Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới Chương 571

672 chữ ≈ 3 phút đọc 9 giờ trước
Trước Sau

Thẩm Dao Chu lúc này mới nhớ đến mục đích của mình, lại có chút không nói nên lời.

Bầu không khí nhất thời chìm vào im lặng.

Đây vốn là bầu không khí mà Phó Sinh Hàn rất quen thuộc, dù sao trước kia khi hắn làm bạn với Diệp Quy Viên, thường xuyên cảm thấy Diệp Quy Viên phiền, hy vọng hắn nói ít lại.

Nhưng khi gặp Thẩm Dao Chu, dường như mọi chuyện đã hoàn toàn khác.

Hắn hy vọng Thẩm Dao Chu có thể nói chuyện nhiều hơn với hắn, hy vọng họ có thể trở về như trước, Thẩm Dao Chu sẽ cười nói với hắn rất nhiều chuyện, còn hắn chỉ cần ở bên lắng nghe cũng cảm thấy rất an tâm, rất hạnh phúc.

Thẩm Dao Chu do dự hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định mở lời.

Ngươi…

“Ngươi…”

Phó Sinh Hàn cũng lên tiếng cùng lúc.

Cả hai người đều ngừng lại, Thẩm Dao Chu vội vàng nói: “Ngươi nói trước đi”

Phó Sinh Hàn mím chặt môi: “Sau khi trở về từ Lăng Hàn Băng Nguyên, ngươi thường xuyên tránh mặt ta, có phải ta… đã làm sai chuyện gì chăng?”

Trái tim Thẩm Dao Chu như thắt lại.

Nàng bỗng nhiên nhận ra, nói ra sự thật, có lẽ Phó Sinh Hàn sẽ bị tổn thương, nhưng nếu nàng không nói gì, Phó Sinh Hàn lại càng thêm đau lòng, nàng không nên vì sợ hãi mà chọn cách trốn tránh.

Nàng nhắm mắt lại rồi lại mở ra, quyết tâm nói ra lá thư mà Tô Thanh Uẩn để lại.

Phó Sinh Hàn im lặng không nói.

Trái tim Thẩm Dao Chu lại một lần nữa bất an, áy náy lên tiếng: “Xin lỗi, ta không nên vì sợ hãi của bản thân mà cứ trốn tránh, không nói rõ mọi chuyện, rõ ràng là ta nói muốn ngươi tin tưởng ta, thế nhưng…”

Phó Sinh Hàn lắc đầu, ngắt lời nàng: “Không sao.”

“Vậy ngươi…” Thẩm Dao Chu quan sát biểu cảm của hắn, có chút lo lắng.

Nhưng Phó Sinh Hàn lại nở một nụ cười nhàn nhạt, như hiểu được hàm ý của nàng: “Tô Thanh Uẩn cứu ta là sự thật, năm đó nếu không phải nàng ta bảo vệ, ta đã c.h.ế.t rồi, ta sẽ không vì nàng ta có tâm tư khác mà phủ nhận hết thảy.”

Nhưng Thẩm Dao Chu vẫn không yên tâm, do dự hỏi: “Vậy ngươi… có buồn không?”

Phó Sinh Hàn ngẩn người.

Thẩm Dao Chu có chút không tự nhiên nói: “Trước kia ngươi từng nói mẫu thân ta là người đầu tiên cho ngươi hơi ấm, bây giờ ngươi biết được, lúc trước người cứu ngươi không hoàn toàn vì lòng tốt, vậy ngươi có thất vọng buồn bã không?”

Phó Sinh Hàn im lặng.

Thất vọng buồn bã có lẽ cũng có một chút, nhưng hắn đã quen với số phận như vậy, ngược lại còn cảm thấy là lẽ đương nhiên.

Nhưng phản ứng của Thẩm Dao Chu lại nằm ngoài dự đoán của hắn. Giọng Phó Sinh Hàn có chút khó khăn: “Ngươi đang lo lắng cho ta?”

Thẩm Dao Chu gật đầu: “Đúng vậy…”

Lời nàng còn chưa dứt đã bị Phó Sinh Hàn dùng sức ôm vào lòng, nhưng cánh tay hắn ôm nàng lại vô cùng kiềm chế, hắn khẽ nói: “Cảm ơn ngươi đã lo lắng cho ta.”

Thẩm Dao Chu cũng ngẩn người, rất lâu sau mới nhẹ nhàng vỗ về lưng hắn.

Không biết vì sao, nàng cảm thấy Phó Sinh Hàn lúc này có chút đáng yêu.

Việc đã đến nước này, nàng không còn giấu Phó Sinh Hàn bất cứ điều gì nữa, kể cả chuyện mình xuyên không, còn có kiếp trước, thậm chí cả hệ thống cũng nói cho hắn biết.

Phó Sinh Hàn nghe xong thì hoàn toàn ngây người.

Trong đầu hắn dường như có thứ gì đó lóe lên rất nhanh nhưng lại biến mất không dấu vết.

Hắn có chút chán nản: “Có lẽ kiếp trước ta đã làm gì sai mới khiến tâm huyết của ngươi đổ sông đổ biển.”

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 571 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng