Chước Chước Lãng Mạn Chương 54: Phiên ngoại 2: ?�ến lượt em dỗ anh
Anh nói chuyện cách cô quá gần, cánh môi như có như không lướt nhẹ qua và nh tai nhạy cảm cá»§a cô, hÆ¡i thở ấm áp khiến Há» Mạn bất giác cổ rụt lại, cá»™ng vá»›i lá»i anh nói, hai gò má cô láºp tức đỠbừng, tim Ä‘áºp loạn nhịp như trống trầu.
Quả nhiên là anh nghÄ© như váºy.
Không đợi Há» Mạn nói gì, ngưá»i đà n ông đã giam giữ eo cô, đôi môi ấm áp từ và nh tai di chuyển xuống, cuối cùng chạm đến môi cô.
Äầu óc Há» Mạn trống rá»—ng, lưng vô thức dá»±a và o thân cây, lồng ngá»±c pháºp phồng.
Hai cánh môi má»ng chạm nhau, hô hấp dưá»ng như c*̃ng trở nên gấp gáp, từ nhẹ nhà ng lướt qua chuyển thà nh nụ hôn cà ng sâu, Há» Mạn dần dần nhắm mắt lại, thuáºn theo tiết tấu cá»§a anh.
Gió lướt qua ngá»n cây, hoa trà khẽ rung rinh, tiếng lao xao lá»t và o tai cô, khuấy động nhịp tim vốn đã Ä‘áºp rá»™n rà ng lá»™n xá»™n cá»§a cô lúc nà y.
Mãi cho đến khi nụ hôn triá»n miên cuồng nhiệt kết thúc, anh má»›i thoải mái hôn lên cổ và xương quai xanh cá»§a cô, hÆ¡n nữa còn không ngừng hôn xuống, cuối cùng lý trà cá»§a Há» Mạn cÅ©ng bị kéo vá», đưa ngón tay lên chặn môi anh, nhẹ nhà ng đẩy ra.
Giản Chước Bạch ngẩng đầu, mặt trá»i lặn đã biến mất từ ​​lâu, dưới bầu trá»i mỠảo, vầng trăng sáng treo trên đỉnh đầu, ánh trăng trong trẻo rá»i chiếu lên khuôn mặt góc cạnh rõ rà ng cá»§a anh, khiến đôi mắt kia cà ng thêm nhu tình như nước, là m cho ngưá»i ta mê muá»™i.
Anh vô tư nhìn cô chăm chú, đồng tá» như thá»±c chất Ä‘ong đầy tình cảm sâu nặng rất thẳng thắn, không che giấu, dâng trà o mãnh liệt như thá»§y triá»u.
Äã lâu không thân máºt, Há» Mạn cÅ©ng vì nụ hôn vừa rồi mà có chút nhá»› nhung anh, bây giá» bị anh nhìn chằm chằm như váºy, thân thể cà ng như nhÅ©n ra.
Nhưng cô vẫn kiên quyết đẩy anh ra: “Hoà n cảnh ở đây không tốt.”
“Không tốt sao?” Giản Chước Bạch nhìn xung quanh, rồi lại nhìn cô, “NÆ¡i nà y có trăng có sao, có hoa có em, anh cảm thấy rất vừa vặn.”
Há» Mạn: “……”
Bầu không khà ngưng trệ hai giây, Há» Mạn vẫn nghÄ© cách tìm lý do: “Ở đây không có đồ bảo vệ, anh sẽ không hy vá»ng em còn chưa thi Ä‘áºu nghiên cứu sinh mà đã mang thai trước chứ?”
“Anh mang theo rồi.” Giản Chước Bạch từ trong túi lấy ra má»™t cái há»™p, đặt và o lòng bà n tay cô.
HỠMạn nhanh chóng đẩy thứ đồ kia trở lại.
Không ngá» anh còn mang theo cả thứ nà y bên ngưá»i, tháºt sá»± là chuẩn bị rất đầy đủ.
“Váºy cÅ©ng không được.” Há» Mạn vẫn không chịu, “Bây giá» là tháng mưá»i hai, sẽ cảm lạnh mất.”
“Thì ra là em lo lắng cái nà y.” Giản Chước Bạch báºt cưá»i, “Chúng ta có thể mặc quần áo mà .”
“?”
Trong đầu Há» Mạn láºp tức mưá»ng tượng ra má»™t số hình ảnh, tức giáºn đẩy anh: “Sao anh lại như thế nà y hả!”
