Chước Chước Lãng Mạn Chương 56: Phiên ngoại 4: ?�êm nay, em nghe anh hết
Vì đông ngưá»i nên tối hôm đó má»i ngưá»i bà n nhau cùng ăn lẩu.
Mấy ngưá»i đà n ông Ä‘i chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, Há» Mạn, Mạc Thấm và Thẩm Tịch Dao ngồi trên ghế sô pha xem TV.
Ná»a đưá»ng Văn Gia Chà đến trá»… giá» má»›i tá»›i, vừa tá»›i đã bị Giản Chước Bạch gá»i và o bếp thái thịt bò, nói anh rất giá»i dùng dao.
Văn Gia Chà chà o há»i Há» Mạn, liếc nhìn Mạc Thấm Ä‘ang ngồi trên sô pha, sau đó xoay ngưá»i Ä‘i vá» phÃa phòng bếp.
Há» Mạn huých cùi chá» và o Mạc Thấm: “Vừa rồi chồng tá»› nói mấy ngưá»i bá»n há» sẽ tá»›i đây, tá»› còn tưởng có ngưá»i nà o đó ở đây, cáºu chắc chắn sẽ không đến, không ngá» thế mà cáºu lại tá»›i nha.”
Mạc Thấm cầm Ä‘iá»u khiển trong tay, tùy ý chuyển kênh: “Trước đó đúng là không muốn nhìn thấy anh ta, có lẽ là do tá»› cảm thấy mình rất thất bại, không biết là m sao trước mặt anh ta. Nhưng bây giá» tá»› nghÄ© thông suốt rồi, chẳng phải chỉ là ngưá»i yêu cÅ© thôi sao, có gì to tát đâu.”
Suy tư má»™t hồi, Mạc Thấm kết luáºn: “Nếu tá»± đánh giá mình quá thấp thì má»›i sợ nhìn thấy anh ta. Bây giá» sá»± nghiệp cá»§a bản tiểu thư Ä‘ang bùng nổ, ngà y nà o cÅ©ng có fan hâm má»™ thổi răÌm cầu vồng, tá»› ấy mà , được thổi là phổng mÅ©i liá»n, trong lòng đẹp đến mức tìm không ra khuyết Ä‘iểm, tá»± tin trong ngưá»i lại cà ng trá»—i dáºy.”
Cô ưỡn thẳng lưng: “Ai quan tâm bây giá» anh ta nghÄ© gì vá» tá»› chứ, tá»› còn chẳng thèm ngó ngà ng tá»›i anh ta.”
Há» Mạn giÆ¡ ngón tay cái lên vá»›i cô ấy, sau đó quay sang nói vá»›i Thẩm Tịch Dao: “Em có thấy không, chị Thấm cá»§a em bây giá» cà ng ngà y cà ng có mị lá»±c nhé.”
Thẩm Tịch Dao rất tán đồng gáºt đầu: “Chị Thấm bây giá» không hổ là thần tượng, em cà ng ngà y cà ng ngưỡng má»™ chị!”
“Hai ngươi đừng kẻ xướng ngưá»i há»a khen tá»› nữa.” Mạc Thấm cưá»i nói vá»›i Há» Mạn, “Trước khi cáºu vá», tá»› thấy em gái Thẩm cá»§a chúng ta vá»›i Tần Phó liếc mắt đưa tình, ở đây chắc chắn là có biến.”
Há» Mạn vô thức nhìn Thẩm Tịch Dao: “Tháºt sao?”
Lúc nà y mặt Thẩm Tịch Dao đỠlên: “Chị Mạn Mạn, chị đừng nghe chị ấy nói lung tung, cái gì mà liếc mắt đưa tình, không có gì cả, em vá»›i anh ấy căn bản còn không thân quen.”
Hai ngưá»i bá»n há» ai cÅ©ng cho mình là đúng, Há» Mạn lại bị là m cho bối rối.
Mạc Thấm nói: “Chị đây là Há»a Nhãn Kim Tinh, chắc chắn trong đây có vâÌn đề.”
Há» Mạn cẩn tháºn suy nghÄ© má»™t chút, Thẩm Ôn và anh cả cá»§a Tần Phó- Tần Viá»…n rất thân thiết, tất nhiên Tần Phó và Thẩm Tịch Dao c*̃ng biết nhau.
Nếu giữa hai ngưá»i nà y có gì đó thì đúng là rất có khả năng.
Cô nhìn Thẩm Tịch Dao bằng ánh mắt thăm dò, Mạc Thấm cũng dò xét nhìn cô nà ng.
Thẩm Tịch Dao bị hai ngưá»i nhìn chằm chằm thì hết cách, lúc nà y má»›i nói: “Gần đây anh trai em là m ăn sa sút, đã rất lâu rồi nhưng không có khởi sắc.”
Giản Chước Bạch đã đầu tư rất nhiá»u và o công ty y tế, ở phe đối láºp vá»›i Thẩm Ôn.
