Chương 39: Bán lươn, bá»™p bá»™p bá»™p, từng bước chân vững chãi khiến cho ngưá»i nhà được sống cuá»™c sống tốt (2) Trá»ng Sinh Chu�
Dù cho 11 tệ 7 hà o 8 xu trong tay còn cần để lại để thu mua lươn.
Thế nhưng, Giang Châu muốn.
Kiếm tiá»n nhanh so vá»›i niá»m vui cá»§a hai cô con gái.
Hắn nhất định sẽ không chút do dá»± lá»±a chá»n vế sau.
“Äồng chÃ, tôi muốn miếng vải nà y, bao nhiêu tiá»n má»™t thước váºy?”
Nhân viên bán hà ng đã Ä‘i tá»›i, dùng cây thước dà i trong tay chỉ và o đống vải và nói: “Là cái nà y sao?”
Giang Châu gáºt đầu.
Quỹ viên nói: “Cuá»™n vải là vải bông thượng hạng, nếu có phiếu vải thì là 1 tệ má»™t thước, không có thì 1 tệ 3 hà o má»™t thước.”
Giang Châu lấy phiếu vải ra.
6 phiếu vải.
Mua 6 thước vải, cũng chỉ vừa đủ cho hai cô con gái là m mỗi bé một bộ.
Giang Châu trả tiá»n, nháºn vải, nhanh chóng Ä‘i vá» nhà .
~~~
Äi thẳng trở vá» thôn Lý Thất.
Giang Châu cảm thấy đau nhức ở bắp chân và bụng.
Hắn đẩy xe đẩy tay, mặt trên đặt thùng không, lúc trở lại cÅ©ng tiện tay hái Ãt rau cần dại.
VỠđến nhà , hắn đẩy mạnh xe đẩy tay và o sân nhá», nhanh chóng Ä‘i đến bên cạnh lu nước, dùng muôi múc nước, há miệng lá»›n uống má»™t ngụm lá»›n.
Trong phòng, Liá»…u Má»™ng Ly Ä‘ang gắp thức ăn cho hai đứa con nÃt, nghe tiếng động, hai đứa con nÃt láºp tức chạy ra bên ngoà i.
“Ba ba ~ ba ba đã vá» rồi?!”
“Viên Viên, nhá»› ba ba ~ “
Hai đứa con nÃt á»n ẻn ngây thÆ¡ nói.
Một trái một phải, lao mạnh và o trong lòng của Giang Châu.
Liá»…u Má»™ng Ly cÅ©ng nhìn thoáng ra phÃa bên ngoà i.
Sau khi nhìn thấy Giang Châu cầm trong tay muôi múc nước, cô láºp tức nhăn mà y.
“Có nước Ä‘un sôi trong bình sứ, đừng uống nước lã, không an toà n.”
Liễu Mộng Ly nói.
Giang Châu nhếch miệng cưá»i, đồng ý.
Hắn buông muôi múc nước, lại đưa ra tay, nhẹ nhà ng quét qua sống mÅ©i cá»§a hai đứa con nÃt.
“Ba ba, ma ma nói Äoà n Äoà n cùng em gá isắp có quần áo má»›i mặc rồi!”
Cái đầu nhỠđầy tóc má»m mại cá»§a Äoà n Äoà n cá» cỠở trong lòng cá»§a Giang Châu, dáng dấp nÅ©ng nịu khiến cho trái tim cá»§a Giang Châu ấm áp.
“Viên Viên, muốn mặc, váy váy hoa ~ “
Hai ngà y nà y Viên Viên ăn nhiá»u chất béo.
Khuôn mặt nhá» nhắn dưá»ng như cÅ©ng mịn mà ng hẳn.
Lúc nà y núc nÃch thịt, có hÆ¡i hồng hà o, không còn là da mặt và ng khe như mà u nến trước đây nữa.
Giang Châu nhịn không được, nhẹ nhà ng sỠlên khuôn mặt nhỠnhắn hình quả trứng của con gái.
“Äoà n Äoà n Viên Viên có muốn mặc váy hoa không??”
Giang Châu há»i.
Hai đứa con nÃt vừa nghe đến váy hoa, ánh mắt láºp tức sáng lên, ôm chân cá»§a Giang Châu dùng đầu cá» mạnh.
“Váy hoa ~ váy hoa ~ “
“Äoà n Äoà n thÃch hoa váy ~ “
“Viên Viên cÅ©ng thÃch ~ “
Giang Châu lau mồ hôi trên trán.
Hắn cưá»i nói: “Tốt, Äoà n Äoà n Viên Viên nhắm mắt lại, lát nữa má»›i có thể mở mắt ra nhé!”
Hai đứa con nÃt ngoan ngoãn nghe lá»i nhắm hai mắt lại.
Giang Châu Ä‘i tá»›i trước xe đẩy tay, lấy ra 6 thước vải dùng giấy báo gá»i lại.
6 thước vải, và o thá»i hiện đại thì xấp xỉ 5 m2.
Vừa đủ may cho hai con cô con gái mỗi bé một bộ.
Giang Châu cầm vải, Ä‘i tá»›i bên cạnh hai đứa con nÃt.
