưá»ng Lục Tiểu Bạch, Lưu Nhất Thá»§ cùng Hoà ng Äan trưởng lão. Â