Có lẽ việc Giản Chước Bạch lá»±a chá»n đầu tư và o lÄ©nh vá»±c y tế có lẫn vá»›i ân oán cá nhân, nhưng đây là cạnh tranh là nh mạnh trong kinh doanh, không thể xen và o.
“Chuyện nà y thì liên quan gì đến em vá»›i Tần Phó?” Há» Mạn há»i.
Thẩm Tịch Dao hạ giá»ng: “Công trạng cá»§a anh trai em năm nay kém xa anh há». Anh ấy dá»± định cuối năm tại cuá»™c há»p há»™i đồng quản trị sẽ rút khá»i cuá»™c tranh già nh ngưá»i cầm quyá»n cá»§a táºp Ä‘oà n Bạc Thương.”
“ChÃnh vì váºy, ba mẹ em lo lắng sau nà y anh há» em lên nắm quyá»n rồi, cuá»™c sống cá»§a cả nhà sẽ không được đảm bảo. Nhưng thá»±c ra em cảm thấy anh há» em rất tốt, chắc chắn sẽ không bạc đãi nhà em đâu, nhưng ba mẹ em luôn muốn nhiá»u hÆ¡n thế. Gần đây không biết xảy ra chuyện gì, bá»n há» bà n bạc vá»›i ba mẹ Tần muốn kết thông gia, chÃnh là em vá»›i Tần Phó.”
Thấy Há» Mạn và Mạc Thấm Ä‘á»u ngạc nhiên, cô ấy vá»™i và ng nói: “Em vá»›i anh ấy tháºt sá»± không liếc mắt đưa tình, các chị biết mà , trước kia em vẫn luôn ở nước ngoà i, mấy năm gần đây má»›i vá» nước, tuy nói là hai bá»n em quen biết, nhưng hầu như chưa từng nói chuyện vá»›i nhau, không có thân.”
Mạc Thấm hiểu ra: “Chẳng trách chị thấy hôm nay anh ta cứ nhìn em suốt, thỉnh thoảng em cÅ©ng liếc trá»™m anh ta má»™t cái, chị còn tưởng hai ngưá»i có bà máºt tình cảm gì đó cÆ¡.”
“Không có đâu, có lẽ anh ấy cÅ©ng biết quyết định cá»§a ba mẹ rồi, cho nên khi nhìn thấy em má»›i chăm chú nhìn thêm.” Thẩm Tịch Dao chép miệng, “Chắc là cÅ©ng giống em, trong lòng Ä‘ang suy tÃnh có nên phản kháng cuá»™c hôn nhân nà y hay không.”
“Suy tÃnh? Phản kháng?” Mạc Thấm trá»±c tiếp báºt cưá»i, “Chị thì thấy trong lòng anh ta rất hồ hởi đấy, ngưá»i nhà tìm cho anh ta đối tượng kết hôn tốt như váºy cÆ¡ mà .”
Thẩm Tịch Dao có ngoại hình ưa nhìn, nhá» tuổi hÆ¡n mấy ngưá»i bá»n há», lại quanh năm là m việc trong xưởng gốm, bình thưá»ng Ãt tiếp xúc vá»›i ngưá»i ngoà i, không bị hoà n cảnh xã há»™i là m ô nhiá»…m, đôi mắt trong veo đơn thuần, không rà nh sá»± Ä‘á»i.
Là m sao Tần Phó có thể không động tâm với kiểu nà y?
Mạc Thấm khẽ than thở: “Con cái nhà già u như các em, có phải cuối cùng cÅ©ng không thể tránh khá»i váºn mệnh lấy chồng không? Giống như công chúa thá»i cổ đại ý, có được nhiá»u thứ hÆ¡n ngưá»i bình thưá»ng nhưng đến lúc nguy cấp cÅ©ng phải hy sinh vì gia tá»™c.”
Thẩm Tịch Dao: “Tình yêu tá»± do giữa các cặp đôi môn đăng há»™ đối trong giá»›i hà o môn rất hiếm có, nhưng mà cÅ©ng giống vá»›i những ngưá»i bình thưá»ng Ä‘i xem mắt thôi, cuối cùng cÅ©ng Ä‘á»u tìm má»™t ngưá»i tương xứng để kết hôn, sau khi cưới tình cảm sẽ dần dần phát triển.”
Há» Mạn nhướng mà y: “Nghe giá»ng Ä‘iệu cá»§a em thì em không phản đối cuá»™c hôn nhân nà y nhỉ?”
Thẩm Tịch Dao mÃm môi dưới: “Em vẫn chưa quyết định nữa, nhưng so vá»›i những đối tượng xem mắt mà mẹ em giá»›i thiệu trước đây thì anh ấy thá»±c sá»± không tồi, cao lá»›n đẹp trai, cÅ©ng biết rõ gia thế xuất thân.”
“Bình thưá»ng môi trưá»ng là m việc cá»§a em gần như không gặp gỡ ngưá»i ngoà i, chưa từng yêu đương, nếu như sau nà y hôn nhân cá»§a em bắt buá»™c là do gia đình sắp đặt, Ãt nhất thì cuá»™c hôn nhân nà y cÅ©ng không tệ, dù sao cÅ©ng được coi là chất lượng tốt trong thị trưá»ng xem mắt nhỉ?”
Há» Mạn và Mạc Thấm nhìn nhau, cưá»i không nói.
Lúc nà y, phòng ăn bên kia gá»i các cô qua ăn cÆ¡m, ba chị em liá»n và o phòng ăn.
Tất cả nguyên liệu bà y lên bà n, nồi lẩu á»›t đỠở chÃnh giữa Ä‘ang sôi ùng ục, khi bá»t khà đụng nhau liá»n ngá»i thấy mùi thÆ¡m trà n ngáºp.
HỠMạn là ngôi sao của bữa tiệc, ngồi ở ghế chủ toạ, bên trái là Giản Chước Bạch, bên phải là Thẩm Tịch Dao và Mạc Thấm.
Mạc Thấm vừa ngồi xuống, nhá»› ra sắp tá»›i mình có má»™t bộ phim, cần phải khống chế cân nặng, liá»n đứng dáºy Ä‘i và o phòng bếp lấy má»™t cái bát khác.
Văn Gia Chà đeo tạp dá» vẫn Ä‘ang ở bên trong Ä‘ang thái thịt bò, Tô Triết Dương nghiêng ngưá»i bên cạnh nói chuyện vá»›i anh, giá»ng Ä‘iệu chế nhạo: “Bác sÄ© khoa ngoại các cáºu mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế à ? Cầm dao lên là phải là m cho hoà n hảo, cắt từng miếng thịt bò cÅ©ng phải có cùng kÃch thước độ dà y sao?”
Văn Gia Chà còn chưa kịp nói chuyện, Tô Triết Dương đã nhìn vá» phÃa cá»a phòng bếp, nhiệt tình nói: “Sao đại minh tinh cÅ©ng tá»›i đây, tìm đồ à ?”
Má»i ngưá»i Ä‘á»u là bạn há»c cấp ba, quan hệ không tồi, từ khi Mạc Thấm bước chân và o là ng giải trÃ, đám ngưá»i nà y thÃch đùa gá»i cô là đại minh tinh, cô cÅ©ng không để ý đến xưng hô nà y, há»i Tô Triết Dương: “Còn cái bát nà o nữa không?”
Tô Triết Dương quay đầu lại, cầm lấy má»™t cái bát từ phÃa sau đưa tá»›i: “Vừa nãy tôi đếm rồi mà , vẫn chưa đủ bát sao?”
Mạc Thấm giải thÃch: “Lẩu nhiá»u dầu quá, gần đây tôi giảm cân, muốn dùng nước trụng qua đã.”
Tô Triết Dương hÆ¡i ngạc nhiên: “Không phải chứ, cáºu gầy như nà y rồi mà còn giảm cân hả?”
Mạc Thấm: “Äạo diá»…n có yêu cầu vá» cân nặng, béo lên hình không đẹp đâu.”
“Là m diá»…n viên như các cáºu c*̃ng không dá»… dà ng nhỉ.”
“Vẫn ổn, nhẹ nhà ng hÆ¡n so vá»›i nhiá»u nghá» rồi.”
Hai ngưá»i anh má»™t câu tôi má»™t câu, Tô Triết Dương sau đó má»›i ý thức được, liếc nhìn Văn Gia Chà vẫn luôn trầm mặc, chợt phát hiện hình như mình rất thừa thãi.
Anh ta Ä‘ang định Ä‘i, Mạc Thấm lại há»i: “Có nước nóng không?”
Tô Triết Dương vươn tay cầm lấy ấm nước bên cạnh, nước bên trong vẫn nóng, nhưng anh ta cố ý đổ hết ra ngoà i rồi rót đầy nước lạnh và o ấm.
Thấy Mạc Thấm nhìn chằm chằm bồn nước còn Ä‘ang bốc khói, anh ta giải thÃch: “Vừa rồi nước kia không sạch lắm, cáºu chá» thêm má»™t lát nữa nhé.”
Mạc Thấm cÅ©ng không nghÄ© nhiá»u: “ÄÆ°á»£c, cảm Æ¡n.”
“Äám ngưá»i kia không phải là ăn trước rồi đấy chứ, tôi đói quá, cáºu cứ từ từ đợi nhé, tôi ra trước đây.” Tô Triết Dương tá»±a như rất sốt ruá»™t, nói xong liá»n vá»™i và ng rá»i khá»i phòng bếp.
Trong không gian yên tÄ©nh, chỉ còn lại Mạc Thấm và Văn Gia ChÃ.
Mạc Thấm xem như anh không tồn tại, đứng bên cạnh ấm đun nước, liếc nhìn chỉ số nhiệt độ nhảy nhót trên đó, cúi đầu tùy ý lướt điện thoại.
Văn Gia Chà cắt thịt bò xong cởi bá» bao tay, Ä‘i tá»›i bồn rá»a rá»a tay, dư quang liếc nhìn cô gái cách đó không xa.
Cô để mái tóc dà i gợn sóng, ăn mặc đơn giản.
Nhiệt độ trong nhà cao nên Mạc Thấm đã cởi áo khoác ngoà i từ trước, chỉ mặc má»™t chiếc áo len mà u Ä‘en và quần jean, áo len là kiểu croptop rất ngắn, mÆ¡ hồ lá»™ ra ná»a vòng eo, da thịt trắng nõn, mảnh khảnh đến mức không đủ má»™t vòng ôm.
Văn Gia Chà nhá»› tá»›i đêm uống rượu say hÆ¡n má»™t tháng trước, khi cô cởi áo ra, để lá»™ đưá»ng cong thắt lưng yểu Ä‘iệu, bả vai sau lưng giống như bươm bướm, vóc ngưá»i cân đối xinh đẹp.
Ấm nước bắt đầu sôi “ùng ục”, chỉ số nhiệt độ hiển thị 100 ° C, Mạc Thấm cất Ä‘iện thoại và o túi, cầm ấm nước đổ và o bát.
Cô Ä‘ang định cầm lên rá»i Ä‘i, nhưng trong bát đựng đầy nước sôi, nhiệt độ lan ra rất nhanh, tay Mạc Thấm vừa chạm và o mép bát đã bị bá»ng đến mức rụt lại, theo bản năng “ui” lên má»™t tiếng.
Văn Gia Chà khẽ cau mà y, tiến lên cầm lấy tay cô kiểm tra: “Bị bá»ng ở đâu rồi?”
Mạc Thấm ngước mắt, kinh ngạc nhìn anh.
Tay ngưá»i đà n ông còn dÃnh nước, đầu ngón tay lạnh như băng chạm và o cô, vừa vặn giúp cô giảm Ä‘au.
Mạc Thấm rút tay vá», bình tÄ©nh nói: “Tôi không sao.”
Văn Gia Chà liếc nhìn bát nước nóng, ấm giá»ng nói: “Äể anh là m cho, em giúp anh bưng đĩa thịt bò kia ra ngoà i Ä‘i.”
Mạc Thấm quả tháºt không bưng nổi bát nước nà y, cÅ©ng không muốn lãng phà thá»i gian vá»›i anh trong bếp nữa, hai ngưá»i đã lâu chưa ra ngoà i, có lẽ nhóm ngưá»i kia trên bà n ăn đã xì xà o gì đó rồi.
NghÄ© váºy, cô quả quyết Ä‘i bưng đĩa thịt bò kia.
Vừa bưng lên, ngá»i thấy mùi thịt bò, trong dạ dà y cô liá»n khó chịu, vá»™i và ng đặt đĩa lại, chạy đến bồn rá»a nôn hai tiếng.
Cô không ăn gì, bụng trống rỗng, cũng không nôn ra thứ gì, cô vặn vòi nước lấy nước súc miệng, từ từ bình phục.
Văn Gia Chà đưa khăn giấy cho cô: “Có phải là trong ngưá»i không thoải mái không? Có cần Ä‘i bệnh viện không?”
“Không cần.” Mạc Thấm tắt vòi nước, cầm lấy tá» giấy anh đưa tá»›i, lau miệng, ném và o thùng rác bên cạnh.
Thanh âm cá»§a Văn Gia Chà từ phÃa sau đột nhiên truyá»n đến: “Em như váºy mấy ngà y rồi? Äã Ä‘i khám chưa?”
Mạc Thấm bị há»i thì trố mắt hai giây, trong đầu thoáng hiện lên má»™t số hình ảnh không thể miêu tả, vô thức liếc nhìn bụng mình.
Cô quay đầu nhìn dáng ngưá»i tuấn tú kia, ngưá»i đà n ông Ä‘ang nhìn cô chăm chú, ánh mắt thâm thúy, cảm xúc bên trong Ä‘áºm như má»±c, khiến ngưá»i ta khó lòng nắm bắt.
Văn Gia Chà tiến lên má»™t bước, đứng trước mặt cô: “Thấm Thấm, anh từng nói rồi, chuyện xảy ra đêm đó anh sẽ chịu trách nhiệm.”
Äầu óc Mạc Thấm ong ong, ngước mắt lên: “Anh Văn, ngưỡng cá»a Văn gia cao quá, tôi không trèo lên nổi, anh cÅ©ng không cần cưỡng cầu đâu.”
Không đợi Văn Gia Chà mở miệng, cô lại nói, “Vá»›i cả tôi c*̃ng không ngốc, không thể nà o có thai khi sá»± nghiệp vừa má»›i khởi sắc, hÆ¡n nữa còn là con cá»§a má»™t ngưá»i không liên quan gì đến mình.”
“Ngà y đó tôi uống thuốc rồi, bây giá» Ä‘ang trong kỳ kinh nguyệt, anh cứ việc yên tâm.”
Gần đây cô vẫn luôn kiểm soát cân nặng, dạ dà y có chút vấn Ä‘á», trước đó c*̃ng hay gặp phải tình trạng như váºy.
Văn Gia Chà im lặng nhìn cô, đáy mắt là một mảnh thâm trầm.
Nhìn thấy có chiếc khăn bên cạnh, Mạc Thấm cầm lấy gấp đôi lại, lót dưới đáy bát tự mình bưng bát nước kia lên.
