Chước Chước Lãng Mạn Chương 27: Mưu đ�? Quấy rối tôi
Cá»a thang máy nhanh chóng mở ra, Giản Chước Bạch thần sắc ung dung dẫn đầu bước ra ngoà i.
Không gian trong phòng tổng thống rá»™ng lá»›n xa hoa, có phòng khách, phòng ăn, phòng há»p, còn có cả phòng táºp thể hình.
Ngưá»i đà n ông hÆ¡i ná»›i lá»ng cà vạt, Ä‘i vá» phÃa phòng há»p, ngồi ở ghế chá»§ vị đầu bà n há»™i nghị.
Khá»›p xương ngón tay rõ rà ng cá»§a anh tháo chiếc đồng hồ Ä‘eo tay đặt lên bà n, giá»ng nói là nh lạnh không chút nhiệt độ: “Báo cáo sắp xếp công việc cá»§a má»i ngưá»i, táºp trung và o Ä‘iểm mấu chốt, má»—i ngưá»i không được sá» dụng quá ba phút.”
Má»i ngưá»i bị táºp kÃch bất ngá» thì cả kinh hÃt má»™t ngụm khà lạnh, anh nhướng mi, nhìn thẳng và o Há» Mạn ở phÃa sau cùng, hếch cằm: “Bắt đầu từ cô Ä‘i.”
Bất ngá» không kịp đỠphòng thì lại bị chá»n trúng, Há» Mạn trong phút chốc liá»n sững sá».
Cảnh tượng nà y cá»±c kỳ giống vá»›i việc đột ngá»™t bị giáo viên gá»i lên há»i bà i trong lá»›p.
Cô ôm má»™t tia may mắn, cảm thấy có thể không phải là mình đâu, nhưng khi ngước mắt lên bắt gặp đồng tá» sâu thẳm không hỠđể tâm cá»§a ngưá»i đà n ông, trái tim cô đột nhiên bị nhấc lên, rồi lại bất ngá» chìm sâu xuống.
Các đồng nghiệp còn lại được dịp thở phà o, âm thầm nhẹ nhà ng thở ra rồi đồng loạt ném ánh mắt thương cảm vá» phÃa cô.
Äổng Tưá»ng Văn và Trần Thịnh còn ăn ý lùi lại má»™t bước, để lá»™ diện hoà n toà n Há» Mạn Ä‘ang đứng phÃa sau.
Nếu ở trong thang máy đã nháºn ra cô, thế thì hà nh động chá»n trúng cô là ngưá»i đầu tiên cá»§a ngưá»i đà n ông nà y, hiển nhiên là cố ý.
Mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý đối mặt với anh, nhưng HỠMạn vẫn có chút xấu hổ.
Nhưng mà có nhiá»u ngưá»i ở đây như váºy, bây giá» còn Ä‘ang trong giá» là m việc.
Ba phút…
Há» Mạn cố gắng xua tan những tạp niệm trong lòng, Ä‘iá»u chỉnh lại trạng thái cá»§a mình.
HÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu, cô dÅ©ng cảm bước lên phÃa trước, coi ngưá»i đà n ông trước mặt như má»™t bức tượng đất sét, báo cáo ná»™i dung công việc cá»§a mình má»™t cách ngắn gá»n nhất có thể.
Giản Chước Bạch tùy ý lắng nghe, cho đến khi nghe được câu cuối cùng cá»§a cô: “Trên đây là sá»± sắp xếp công việc cá»§a tôi.”
Anh liếc nhìn thá»i gian trên đồng hồ, từ lúc ngÆ¡ ngác hoảng loạn bị anh chỉ Ä‘iểm, đến khi kết thúc bản báo cáo, đúng ba phút.
Cô là m rất tốt dự án K&H nà y, tố chất tâm lý cũng rất vững.
Vừa rồi khi Há» Mạn vừa nhìn thấy chiếc xe chạy tá»›i đây, đã nhanh chóng vá»t ra sau lưng đồng nghiệp để nấp.
Nhưng cô lại không biết, trước khi cô né tránh, Giản Chước Bạch đã nhìn thấy cô từ trong xe.
Khoảnh khắc nhìn thấy Há» Mạn, hà nh vi cô giấu máy tÃnh và các loại tà i liệu ở nhà lúc trước, hôm qua lại không cho anh đưa ra sân bay, cuối cùng cÅ©ng có đáp án.
Thì ra cô lén lút và o Giản Trì mà không nói cho anh biết.
Äể cô báo cáo đầu tiá»n, Giản Chước Bạch cÅ©ng không phải là m váºy để khiến cô khó xá», mà chỉ là nhìn thấu được cô Ä‘ang mất tá»± nhiên, liá»n lợi dụng chức vụ cá»§a cô để kéo tâm tư cô vá» lại vá»›i công việc.
Vá» phần những chuyện khác, sau nà y có nhiá»u thá»i gian sẽ từ từ há»i.
“Tiếp theo má»i ngưá»i chá»§ động Ä‘i, đừng để tôi chỉ Ä‘iểm từng ngưá»i má»™t.” Giản Chước Bạch bắt đầu báºt chế độ là m việc, thái độ hoà n toà n chuẩn má»±c chốn công sở.
Äổng Tưá»ng Văn tá»± giác tiến lên báo cáo.
Vừa rồi báo cáo xong công việc, HỠMạn lúc nà y đã hoà n toà n bình tĩnh lại.
Táºp trung và o dá»± án, suy nghÄ© vá» những nhiệm vụ phải hoà n thà nh ngà y hôm nay, cô tạm thá»i gác lại việc phải giải thÃch vá»›i Giản Chước Bạch như thế nà o sang má»™t bên.
Äến lượt Trần Thịnh, bị ông chá»§ há»i ngược lại và i câu, Trần Thịnh ấp úng không trả lá»i được.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u cho rằng Trần Thịnh thảm rồi, nhưng ngưá»i đà n ông ngồi ở ghế chÃnh chỉ bình tÄ©nh chỉ ra vấn đỠchứ không khiển trách anh ta, cuối cùng nhẹ giá»ng nói má»™t câu: “Lần sau không được lấy lý do nà y nữa.”
Trần Thịnh như được ân xá, liên tục đáp “vâng”.
Sau cuá»™c há»p, má»i ngưá»i phải tức tốc đến trụ sở cá»§a K&H để gặp ngưá»i phụ trách có liên quan.
Giản Chước Bạch vừa đứng dáºy, bá»—ng nhiên ho khan và i tiếng, hình như không được khoẻ lắm.
Há» Mạn theo ánh mắt cá»§a má»i ngưá»i nhìn sang, trông anh có vẻ rất mệt má»i, trạng thái tinh thần không tốt, trong mắt hiện lên vẻ uể oải khó phai.
Trước đó Giản Chước Bạch đã hắt hÆ¡i và i lần trên máy bay, Chu Lương Hà n lo lắng há»i: “Giản tổng, tôi Ä‘i mua thuốc cảm cho anh nhé?”
“Chỉ là cảm lạnh má»™t chút thôi, không sao.”
Chiá»u hôm qua sau khi chia tay ầm Ä© không vui vá»›i Há» Mạn ở sân bay, anh lái xe trên đưá»ng cao tốc trên cao má»™t lúc lâu, bị gió thổi bay, lúc vá» vẫn thấy ngá»™t ngạt nên lại bÆ¡i trong bể bÆ¡i ở sân sau má»™t lúc.
Sau đó quấn khăn tắm ngồi cạnh hồ bÆ¡i hút thuốc cho đến táºn khuya.
Giản Chước Bạch má»—i ngà y Ä‘á»u táºp thể dục, thể lá»±c vẫn luôn rất tốt, vốn là sẽ là không có vấn đỠgì, có lẽ là tối qua ngá»§ không đủ giấc, thá»i gian không kịp cho thân thể phục hồi, cho nên má»›i bị cảm lạnh.
Sáng hôm nay anh má»›i nhìn thấy tin nhắn cá»§a Há» Mạn gá»i ngà y hôm qua, tháºt sá»± là rất bất ngá».
Miệng lưỡi Há» Mạn không ngá»t ngà o như váºy, cô sẽ không vô duyên vô cá»› nói ra loại lá»i nà y, a dua nịnh hót cÅ©ng không phải là tÃnh cách cá»§a cô, Ä‘iá»u duy nhất mà Giản Chước Bạch có thể nghÄ© đến là cô đã Ä‘oán được nguyên nhân tại sao ngà y hôm qua anh lại nói như váºy.
Ngoà i sự ngạc nhiên, trong lòng Giản Chước Bạch còn có thêm và i phần kinh hỉ.
Nhiá»u năm trôi qua như váºy, có thể láºp tức hiểu được nguồn cÆ¡n anh tức giáºn, là má»™t loại ăn ý hiếm có.
Từ đây có thể thấy, có vẻ như cô cũng không phải là hoà n toà n không để ý đến anh.
Chỉ là kinh hỉ nà y còn chưa kịp bung lụa, cô lại tặng thêm một kinh hỉ mới——
Xuất hiện tại dự án K&H.
Từ lúc ra khá»i phòng há»p, Giản Chước Bạch lại ho khan hai tiếng, thuáºn thế Ä‘eo khẩu trang Ä‘en lên, che gần hết các đưá»ng nét trên khuôn mặt cá»±c kỳ tuấn tú.
Liếc mắt bắt gặp ánh mắt của HỠMạn, bốn mắt chạm nhau, cô gái ôm văn kiện trong tay, chột dạ cúi đầu, dáng vẻ như lén lút là m sai chuyện gì.
Giản Chước Bạch bất đắc dÄ© mỉm cưá»i.
Bước và o thang máy, Chu Lương Hà n nói vá»›i Äổng Tưá»ng Văn: “Lát nữa sau khi tá»›i gặp ngưá»i phụ trách, Giản tổng phải tá»›i Trưá»ng Hoà n công tác. Quản lý Äổng phụ trách đưa má»i ngưá»i gặp mặt và bà n giao vá»›i đội ngÅ© chuyên viên thẩm định nhé. Mấy ngà y nữa má»i ngưá»i sẽ là m việc trong phòng há»p vừa rồi, thuáºn tiện cho Giản tổng gá»i má»i ngưá»i há»p bất cứ lúc nà o, máºt khẩu là bốn số 1.”
Äổng Tưá»ng Văn vá»™i và ng đáp “Vâng”.
Thang máy Ä‘i xuống tầng má»™t, Giản Chước Bạch và Thư ký Chu Ä‘i phÃa trước, những ngưá»i khác theo sau.
Há» Mạn vô thức Ä‘i tÃt cuối cùng.
Trần Thịnh là đồng nghiệp và o là m cùng đợt vá»›i cô, cÅ©ng cùng tham gia khóa huấn luyện nghiệp vụ cá»§a Tổng thanh tra Dụ, hai ngưá»i coi như quen biết nên chá»§ động Ä‘i cạnh cô.
NghÄ© đến những sai lầm mắc phải trong cuá»™c há»p vừa rồi, Trần Thịnh nhá» giá»ng nói thầm vá»›i Há» Mạn: “Tâm trạng cá»§a Giản tổng hôm nay cÅ©ng không tệ lắm nhỉ, vừa rồi là m tôi sợ chết khiếp.”
HỠMạn liếc nhìn bóng dáng cao lớn trước mặt, không nói chuyện.
Trần Thịnh nói tiếp: “Vừa rồi cô thể hiện rất tốt, bà i phát biểu cÅ©ng rất hoà n hảo, có thể thấy đã là m việc rất chăm chỉ. Giản tổng táºp kÃch bất ngá» quá, tôi không kịp phản ứng luôn.”
Cá»a xe mở ra, Giản Chước Bạch còn chưa ngồi và o, quét mắt nhìn thấy Há» Mạn và Trần Thịnh Ä‘i phÃa sau, Ä‘ang thân thiết trò chuyện gì đó, lông mà y khẽ nhÃu lại.
Chu Lương Hà n rất có mắt nhìn hét lên vá»›i bên kia: “Trần Thịnh, cáºu là m gì thế, mau Ä‘i theo nhanh.”
Há» Mạn ngẩng đầu, Giản Chước Bạch đã cúi ngưá»i ngồi và o trong xe.
PhÃa sau có má»™t chiếc xe khác, có thể ngồi được bốn ngưá»i, ngoại trừ Tiểu Văn và Tiểu Lưu đã sá»›m đến hiện trưá»ng, nhóm cá»§a bá»n há» còn lại năm ngưá»i, hiển nhiên má»™t ngưá»i có thể ngồi ở xe phÃa trước.
Lý Thục Hâm liếc nhìn Giản tổng ở ghế sau, ánh mắt khẽ đảo, chá»§ động tiến lên: “Thư ký Chu, tôi có thể ngồi bên nà y không?”
Thá»i gian cô nà ng là m việc ở táºp Ä‘oà n đã lâu, cho dù không gặp Giản tổng được mấy lần, nhưng Ãt nhất có thể nói chuyện vá»›i Thư ký Chu, cô nà ng cÅ©ng là ngưá»i duy nhất trong nhóm nà y có thông tin liên lạc cá»§a Thư ký Chu.
Lý Thục Hâm cảm thấy, lúc nà y cÅ©ng chỉ có cô nà ng là ngưá»i có tư cách ngồi cùng xe vá»›i Giản tổng nhất.
Vốn tưởng rằng thư ký Chu sẽ láºp tức gáºt đầu, nhưng anh ta lại sá»ng sốt má»™t chút, liếc nhìn nhóm ngưá»i phÃa sau, lại ra hiệu cho Giản Chước Bạch ngồi trong xe.
Thấy sếp không có phản ứng, thư ký Chu nhà n nhạt nói: “Váºy cô lên ngồi ghế phụ phÃa trước Ä‘i.”
Lý Thục Hâm liếc nhìn chiếc ghế trống bên cạnh Giản tổng, mÃm môi dưới, đáy mắt hiện lên vẻ thất vá»ng, lặng lẽ mở cá»a phụ xe phÃa trước.
Há» Mạn liếc nhìn vá» phÃa đó, rồi Ä‘i lên ngồi và o ghế phụ cá»§a chiếc xe phÃa sau, còn ba đồng nghiệp nam khác chen chúc ở ghế sau.
Thư ký Chu mở cá»a xe bên kia, ngồi và o cùng ông chá»§, nói vá»›i tà i xế phÃa trước: “Äi thôi.”
Giản Chước Bạch lúc nà y Ä‘ang hÆ¡i Ä‘au đầu, dá»±a và o ghế nhắm mắt dưỡng thần, mặc dù Ä‘ang cố gắng kìm nén cảm giác ngứa ngáy trong cổ há»ng nhưng thỉnh thoảng vẫn ho khan.
Lý Thục Hâm nhân cÆ¡ há»™i quan tâm nhìn sang: “Giản tổng, hay là anh uống thuốc Ä‘i ạ?”
Nói rồi cúi đầu lục tìm trong túi xách, “Mấy ngà y trước tôi cÅ©ng bị cảm, tình cá» còn dư lại má»™t Ãt thuốc, lần nà y Ä‘i công tác liá»n mang theo phòng thân.”