Bá»n trẻ Ä‘ang to mò từ từ nhắm hai mắt, vươn hai bà n tay nhá» bé, che mắt lại.
Nhưng thực sự lại quá háo hức.
Hai đứa trẻ len lén từ giữa kẽ tay lộ ra một khe hở.
“Ba ba ~ xong chưa?”
Äoà n Äoà n á»n a á»n ẻn há»i.
“Viên Viên, muốn nhìn ~ “
Giang Châu Ä‘i tá»›i trước mặt hai con, cưá»i nói: “ÄÆ°á»£c rồi ~ “
Hai đứa con nÃt nghe váºy, láºp tức thả tay xuống mở mắt ra.
Má»™t khối vải hoa cúc xinh xắn gá»n gà ng láºp tức xuất hiện ở trước mặt cá»§a hai cô con gái nhá».
Hai đứa con nÃt kinh ngạc sững sá».
Hai cô bé còn chưa từng có bái kiến xinh đẹp như váºy nhá» bé vải len sá»c!
“Nhìn có được hay không?”
Giang Châu há»i.
“Äẹp! Äoà n Äoà n! ThÃch! ThÃch!”
“Viên Viên cÅ©ng thÃch! Giặt rÅ© giúp cất!”
Hai đứa trẻ, hoa chân múa tay vui sướng, muốn vươn bà n tay nhá» bé chạm và o bông hoa nhá», rồi lại sợ là m dÆ¡.
Dáng vẻ cá»±c kỳ tháºn trá»ng, khiến cho Giang Châu vừa chua xót lại cảm động.
Hắn nói: “Äể ma ma may váy cho Äoà n Äoà n Viên Viên, có được không nà o?”
Liễu Mộng Ly cũng vừa từ trong nhà bước ra.
Cô nhanh chóng nhìn thấy khối vải hoa ở trong tay của Giang Châu.
Liễu Mộng Ly đau lòng đi tới.
“Chất liệu nà y là bông tinh khiết, 1 thước 1 tệ à !?”
Cô có chút tiếc tiá»n: “Bá»n nhá» lá»›n nhanh, mua vải mắc như váºy lãng phÃ.”
Giang Châu chỉ cưá»i.
“Chỉ cần con thÃch, tiá»n nà y sẽ không xà i uổng.”
Giang Châu biết, tuy Liá»…u Má»™ng Ly tiếc tiá»n, thế nhưng đương nhiên cô rất ưng ý vá» khối vải nà y.
Dù sao, quần áo đẹp đẽ, ngưá»i nà o không thÃch?
Hơn nữa vẫn là mua váy cho con gái.
“Äáng tiếc là không thể mua vải may váy cho em được.”
Giang Châu bỗng nhiên mở miệng nói.
Ãnh mắt cá»§a hắn nhìn chằm chằm Liá»…u Má»™ng Ly.
Cô vợ sá»ng sốt, chỉ cảm thấy gương mặt hÆ¡i nóng lên.
“Tui có áo quần mặc rồi, không cần…”
“Em mặc và o, nhất định rất đẹp.”
Liễu Mộng Ly còn chưa nói hết câu, Giang Châu đã mở miệng cắt ngang cô.
Hắn cưá»i khanh khách nhìn mình, ánh mắt dịu dà ng, có tia tình ý mà từ trước tá»›i giá» Liá»…u Má»™ng Ly chưa từng nhìn thấy.
Trái tim cá»§a cô cứ như bị váºt gì đó chạm và o.
Gương mặt cÅ©ng nóng rá»±c như bị lá»a thiêu.
“Chiá»u nà y tui phải Ä‘i đến nhà dì Trương ở đầu thôn mượn máy may.”
Liá»…u Má»™ng Ly nhanh chóng chuyển trá»ng tâm câu chuyện, nhẹ giá»ng nói.
Giang Châu cÅ©ng không suy nghÄ© nhiá»u.
Hắn lại dùng khăn mặt lau mồ hôi trên trán, nhếch miệng cưá»i.
“Anh Ä‘i là m cÆ¡m.”
Thịt heo mua và o Tiết Thanh Minh còn chưa ăn xong.
Vì sợ hư.
Giang Châu còn ướp muối.
Cắt má»™t miếng thịt, cho và o nước sạch rá»a hai lần, rá»a sạch gần hết muối dÃnh trên đó.
Giang Châu mới bắt đầu nấu ăn.
Rau cần dại xà o thịt, á»›t khô xà o hái ngoà i cá»a, má»™t tô trứng hấp, và canh gan heo còn sót lại từ hôm qua.
Cuối cùng là một nồi lớn đầy cơm trắng.
Dá»±a và o tốc độ kiếm tiá»n hiện giá» cá»§a Giang Châu muốn ăn thịt tươi má»—i ngà y cÅ©ng có chút miá»…n cưỡng.
Dù sao má»›i vừa trá»ng sinh có và i ngà y.
Ngôi nhà nà y giống như má»™t ngôi nhà tranh vách đất, chá»— nà o cÅ©ng có vết nứt, chá»— nà o cÅ©ng cần tiá»n sá»a.
Giang Châu cũng không gấp.
Chân đạp thực địa, bước từng bước một.
Hắn chắc chắn có thể để cho bá»n nhá» có được cuá»™c sống tốt.