“Äùa em đấy.” Trong giá»ng nói cá»§a Giản Chước Bạch mang theo ý cưá»i, anh đút tay và o túi tìm Ä‘iá»u khiển từ xa, vô lại hếch cằm, “Em nhìn bên kia Ä‘i.”
Há» Mạn nghe tiếng quay đầu lại, cách đó không xa trên bãi đất trống, bầu trá»i đầy sao đột nhiên sáng lên ánh đèn, đèn sáng lấp lánh ấm áp trà n ngáºp bầu không khÃ.
Ở giữa còn có má»™t túp lá»u vải đã dá»±ng sẵn, xa hÆ¡n vá» phÃa trước có dụng cụ nướng thịt, còn có má»™t và i thức uống.
Há» Mạn Ä‘i tá»›i, mở lá»u ra nhìn và o bên trong, không gian bên trong rá»™ng rãi, đủ để chứa bá»n há», còn có má»™t chiếc túi ngá»§ dà nh cho hai ngưá»i.
HỠMạn hơi ngạc nhiên, lại có chút không thể tin được.
Äặt chiếc túi trong tay và o trong lá»u, cô quay đầu nhìn ngưá»i đà n ông cao lá»›n, đôi mắt được đèn thắp sáng hiện lên ánh sao: “Anh sẽ không tháºt sá»± tốn nhiá»u công sức như váºy chỉ để chá»n má»™t chá»— để thá»a mãn bản thân đấy chứ?”
Giản Chước Bạch Ä‘i tá»›i, từ trên cao nhìn xuống cô: “Äây cÅ©ng là má»™t loại động cÆ¡.”
Há» Mạn nhướng mà y: “Chẳng lẽ còn có nguyên nhân khác sao?”
Giản Chước Bạch nắm lấy tay cô: “Chá»§ yếu là thấy gần đây áp lá»±c há»c táºp cá»§a em quá lá»›n, vỠđến nhà chắc chắn lại nghÄ© đến chuyện thi cá», cho nên anh dẫn em ra ngoà i thay đổi không khÃ, thư giãn má»™t chút.”
Thì ra là thế.
Há» Mạn cưá»i cưá»i, chỉ và o dụng cụ nướng thịt đằng kia: “Váºy tối nay chúng ta ăn cái nà y à ?”
“Bên kia có rất nhiá»u nguyên liệu, xem em thÃch cái nà o, anh nướng cho em.”
Nguyên liệu nấu ăn đã được dì Trương tẩm ướp gia vị sẵn, Giản Chước Bạch Ä‘ang nướng thịt bên cạnh, Há» Mạn ngồi trên thảm trải sà n, hai tay chống sau lưng, ná»a ngưá»i trên dá»±a ra sau, nhìn bóng lưng anh: “Äồ anh nướng có ngon không?”
“Em nhá»› rõ có lần há»™i Tần Phó, Quách Duẫn tá»›i nhà mình nướng thịt, các anh Ä‘á»u nướng cháy hết, cuối cùng chỉ có Văn Gia Chà tá»›i thì má»›i có đồ ăn.”
Giản Chước Bạch cưá»i: “Chuyện đã qua từ bao lâu rồi, bây giá» anh biết rồi nhé, em ngoan ngoãn chá» Ä‘i.”
Há» Mạn mở má»™t chai nước đà o, ngẩng đầu nhấp má»™t ngụm, nhá»› tá»›i lá»i Mạc Thấm lúc trước, cô mân mê cái chai trong tay, đột nhiên nói: “Gần đây anh có gặp Văn Gia Chà không?”
“Cáºu ấy là m việc trong bệnh viện, thỉnh thoảng còn phải vá» trưá»ng há»c, rất Ãt khi gặp nhau.” Giản Chước Bạch nhìn qua, “Sao váºy?”
“Không có gì, chỉ là em phát hiện ba ngưá»i Tần Phó, Quách Duẫn, Tô Triết Dương rất tÃch cá»±c, bá»n há» thưá»ng xuyên đăng bà i lên vòng bạn bè, nhưng mà không nghe được tin tức gì cá»§a Văn Gia Chà cả, cảm giác há»c y còn báºn rá»™n hÆ¡n cả anh nữa.”
“Tháºt sá»± rất báºn, lần trước mấy ngưá»i bá»n anh cùng nhau ăn cÆ¡m, còn chưa ăn được mấy miếng, ở bệnh viện có ngưá»i gá»i Ä‘iện thoại cáºu ấy liá»n rá»i Ä‘i.”
HỠMạn uống đồ uống, không nói chuyện.
Nghe giá»ng Ä‘iệu nà y cá»§a Giản Chước Bạch, có lẽ anh cÅ©ng không biết chuyện vá» cuá»™c gặp gỡ lúc say rượu giữa Mạc Thấm và Văn Gia ChÃ.
Nhưng mà cÅ©ng phải, Văn Gia Chà là loại ngưá»i nhà m chán, sẽ không vô duyên vô cá»› nhắc tá»›i vá»›i ngưá»i khác.
Ban đầu cô còn muốn há»i Giản Chước Bạch bên nà y để tìm hiểu xem Văn Gia Chà nghÄ© gì, rốt cuá»™c có thÃch Mạc Thấm hay không, nhưng bây giá» xem ra cÅ©ng không tìm thấy bất kỳ thông tin hữu Ãch nà o.
Editor: quattutuquat
—————
Sau khi ăn xong, Giản Chước Bạch đưa cô Ä‘i loanh quanh má»™t lúc cho tiêu cÆ¡m, sau đó lấy đồ vệ sinh cá nhân trong lá»u ra, Há» Mạn đánh răng tẩy trang đơn giản.
Trong lá»u sáng đèn, Há» Mạn ngồi khoanh chân trước gương chăm sóc da.
Giản Chước Bạch mở má»™t khe nhá» cúi ngưá»i Ä‘i và o.
Không gian trong lá»u rất lá»›n, nhưng anh vừa và o, Há» Mạn vẫn cảm thấy cháºt chá»™i nên vô thức dịch và o trong góc.
Kết quả má»™t giây kế tiếp, anh Ä‘oạt lấy chiếc gương trong tay cô, trá»±c tiếp kéo cô và o lòng, xoa xoa gò má non mịn cá»§a cô: “Bà xã, mặt em thÆ¡m quá.”
Há» Mạn lưá»m anh: “Em vừa bôi kem dưỡng da, coÌ thể không thÆ¡m sao?”
Cô không ngá» Giản Chước Bạch lại rất tỉ mỉ, tháºm chà còn mang theo đủ loại mỹ phẩm dưỡng da cho cô.
Giản Chước Bạch sá»a sang mái tóc dà i cá»§a cô, cô để mặt má»™c, là n da trắng nõn như tuyết, Ä‘uôi mà y khóe mắt dịu dà ng như nước mùa thu.
Cổ há»ng ngưá»i đà n ông trượt xuống, nói khẽ: “Chúng ta Ä‘i ngá»§ sá»›m má»™t chút Ä‘i?”
Há» Mạn nhướng mà y, má»™t lá»i nói toạc ra lòng dạ nhá» má»n cá»§a anh: “Anh xác định muốn Ä‘i ngá»§ sá»›m chứ?”
Giản Chước Bạch há» hững cong môi, dưới ánh đèn, đáy mắt lá»™ ra mấy phần phó.ng đãng: “Vốn dÄ© anh cÅ©ng không nói là đi ngá»§.”
HỠMạn thực sự không đối phó nổi với mặt dà y vô sỉ của anh.
Äẩy ngưá»i ra, cô cởi áo khoác trên ngưá»i, chui và o túi ngá»§ trước, nhắm mắt lại: “Anh không ngá»§ thì dịch ra, em phải Ä‘i ngá»§ rồi.”
Trong lá»u tắt đèn, ngay sau đó, Há» Mạn cảm giác anh c*̃ng nằm và o, dán sát và o cô, không gian vốn thoải mái bá»—ng chốc trở nên cháºt chá»™i.
Há» Mạn đẩy anh: “Anh cứ chen chúc và o em ý.”
Giản Chước Bạch cà ng dán sát và o ngưá»i cô: “Chen chúc má»›i ấm.”
Há» Mạn cảm thấy mình bị anh chen lấn không còn chá»— trốn, muốn trở mình cÅ©ng khó khăn, oán trách: “Có phải cái túi ngá»§ nà y anh mua nhá» quá không?”
“Äúng là dà nh cho hai ngưá»i mà , tháºt tá»± cháºt chá»™i như váºy à ?”
“Vâng.”
Giản Chước Bạch suy nghÄ© má»™t chút: “Váºy nếu má»™t mình em nằm thì sẽ tốt hÆ¡n chút nhỉ?”
Há» Mạn theo bản năng mở mắt ra, anh nói váºy là có ý gì, chẳng lẽ chỉ bởi vì cô nói quá cháºt mà anh ra ngoà i ngá»§ má»™t mình sao?
Bây giá» là tháng mưá»i hai, Lan Thà nh mặc dù là thà nh phố phÃa nam, không lạnh như váºy, nhưng ban đêm nhiệt độ cÅ©ng rất thấp, nhỡ cảm lạnh thì sao?
Há» Mạn Ä‘ang định nói cố nhịn má»™t chút cÅ©ng được, ngưá»i đà n ông trá»±c tiếp đè lên: “Váºy em nằm xuống Ä‘i, anh ngá»§ trên ngưá»i em.”
Há» Mạn: “……”
Äáng ra cô không nên Ä‘au lòng cho tên cẩu nam nhân nà y mà .
Xung quanh rất yên tÄ©nh, bên ngoà i có thể nghe thấy tiếng gió núi khẽ thổi qua ngá»n cây, bên tai là tiếng hÃt thở nóng bá»ng cá»§a ngưá»i đà n ông.
Giá» khắc nà y, đáy lòng Há» Mạn dâng lên má»™t cảm giác vi diệu, giống như trên thế gian nà y chỉ còn lại hai ngưá»i bá»n há».
Cánh tay anh chống lên, không đè toà n bá»™ trá»ng lượng lên ngưá»i cô.
Há» Mạn chá»§ động vòng tay qua eo anh, nghÄ© đến niá»m vui bất ngá» anh dà nh cho cô tối nay, khẽ nhếch khóe môi.
“Chồng Æ¡i.” Cô thấp giá»ng gá»i anh.
“Há»m?”
Trong bóng tối, Há» Mạn nÃu lấy cúc áo sÆ¡mi cá»§a anh: “Anh tháºt sá»± rất biết cách dá»— con gái vui vẻ, mà em cÅ©ng rất may mắn, là ngưá»i được anh dá»— dà nh.”
“Nếu như đổi thà nh ngưá»i khác, anh sẽ không có tâm ý nà y đâu.”
“Anh chỉ dá»— dà nh má»™t mình em thôi.” Giản Chước Bạch hôn nhẹ lên trán cô, giá»ng nói trầm thấp từng chữ từng chữ khảm và o tim cô, “Äây không phải may mắn, là tất yếu.”
Trong lòng Há» Mạn như được ngưá»i ta rót nước đưá»ng.
“Nhưng mà tiếp sau đây, đến lượt em dá»— anh.” Nói xong, anh mổ lên môi cô, bá đạo cạy mở hà m răng, hÆ¡i thở mang theo hương bạc hà mát lạnh, cưá»ng thế cướp Ä‘oạt từng tấc má»m mại trong khoang miệng cô.
Ãnh trăng chảy xuống như nước.
Ngoà i lá»u, gió thổi lá»›n hÆ¡n khiến những bông hoa trà đung đưa trong gió. Äôi khi âm thanh gấp gáp, như thút thÃt.
Hương hoa trà trà n ngáºp trong không khÃ, dưá»ng như khÆ¡i dáºy dụ.c vá»ng bản năng nhất trong lòng ngưá»i.
Trong lá»u, Há» Mạn vươn bá» vai ẩm ướt sóng nước lóng lánh, trong ánh mắt mê ly hiện lên gợn sóng như nước suối, hà m răng trắng nõn cắn chặt môi dưới, thẹn thùng muốn nói, vừa ngượng ngùng vừa đáng thương.
Giá»ng nói đầy hÆ¡i thở nam tÃnh cá»§a ngưá»i đà n ông từ trong lá»u truyá»n ra: “Lại cắn môi rách da bây giá», nÆ¡i nà y không có ai, không cần nhẫn nhịn.”
“Má»›i vừa rồi còn mạnh miệng nói không muốn mà ? Bây giá» thế nà o?”
“Em Ä‘ang nghÄ© gì, tá»± mình nói Ä‘i ra.”
Editor: quattutuquat
—————
Giản Chước Bạch không phóng túng, chỉ cố gắng hết sức khiến cô vui sướng.
Vì căng thẳng trước kỳ thi nên mấy đêm vừa qua HỠMạn ngủ không ngon, đêm nay cô ngủ rất sâu.
Trong lúc mơ mơ mà ng mà ng, cô bị lay tỉnh, thân thể bị anh lay động như sắp tan thà nh từng mảnh.
Tưởng là tối qua anh chưa táºn hứng, lại muốn tá»›i nữa, Há» Mạn nhÃu mà y đẩy anh ra: “Äừng mà , ngá»§ thêm má»™t lát nữa Ä‘i.”
Giản Chước Bạch nói: “Hiếm khi ra ngoà i, em thá»±c sá»± không muốn xem mặt trá»i má»c sao?”
Mặt trá»i má»c?
à thức của HỠMạn tỉnh táo hơn một chút, bên tai nghe thấy tiếng chim hót vui vẻ thánh thót.
