Chương 828: Một lúc h�? ?�ồ
“Lần trước ta đã nói vá»›i ngươi, chuyện trước kia, lòng Bạch Thạch ÄÆ°á»ng kia có hÆ¡i nghi ngá», cÅ©ng cảm thấy đã bị lá»— má»™t số tiá»n, trong đầu cÅ©ng không còn suy nghÄ© vá» việc là m ăn nữa, hai chúng ta đã là kiếm được má»™t khoản tiá»n rồi, cÅ©ng đã Ä‘á»u chia ra, má»—i ngưá»i Ä‘á»u yên ổn sống cuá»™c sống còn lại.”
“Ngươi thì tốt rồi, cả ngà y vẫn còn nghÄ© được lá»i bao nhiêu bạc? Ngươi sẵn lòng tá»± mình nhảy xuống hố lá»a, cÅ©ng kéo theo ta!”
Trần Thượng quẳng lại má»™t câu đầy những lá»i tà n nhẫn như thế, báºt đứng dáºy muốn Ä‘i ra ngoà i.
Quách Thuá»· Sinh đầu tiên sững sá», tiếp đến má»™t mặt tức giáºn, bước lên phÃa trước ngăn Trần Thượng lại.
“Cái tên khốn ngươi đây! Lúc trước, luôn mồm nói vá»›i ta Bạch Thạch ÄÆ°á»ng muốn phái ngươi Ä‘i Hà ng Châu mua tÆ¡ sống, bảo ta trong quãng thá»i gian nà y tìm ngưá»i mua cà ng sá»›m cà ng tốt, nhưng bây giá» lại bảo chưa từng nói vá»›i ta việc nà y?”
“Ta nói vá»›i ngươi Bạch Thạch ÄÆ°á»ng bảo ta Ä‘i mua tÆ¡ sống lúc nà o?” Sau khi Trần Thượng tức giáºn, cà ng ngạc nhiên nhiá»u hÆ¡n.
“ChÃnh là lần trước, lúc ta bảo ngươi lấy và i tấm vải từ bên trong Linh Lung Các, ngươi cho ngưá»i đưa vải đến chá»— ta, bức thư kẹp trong mấy tấm vải kia viết rõ rà ng như thế mà !”
Quách Thuá»· Sinh chỉ và o mÅ©i Trần Thượng mà mắng: “Giấy trắng má»±c Ä‘en, ngươi còn muốn thế nà o đây? Ngươi lại nói thôi, có phải là ngươi tá»± tìm được ngưá»i mua, muốn độc chiếm tiá»n bạc nên lừa ta rằng không có chuyện nà y không?”
“Há» Trần kia, ngươi cÅ©ng đừng quên, hai chúng ta là châu chấu trên má»™t sợi dây thừng, nếu như ta xảy ra chuyện gì đó, ta cÅ©ng sẽ tuôn ra tất cả má»i chuyện cá»§a ngươi, dá»±a và o tÃnh tình cá»§a Bạch Thạch ÄÆ°á»ng kia, ngươi nghÄ© má»™t chút xem hắn sẽ đối phó vá»›i ngươi thế nà o!”
“Chỉ nói miệng không, ngươi nói xem, ngưá»i bên ngoà i sẽ tin sao? Nếu tháºt sá»± náo loạn, ta sẽ nói là ngươi vu oan hãm hại ta!” Trần Thượng không cam lòng yếu thế, phản ứng lại.
Quách Thuá»· Sinh nà y, tháºt sá»± là kiếm tiá»n đến Ä‘iên rồi, vì kiếm tiá»n mà đến những lá»i nà y cÅ©ng có thể nói ra miệng.
CÅ©ng không nghÄ© má»™t chút, rõ rà ng bản thân hắn đã từng nói mình muốn chà o từ giả Linh Lung Các, Quách Thuá»· Sinh còn bịa ra lá»i nói dối nà y muốn uy h**p hắn nữa, cho rằng hắn tháºt sá»± ngốc rồi hay sao váºy…
Trần Thượng phỉ nhổ xem thưá»ng má»™t tráºn, nhưng cÅ©ng láºp tức ngẩn ngưá»i.
Lá»i nói dối như váºy, khó tránh hÆ¡i quá vụng vá», theo lý mà nói Quách Thuá»· Sinh nà y không đến mức ngu ngốc mà bịa ra lá»i nói dối để uy h**p hắn đến mức nà y.
Trần Thượng suy nghÄ©, bình tÄ©nh lại, nhìn vá» phÃa Quách Thuá»· Sinh: “Ngươi nói, lúc ấy ta từng viết thư cho ngươi sao?”
