Giới thiệu truyện
Mẫn Hy nhìn vào tấm ảnh cưới trong khung — chiếc váy trắng, nụ cười rạng rỡ của cô dâu, và khuôn mặt chú rể bị che khuất bởi một chiếc khăn lụa. Có lẽ đó cũng là sự che chắn tốt nhất cho những khoảnh khắc không bao giờ có tình cảm thực sự.
Hai năm hôn nhân trôi qua với một thỏa thuận lợi ích mà không hề có yêu thương. Mẫn Hy đã cố gắng từ cô dâu trẻ muốn thắp lửa tình cảm trong lòng Phó Ngôn Châu, nhưng tất cả những nỗ lực đó chẳng để lại được gì ngoài mệt mỏi. Cô quyết định từ bỏ và đạp nát những hy vọng sáo rỗng của chính mình. Mẫn Hy đưa ra bản thỏa thuận ly hôn — sạch sẽ, quyết liệt, không nhìn lại. Phó Ngôn Châu chần chừ rồi ký tên, như những gì họ có cũng chỉ dừng lại ở giấy tờ pháp lý.
Nhưng sau những ngày ly hôn, thứ mà Phó Ngôn Châu không thể buông bỏ lại chính là Mẫn Hy. Khi hay tin cô đi xem mắt — có thể là một cuộc hẹn hò — anh lặng lẽ xuất hiện để phá hoại. Anh xin lỗi, cầu xin được bắt đầu lại, và dù Mẫn Hy nói rằng cô đã buông bỏ anh, anh vẫn khăng khăng: “Em buông bỏ anh cũng chẳng sao, anh đặt em trong lòng mình là được.” Đó là một hành động cố chấp đến tột cùng của một người đã quá muộn để nhận ra những gì anh đã mất.
“Cố Chấp – Mộng Tiêu Nhị” kéo bạn vào câu chuyện về hai người không biết cách yêu thương đúng lúc, rồi phải chịu hậu quả của sự chậm chạp ấy. Trong bình yên của một cuộc hôn nhân hợp đồng hoặc sự tuyệt vọng khi yêu một người mãi không quay lại, liệu có con đường nào để họ gặp nhau ở giữa?