Há» Mạn láºp tức hứng thú.
Gần đây cô thưá»ng dáºy sá»›m há»c bà i, không có tÃnh cáu gắt khi rá»i giưá»ng, lúc nà y vừa mặc quần áo và o xong là dáºy ngay.
Ra khá»i lá»u, ánh sáng ban mai bên ngoà i đã le lói, quanh quẩn là sương mù đầu đông.
Giản Chước Bạch dắt tay cô, dẫn cô l*n đ*nh núi.
Khi sương sá»›m bị gió thổi tan, mặt trá»i má»›i má»c từ trong há»—n độn cá»§a trá»i đất bao la trà n ra thà nh má»™t viá»n và ng đỠlá»™ng lẫy, rồi đột ngá»™t từ sâu thẳm nhảy ra khá»i chân trá»i, dát lên cả ngá»n núi má»™t lá»›p mà u đỠcam nhạt.
Ãnh ban mai soi rõ hình dáng đỉnh núi, hoa trà khắp núi nở tùy ý mà kiá»u diá»…m, những giá»t sương trong là nh Ä‘á»ng trên cánh hoa tươi non.
GiỠkhắc nà y, hình ảnh trước mắt vô cùng chữa là nh.
Há» Mạn hÃt thở không khà trong là nh, lưá»i biếng tá»±a và o vai Giản Chước Bạch: “Äã mấy tháng rồi em chưa được thoải mái như váºy.”
Trước đó Giản Chước Bạch luôn á»§ng há»™ cô thi nghiên cứu sinh, nhưng nhìn cô trong khoảng thá»i gian nà y liá»u mạng như váºy vẫn rất Ä‘au lòng.
Vươn tay ôm eo cô, Giản Chước Bạch ấm áp nói: “Äừng tá»± tạo áp lá»±c quá cho bản thân, anh đã báo vá»›i Dụ Há»c Danh bên kia rồi, hôm nay em nghỉ ngÆ¡i má»™t ngà y Ä‘i, không cần tá»›i công ty, chuẩn bị tháºt tốt cho kỳ thi ngà y mai.”
“Vâng.” Há» Mạn đáp lại, ngáp má»™t cái, “Váºy em vá» nhà ngá»§ bù má»™t giấc, Ä‘iá»u chỉnh trạng thái.”
Cô bá»—ng nhiên ngoắc ngoắc ngón tay, thanh âm má»m mại, giống như nÅ©ng nịu: “Ông xã, anh lại gần đây má»™t chút Ä‘i.”
Giản Chước Bạch là m theo.
Há» Mạn không hà i lòng vá»›i khoảng cách nà y: “Anh thấp hÆ¡n chút nữa Ä‘i.”
Giản Chước Bạch lại cúi xuống gần hÆ¡n, Há» Mạn thuáºn thế bám và o vai anh, nhẹ nhà ng hôn lên yết hầu gợi cảm cá»§a anh: “Thấy anh hao tổn nhiá»u tâm tư như thế để giúp em thả lá»ng, thưởng cho anh nà y.”
“Chỉ váºy thôi à ?” Giản Chước Bạch có vẻ không hà i lòng vá»›i phần thưởng nà y.
Há» Mạn nhìn sang: “Anh còn muốn gì nữa?”
Giản Chước Bạch: “Hôn anh Ä‘i.”
Há» Mạn còn tưởng anh sẽ đưa ra yêu cầu thất lá»… nà o đó, nghe anh nói váºy, lại hôn lên môi anh má»™t cái: “Như váºy được chưa?”
“Anh không nói là hôn chá»— nà y.”
Bắt gặp ánh mắt tối tăm cá»§a anh, Há» Mạn láºp tức hiểu ý.
Cô xấu hổ đẩy ngưá»i đà n ông ra, xoay ngưá»i Ä‘i vá» phÃa lá»u trại: “Má»›i sáng sá»›m, anh có thể nghÄ© tá»›i chuyện gì hay ho hÆ¡n không?”
Giản Chước Bạch Ä‘i theo sau lưng cô: “Nếu em không muốn thì đợi đến tối cÅ©ng được.”
“Buổi tối cÅ©ng không được.”
“Tại sao?”
“Lần nà o anh cÅ©ng thừa cÆ¡ bắt nạt em.”
Thấy cô Ä‘i cà ng lúc cà ng nhanh, Giản Chước Bạch cưá»i theo sau: “Sao anh lại bắt nạt em được?”
“Anh, anh lấy tay giữ đầu em.”
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 54 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.