“Nói nhảm!” Quách Thuá»· Sinh quát: “Nếu không phải ngươi viết thư cho ta, sao ta phải Ä‘i tìm ngưá»i mua gì chứ? Còn bảo ta phải lặng lẽ kÃn tiếng, đừng để cho ngưá»i ngoà i phát hiện nữa, còn nói cái gì mà bây giá» ngươi không thể ra và o cá»a hà ng má»™t cách dá»… dà ng, cÅ©ng vì không để Bạch Thạch ÄÆ°á»ng Ä‘em lòng sinh nghi, sau nà y cứ dùng cách đưa thư như thế nà y, giấy trắng má»±c Ä‘en nà y ta vẫn còn giữ ở nhà đấy, sao nà o, muốn ta lấy đến ném lên mặt ngươi má»›i được sao?”
Trần Thượng lại suy nghÄ© má»™t hồi: “Váºy cuá»™c gặp mặt ở quán trà ngà y hôm nay, cÅ©ng là ta gá»i ngươi ra?”
“Äó là đương nhiên.” Quách Thuá»· Sinh nhìn Trần Thượng hệt như má»™t kẻ đần: “Ngươi bảo má»™t tên tiểu nhị đến nhắn vá»›i ta, bảo ta đến quán trà nà y chá» ngươi, nói má»™t chút vá» chuyện ngươi Ä‘i Hà ng Châu mua tÆ¡ sống nên ta má»›i đến.”
Nghe Quách Thuá»· Sinh nói như váºy, Trần Thượng hÃt và o má»™t ngụm khà lạnh, sống lưng cả ngưá»i phát lạnh, sắc mặt cÅ©ng trở nên trắng bệch như tá» giấy.
Thấy cả ngưá»i Trần Thượng run rẩy, Quách Thuá»· Sinh có hÆ¡i buồn bá»±c: “Chuyện nà y có gì không đúng sao?” Quá không đúng rồi!
Bá» môi Trần Thượng không còn má»™t chút huyết sắc nà o, giá»ng nói cà ng run rẩy hÆ¡n: “Ta được má»™t đứa bé, nói rằng ngươi cho nó má»™t cây mứt quả, bảo nó nói vá»›i ta má»™t tiếng, để ta đến quán trà gặp ngươi…”
Quách Thuá»· Sinh cÅ©ng sững sá», sau má»™t lát má»›i phản ứng được.
Thế nà y là có ngưá»i ở giữa, liên tục truyá»n lá»i cho hai ngưá»i bá»n hỠđây mà !
Vá» phần ngưá»i kia là ai, mục Ä‘Ãch là gì, dùng đầu ngón chân cÅ©ng nghÄ© ra được!
Sắc mặt cá»§a Quách Thuá»· Sinh cÅ©ng vô cùng khó coi, lúc nà y cÅ©ng không còn lo được sẽ bà n chuyện mua bán tÆ¡ sống vá»›i Trần Thượng nữa, thoắt cái kéo cá»a nhã gian ra, co cẳng muốn chạy ra ngoà i.
Kết quả vừa bước ra cá»a đã đụng phải má»™t bóng dáng cao to ở phÃa đối diện, Quách Thuá»· Sinh đâm đầu và o má»™t cái cÅ©ng lảo đảo, không kịp vịn khung cá»a ở bên cạnh đã đặt mông ngồi xuống đất.
Mà lúc Trần Thượng nhìn thấy dáng vẻ cá»§ba ngưá»i kia, cÅ©ng ngây ra như phá»—ng, hai chân như rót chì, không thể chuyển động dù chỉ má»™t chút.
Bạch Thạch ÄÆ°á»ng nhìn hai ngưá»i bị doạ không nhẹ trước mặt, nhấc chân bước và o phòng, sau đó đóng cá»a nhã gian lại, lúc nà y má»›i chuyển má»™t cái ghế đến ngồi ở cá»a, thuáºn tay cầm má»™t tách trà má»›i đến, nhấp má»™t ngụm trà .
Tất cả động tác Ä‘á»u cháºm rãi, nhìn không ra như má»™t ngưá»i tức giáºn, nhưng hai ngưá»i Trần Thượng vá»›i Quác Thuá»· Sinh lại có thể cảm nháºn được sá»± tức giáºn hừng há»±c trên ngưá»i hắn.
Trần Thượng là ngưá»i phản ứng đầu tiên, vụt cái quỳ xuống mặt đất: “Ông chá»§, ngưá»i nghe ta nói, ta nhất thá»i bị mỡ heo là m mê mụi tâm trÃ, nghe Quách Thuá»· Sinh kia….”
“Nghe Quách Thuá»· Sinh giáºt dây, cho nên lúc Ä‘i mua tÆ¡ sống má»›i dá»±a và o danh nghÄ©a cá»§a mình mua đống hà ng kia, chuyển tay tăng thêm hai mươi phần trăm, bán cho Mạnh chưởng quỹ ở phá»§ thà nh, lấy tiá»n và o tay, bổ sung và o lá»— thá»§ng trong ngân hà ng tư nhân Linh Lung Các, sau khi trở lại Linh Lung Các thì nói ngưá»i bên kia đã trả lại khoản hà ng cá»§a bá»n ta, không há» mua tÆ¡ sống.”
Bạch Thạch ÄÆ°á»ng cắt ngang lá»i Trần Thượng, trầm giá»ng nói.
“Äúng, đại khái là như thế nà y.” Trong giá»ng nói cá»§a Trần Thượng đầy vẻ run rẩy: “Ông chá»§, ta tháºt sá»± là nhất thá»i hồ đồ thôi.”
“Ông chá»§ cÅ©ng biết, cuá»™c sống nhà ta khó khăn, mấy năm nay suốt ngà y cha cứ uống cá cược chÆ¡i gái, trong nhà thiếu nhiá»u khoản nợ, bây giá» thân thể cá»§a mẹ già không được tốt, cả nhà chỉ trông cáºy và o má»™t mình ta kiếm tiá»n mà thôi.”
“Má»—i ngà y ta Ä‘á»u ăn cám, nhà nghèo vẫn mặc quần áo có miếng vá như trước đây, ăn bánh cao lương Ä‘en, trùng hợp ta Ä‘i mua tÆ¡ sống, trên thuyá»n gặp được Quách Thuá»· Sinh, nói chuyện phiếm và i câu, Quách Thuá»· Sinh nà y biết ta Ä‘i mua tÆ¡ sống, lại ở Linh Lung Các, liá»n cổ vÅ© ta là m chuyện như váºy, nói hắn sẽ Ä‘i tìm ngưá»i mua, đến lúc đó xoay tay má»™t cái, cÅ©ng kiếm được bạc liá»n tay.”
“Vá» phần ông chá»§ ngưá»i bên nà y, không được thì chỉ có má»™t vụ là m ăn không thà nh, nhà lá»›n nghiệp lá»›n, ước chừng cÅ©ng không sao, lúc ấy ta liá»n nổi lên lòng tham…”
“Ông chá»§, ông chá»§, ngưá»i hãy nể mặt ta mấy năm nay là m việc ở Linh Lung Các tháºt thà , cần cù, tha cho ta lần nà y Ä‘i.”
Trần Thượng khóc ròng ròng, mặt Bạch Thạch ÄÆ°á»ng lại không có biểu cảm gì, để chén trà trong tay xuống: “Ngươi nói ngươi bị Quác Thuá»· Sinh kia cổ vÅ©, váºy ta muốn há»i ngươi má»™t chút, cầm Ä‘i mưá»i phần trăm trên khoảng tiá»n hà ng ở Linh Lung Các, nói rằng chi tiêu cho quanh đấy, đây cÅ©ng là chá»§ ý cá»§a Quách Thuá»· Sinh?”
“Chuyện nà y… Tháºt sá»± đúng là không phải.”
Là Trần Thượng cảm thấy việc là m ăn không thà nh, nếu không tiêu xà i một chút thì không chân thực lắm.
Nói là tiêu xà i quanh đấy cÅ©ng sẽ chân tháºt hÆ¡n má»™t chút, hÆ¡n nữa hắn cÅ©ng có lý do để lấy thêm má»™t khoản bạc.
Chuyện nà y, hắn cũng giấu diếm Quách Thuỷ Sinh.
Dù sao, Quách Thuá»· Sinh cÅ©ng chỉ tùy ý tìm má»™t ngưá»i mua, còn hắn phải là m loại chuyện vừa bất chấp nguy hiểm lại mất công như thế nà y, hai ngưá»i lại phải chia năm năm, Trần Thượng cảm thấy không hợp lý.
Lấy thêm nhiá»u má»™t khoản tiá»n, trong đầu cÅ©ng cảm thấy không tức giáºn như váºy nữa.
Lúc nà y, đối mặt vá»›i sá»± chất vấn cá»§a Bạch Thạch ÄÆ°á»ng, Trần Thượng chưa phản bác, cÅ©ng không giải thÃch, chỉ cúi đầu không nói má»™t lá»i nà o.