Không thèm nhìn anh nữa, cô Ä‘i thẳng ra khá»i bếp.
Sau khi Mạc Thấm ngồi xuống, Văn Gia Chà mới bưng đĩa thịt bò đi tới.
Giản Chước Bạch liếc nhìn Mạc Thấm vừa ngồi xuống, lại nhìn Văn Gia ChÃ, đầy ẩn ý trêu ghẹo: “Thư Sinh, tối nay cáºu thái thịt bò hÆ¡i lâu đấy nhé, có phải phòng bếp nhà bá»n tá»› rất hấp dẫn không?”
Dưới gầm bà n, Há» Mạn đá anh má»™t cước: “Văn Thư Sinh thái thịt bò Ä‘iêu luyện như thế, lâu không phải là rất bình thưá»ng sao? Nếu không thì lần sau anh thái Ä‘i, chắc chắn còn cháºm hÆ¡n ý.”
Giản Chước Bạch không hiểu sao lại bị đá, quay đầu nhìn sang, Há» Mạn lưá»m anh má»™t cái.
Anh em bá»n hỠở chá»— riêng tư có thể tá»± do nói gì tùy ý, nhưng hôm nay Mạc Thấm và Văn Gia Chà đá»u Ä‘ang cùng ở đây, không cho phép trêu đùa chị em tốt cá»§a cô.
Thấy cô bao che cho bảo bối như váºy, Giản Chước Bạch đổi chá»§ Ä‘á»: “Tần Phó, bình thưá»ng cáºu nói nhiá»u lắm cÆ¡ mà , sao tối nay im thế?”
Lưng Tần Phó cứng Ä‘á», vá»™i nói: “Chước ca nói gì thế, bình thưá»ng tá»› vẫn thế mà , là Tô Triết Dương vá»›i Quách Duẫn má»›i nói nhiá»u ấy, cáºu nhá»› lá»™n rồi.”
Giản Chước Bạch: “Cáºu so vá»›i hai ngưá»i bá»n há» cÅ©ng chẳng kém là bao, tối nay nhăn nhăn nhó nhó thế, trong phòng nà y có cô gái cáºu thÃch à ?”
Vừa dứt lá»i, Há» Mạn lại đá anh má»™t cái.
Giản Chước Bạch buồn bá»±c, nói đùa vá»›i Văn Gia Chà không được, sao chế nhạo Tần Phó hai câu cÅ©ng không được váºy?
HÆ¡n nữa, Tần Phó cÅ©ng có thÃch cô nà o đâu.
Nhưng không thể không nghe lá»i bà xã, anh thức thá»i gắp miếng thịt bò đã nhúng chÃn và o bát Há» Mạn, lại chuyển đỠtà i: “Hôm nay là sinh nháºt cá»§a vợ tôi, má»—i ngưá»i Ä‘á»u phải nói má»™t lá»i chúc mừng, không thể trùng nhau, không nói tối nay không cho Ä‘i.”
Lá»i vừa nói ra, trên bà n ăn lại náo nhiệt trở lại.
Editor: quattutuquat
—————
Sau bữa tối, má»i ngưá»i cùng nhau ước nguyện, cắt bánh rồi hát hò má»™t lúc, lúc đám đông giải tán thì đã là rất muá»™n.
Không có ngưá»i ngoà i ở đây, Giản Chước Bạch má»›i nghe Há» Mạn nói, thì ra Tần Phó vá»›i Thẩm Tịch Dao có thể sẽ kết hôn.
Giản Chước Bạch đột nhiên bừng tỉnh: “Chẳng trách tối nay thằng nhãi Tần Phó kia yên tÄ©nh lạ thưá»ng, hoá ra là giả bá»™ lạnh lùng.”
“Loại chuyện như tình cảm, chúng ta quan tâm nhiá»u cÅ©ng không hay, Ä‘á»u là ngưá»i trưởng thà nh cả rồi, để bá»n há» tá»± xá» lý Ä‘i. Nhìn chung Tần Phó vá»›i Tịch Dao còn có hi vá»ng, nhưng Thấm Bảo vá»›i Văn Thư Sinh thì thá»±c sá»± rất khó nói.” Há» Mạn bất lá»±c lắc đầu.
Giản Chước Bạch tá»± động lá»c những lá»i cá»§a Há» Mạn, cuối cùng lá»t và o tai chỉ còn lại hai chữ.
“Thấm Bảo?” Anh nhìn Há» Mạn, “Sao em lại gá»i cô ấy thân thiết như thế?”
Há» Mạn nhất thá»i buồn cưá»i: “Bá»n em gá»i nhau như váºy từ hồi cấp ba rồi, giấm nà y mà anh c*̃ng ăn à ?”
“Cho tá»›i bây giá» em cÅ©ng chưa từng gá»i anh là “Bảo”, đương nhiên là anh phải ghen rồi.”
Tối nay tâm tình Há» Mạn không tồi, tốt tÃnh dá»— dà nh anh: “Anh cÅ©ng là bảo bối cá»§a em.”
“Tháºt không?” Giản Chước Bạch trá»±c tiếp ôm ngang cô lên, “Váºy tối nay có biểu thị gì không?”
Há» Mạn ôm lấy cổ anh, mất tá»± nhiên nói: “Cẩn tháºn đừng để dì Trương nhìn thấy, lên lầu trước Ä‘i.”
Editor: quattutuquat
—————
Giản Chước Bạch tắm rá»a xong Ä‘i ra, Há» Mạn Ä‘ang ngồi trước bà n là m việc, trên tay cầm cuốn vở tiếng Anh mà u hồng, láºt Ä‘i láºt lại xem trang cuối cùng mà Giản Chước Bạch đáp lại cô.
Ngưá»i đà n ông Ä‘i tá»›i, đứng sau lưng cô, dưới ánh đèn, trên trang giấy trắng cá»§a cuốn vở in hình bóng anh.
HỠMạn phát giác ra, quay đầu nhìn anh.
Giản Chước Bạch nhướng mà y: “Tại sao phải thỉnh thoảng lấy ra xem? Nếu em thÃch câu đó, anh có thể nói cho em nghe má»—i ngà y.”
“Nghe nhiá»u rồi sẽ không còn cảm giác.” Há» Mạn gấp cuốn vở lại, xoay ghế xoay sang góc đối mặt vá»›i anh, “Lần trước anh há»i em thÃch anh từ khi nà o, em trả lá»i rồi. Còn anh thì sao, anh thÃch em từ khi nà o?”
Giản Chước Bạch như ngưá»i không xương ngồi tá»±a và o mép bà n, khóe miệng cong lên: “Năm lá»›p hai tiểu há»c anh đã tặng em quà , còn cần há»i loại vấn đỠnà y sao?”
“Con sâu lông doạ em sợ phát khóc kia mà cÅ©ng gá»i là quà hả?”
“Nhưng mà anh vất vả lắm má»›i bắt được nó đấy.”
Há» Mạn lấy chân gãi gãi bắp chân anh: “Há»c sinh tiểu há»c thì biết cái gì, cái đó không tÃnh. Em Ä‘ang há»i vá» loại ký ức khắc sâu vá» cảm giác tim anh Ä‘áºp thình thịch vì em cÆ¡, ký ức sá»›m nhất cá»§a anh là khi nà o?”
“Tháºt sá»± muốn biết à ?”
Há» Mạn gáºt đầu: “Vâng.”
Giản Chước Bạch do dá»± hai giây, nhìn cô: “Há»c kỳ hai năm ba trung há»c cÆ¡ sở, khi kỳ thi lên cấp ba sắp diá»…n ra.”
Há» Mạn: “?”
Trưá»ng há»c quý tá»™c là nÆ¡i phân biệt giai cấp bè phái rất rõ rà ng, khi đó Táºp Ä‘oà n Giản Trì đã bị khống chế, có ngưá»i cho rằng hai anh em Giản Chước Bạch kiểu gì cÅ©ng sẽ thất thế, bị trục xuất khá»i Táºp Ä‘oà n Giản Trì chỉ là vấn đỠsá»›m muá»™n.
Cá»™ng vá»›i việc bản thân anh “vò mẻ không sợ nứt”, không chịu há»c hà nh, trở thà nh phế váºt trong mắt giáo viên, ánh mắt ngưỡng má»™ cá»§a các bạn há»c cÅ©ng biến mất theo. Những ngưá»i trước đây không thÃch anh xáo động, tá»± nhiên cÅ©ng nhân cÆ¡ há»™i nà y mà khoe khoang.
Ngà y đó anh Ä‘ang ở siêu thị mua đồ lặt vặt, nghe thấy hai nam sinh cưá»i nói bà n tán ở cá»a: “Trước đây Giản Chước Bạch nhìn qua trông rất lợi hại, cao cao tại thượng, tao chá»§ động kết bạn vá»›i nó, thế mà nó há» hững lạnh nhạt. Bây giá» ba mẹ nó chết rồi, tháºt đúng là báo ứng mà , bây giá» biến thà nh dạng há»—n đản gì, đến cả cái rắm cÅ©ng không bằng!”
“Không chừng sau nà y nó nghèo đến mức không trả nổi há»c phà cá»§a trưá»ng trung há»c tư nhân, đến lúc đó, nó còn không xứng xách dép cho bá»n mình.”
“Tao nghi vốn dÄ© ngay từ đầu thà nh tÃch cá»§a nó đã không tốt, trước đó đạt được những giải thưởng kia có khi là do ba mẹ nó bá» tiá»n đút lót, trên Ä‘á»i nà y không có chuyện gì là tiá»n không giải quyết được, căn bản chẳng có gì công bằng cả.”
Giản Chước Bạch đứng sau kệ hà ng, nắm đấm dần siết chặt lại, trên trán nổi gân xanh.
Anh định ra ngoà i dạy cho đám ngưá»i đó má»™t bà i há»c thì nhìn thấy Há» Mạn đứng trước tá»§ lạnh đã vặn nắp má»™t chai soda hất và o bá»n há».
Nước ngá»t tạo thà nh má»™t đưá»ng vòng cung trong không trung, cuối cùng đáp thẳng xuống mặt và ngưá»i hai tên nam sinh, vô cùng cháºt váºt.
Nam sinh lau mặt, Ä‘ang định nổi giáºn chá»i thá», nhìn thấy là Há» Mạn, phần lá»›n kiêu căng láºp tức hạ xuống.
Bối cảnh cá»§a Há» gia khiến cáºu ta không dám đắc tá»™i.
Há» Mạn lạnh mặt, nhà n nhạt nói: “Tôi thấy miệng cá»§a các cáºu chắc chắn là ướp phân nhiá»u năm, thấm nhuần hương vị rồi, phải dùng nước ngá»t rá»a cho sạch má»›i được.”
“Tìm kiếm cảm giác ưu việt từ bất hạnh cá»§a ngưá»i khác, còn dương dương tá»± đắc, c*̃ng không vá» nhà soi gương xem lại mình Ä‘i, xem có xứng đáng hay không.”
Sắc mặt hai ngưá»i kia rất khó coi, vốn Ä‘ang định bước và o siêu thị thì láºp tức thu chân lại, xám xịt bá» Ä‘i.
Há» Mạn nhìn chai rá»—ng trong tay, lại mở tá»§ lạnh lấy thêm má»™t chai, cảm giác có ngưá»i Ä‘ang nhìn mình, cô vô thức quay đầu lại, lúc nà y má»›i phát hiện Giản Chước Bạch Ä‘ang đứng bên cạnh kệ hà ng, yên lặng chăm chú nhìn cô.
Hoá ra anh ở đây, xem ra đã nghe thấy hết những lá»i ban nãy rồi.
Cô là ngưá»i ngoà i nghe còn bất bình, ngưá»i trong cuá»™c như anh nghe xong chắc là khó chịu lắm.
Nhìn chăm chú và o nắm đấm đang siết chặt của thiếu niên, HỠMạn chần chừ một lúc rồi lấy thêm một chai soda nữa.
Sau khi thanh toán xong bước tới, HỠMạn đưa một chai cho anh.
Thiếu niên yên lặng nhìn cô chằm chằm, giống như má»™t vÅ©ng nước sâu, cảm giác lạnh lẽo đột nhiên dâng trà o trên ngưá»i anh do những lá»i vừa rồi vẫn chưa hoà n toà n tiêu tan, quai hà m lá»™ ra mấy phần lạnh thấu xương.
Bầu không khà ngưng trệ hai giây, Há» Mạn an á»§i anh: “Những ngưá»i kia chỉ là miệng thối mà thôi, cáºu cứ coi như chuá»™t trong khe cống ngầm kêu loạn và i tiếng là được, đừng để bụng nhé.”
Tay cầm hÆ¡i má»i, thấy anh không nháºn, Há» Mạn cưỡng ép nhét và o ngá»±c anh: “Tá»› má»i cáºu, đây gá»i là nước hạnh phúc, uống xong sẽ thấy sảng khoái, cáºu thá» Ä‘i.”
Giản Chước Bạch nháºn lấy chai soda, mặn chát nói: “Cảm Æ¡n.”
Anh không nói thêm lá»i thừa thãi, láºp tức rá»i Ä‘i.
Ra khá»i siêu thị không xa, sau lưng truyá»n đến tiếng hét khẽ cá»§a cô gái nhá»: “Giản Chước Bạch.”
Bóng lưng gầy gò của thiếu niên hơi khựng lại, quay đầu nhìn lại.
Cô gái buá»™c tóc Ä‘uôi ngá»±a đơn giản, dưới ánh mặt trá»i hai gò má hồng hà o trắng trẻo, nghÄ© đến thiếu niên siết chặt nắm đấm lúc trước, cô do dá»± má»™t chút, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Sắp thi cấp ba rồi, lúc nà y không nên đánh nhau vá»›i những ngưá»i đó, đánh nhau trong trưá»ng sẽ bị Ä‘uổi há»c, vì những ngưá»i đó mà mất Ä‘i cÆ¡ há»™i dá»± thi thì không đáng.”
Li.ếm môi má»™t cái, giá»ng cô mang theo sá»± an á»§i: “Tá»› biêÌt, không có ngưá»i thân sẽ rất Ä‘au khổ, nhưng ná»—i Ä‘au nà y rồi cÅ©ng sẽ qua. Tá»› tin là cáºu sẽ cà ng ngà y cà ng tốt hÆ¡n.”
“Äiểm danh rồi, tá»› Ä‘i trước đây.” Há» Mạn cưá»i vá»›i anh, cầm chai soda chạy đến tòa nhà giảng dạy phÃa xa.
Giản Chước Bạch nhìn bóng dáng biến mất kia, nắm chặt chai soda trong tay, trong bối cảnh ồn à o xung quanh, có thứ gì đó lan tá»a quấn lấy trái tim anh, gần như Ä‘iá»u khiển hÆ¡i thở cá»§a anh.
Anh vặn nắp chai soda tháºn trá»ng nhấp má»™t ngụm, hương vị ngá»t ngà o lan tá»a trên đầu lưỡi rồi chảy thẳng và o tim.
Loại cảm giác nà y rất kỳ diệu.
Anh đã âm thầm để ý đến cô gái nà y từ lâu, cảm thấy cô má»ng manh thiếu tình thương, cần ngưá»i che chở, nhưng rồi má»™t ngà y cô lại dÅ©ng cảm đứng trước mặt anh, đứng ra bảo vệ anh, sợ rằng anh vì đánh nhau mà bị Ä‘uổi há»c, mất cÆ¡ há»™i thi và o trưá»ng cấp ba.
Cô còn cưá»i Ä‘i vá» phÃa anh, nói vá»›i anh, anh sẽ ngà y cà ng tốt hÆ¡n.
Sau tai nạn xe hÆ¡i cá»§a ba mẹ, anh thưá»ng xuyên gặp ác má»™ng, ná»a đêm giáºt mình tỉnh giấc.
Sau ngà y hôm đó, trong vô số đêm khó khăn, anh luôn có thể nghÄ© vá» khuôn mặt tươi cưá»i đó và niá»m hạnh phúc do chai nước soda mang lại.
Cũng bắt đầu từ đó, anh từ âm thầm để ý như trước đây, chuyển sang có ý đồ chiếm hữu.
Anh muốn lại gần cô, muốn có được cô.
Khi lên lá»›p 10, Giản Chước Bạch vẫn nhá»› như in cảm giác phấn khÃch và vui sướng khi biết mình được há»c cùng lá»›p vá»›i cô.
Việc nà y đối với HỠMạn là chuyện đã xảy ra quá lâu, nghe Giản Chước Bạch nhắc đến cô mới mơ hồ nhớ tới.
Äúng là cô đã giúp Giản Chước Bạch giáo huấn hai ngưá»i kia, chá»§ yếu là do khi đó cô đúng lúc ở đấy, lá»i nói kia thá»±c sá»± rất khó nghe, cho nên cô má»›i không nhịn được mà hất soda và o bá»n há».
Và o thá»i Ä‘iểm đó, Há» Mạn được tÃnh là má»™t ngưá»i luôn thÃch bênh vá»±c kẻ yếu.
Giản Chước Bạch trước đây là chúng tinh phá»§ng nguyệt, cách cô rất xa, cô sẽ không quá để ý, nhưng má»™t ngà y ná», khi ngưá»i nổi tiếng đó ngã xuống khá»i tầng mây, quá thảm thương, cô liá»n nổi lòng thương xót, có vẻ cÅ©ng rất khó chịu.
Tháºt ra bây giá» nghÄ© lại cÅ©ng có chút không thể tin được, cái miệng nà y cá»§a Há» Mạn không giá»i mắng ngưá»i lắm, nhưng xem ra lúc đó mắng cÅ©ng rất gay gắt, còn có những lá»i lẽ thô t.ục.
Quả nhiên là lúc con ngưá»i ta gấp gáp thì lá»i gì cÅ©ng dám nói.
Dưới ánh đèn ấm áp, Há» Mạn ôm cổ anh, hai chân vòng qua eo anh: “Thì ra vì thế nên em má»›i bị anh để mắt tá»›i à ?”
“ÄuÌng vậy đấy.” Giản Chước Bạch bế cô đến bên giưá»ng, hôn nhẹ lên môi cô, trong đáy mắt Ä‘en láy hiện lên và i phần nhu tình, “Bị anh để mắt tá»›i rồi, dù thế nà o cÅ©ng phải quấn lấy em.”
Dây thắt bên hông váy ngá»§ bị anh cởi ra, cổ áo rá»™ng mở, trên mặt Giản Chước Bạch thoáng qua má»™t tia kinh ngạc, sau đó ánh mắt tối sầm lại, hô hấp hÆ¡i trầm xuống: “Em mua khi nà o váºy?”
Há» Mạn mặc má»™t bá»™ ná»™i y tình thú bên trong, là m từ ren trắng tinh khiết, lá»™ ra sá»± cám dá»— cá»§a dụ.c vá»ng thuần khiết.
Anh cứ nhìn chằm chằm như váºy, Há» Mạn có chút ngượng ngùng, nói là nhÃ: “Mua từ rất lâu rồi.”
“Sao trước đây không thấy em mặc?”
“Sau khi mua vá», em đã bà máºt giấu nó Ä‘i rồi.”
Trong khoảng thá»i gian nà y chuẩn bị cho kỳ thi, cô biết Giản Chước Bạch vì sợ cô sẽ không có đủ tinh lá»±c nên vẫn luôn rất khắc chế.
Bây giá» thi xong rồi, hiếm khi được thả lá»ng, đương nhiên cô cÅ©ng muốn gắng sức thá»a mãn anh.
“Ông xã.” Há» Mạn kìm lại sá»± thẹn thùng, nâng cằm anh lên, ghé và o tai anh nhẹ giá»ng nỉ non, “Äêm nay, em nghe anh hết.”
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 56 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.