Chu Lương Hà n đương nhiên nhìn ra được sá»± ân cần cá»§a Lý Thục Hâm, chỉ là không ngá» cô nà ng lại mang theo thuốc, quá đúng lúc, cÅ©ng khuyên anh: “Nếu quản lý tà i chÃnh có thuốc, Giản tổng cÅ©ng nên uống má»™t Ãt ạ, có thể dá»… chịu hÆ¡n má»™t chút.”
Lý Thục Hâm nhìn ra ngoà i cá»a sổ xe, tìm thấy má»™t siêu thị, nói vá»›i tà i xế: “Dừng ở phÃa trước Ä‘i, tôi Ä‘i mua nước.”
Tà i xế chưa kịp chuyển là n, ngưá»i đà n ông ngồi ghế sau đã cất giá»ng lạnh lùng nói: “Thay vì quan tâm đến tôi, không bằng nghÄ© đến công việc tiếp theo Ä‘i”.
Khoang xe láºp tức im bặt.
Lý Thục Hâm yên lặng cất thuốc cảm và o trong túi, không dám quay đầu nhìn lại.
Giản Chước Bạch dá»±a và o tá»±a lưng, mở Ä‘iện thoại nhìn ảnh đại diện cá»§a ngưá»i trên WeChat.
Láºt giở lịch sá» trò chuyện cá»§a hai ngưá»i, anh nhìn chằm chằm và o tin nhắn WeChat hôm qua cá»§a cô: 〠Bây giá» tôi cảm thấy, anh là mặt trá»i rá»±c rỡ chói chang. 】
Cô luôn có thể dá»… dà ng nói ra má»™t lá»i khiến anh mất bình tÄ©nh, tháºm chà tâm tình còn có chút vui mừng khó có thể kìm nén.
Giản Chước Bạch cong khóe môi, nhắm mắt lại chợp mắt.
Trên chiếc xe phÃa sau, bởi vì không có lãnh đạo ở đây nên bầu không khà trong xe tương đối thoải mái.
Trần Thịnh nói: “Quản lý tà i chÃnh kia còn chá»§ động chen lên xe cá»§a Giản tổng. Nếu là tôi á, háºn không thể tránh xa má»™t chút, tránh bị khà thế cá»§a Giản tổng là m cho chết cóng.”
Nghĩ đến dáng vẻ sắc bén uy nghiêm của Giản tổng khi anh ta báo cáo công việc lúc vừa rồi, anh ta còn không dám thở mạnh.
Äổng Tưá»ng Văn cưá»i hừ má»™t tiếng: “Ngưá»i ta là con gái, đương nhiên có chá»§ ý cá»§a mình, là m sao có thể giống cáºu được.”
Trần Thịnh nhá»› đến lúc Giản tổng vừa đến khách sạn, Lý Thục Hâm liá»n chá»§ động tiến lên tá»± giá»›i thiệu, bây giá» lại nghe Äổng Tưá»ng Văn nói váºy, chấn động: “Không phải là cô ấy có ý vá»›i Giản tổng đấy chứ?”
Äổng Tưá»ng Văn không để tâm: “Nà y thì có gì là lạ đâu? Vá»›i Ä‘iá»u kiện cá»§a Giản tổng, quá bình thưá»ng luôn.”
“Cô ấy can đảm phết nhỉ, mặc dù trông khá ổn, nhưng mà trong chuyến công tác nà y có nữ đồng nghiệp xinh đẹp nhất Ä‘i cùng nữa đấy.” Trần Thịnh nói, hất cằm vá» phÃa Há» Mạn ở ghế phụ.
Äổng Tưá»ng Văn cÅ©ng nhìn sang.
Há» Mạn từ khi lên xe vẫn luôn im lặng, không nói lá»i nà o.
Äổng Tưá»ng Văn ngồi kẹp giữa quản lý pháp lý và Trần Thịnh, vị trà nà y vừa vặn có thể nhìn thấy gò má thanh tú trắng trẻo cá»§a cô gái, ánh mặt trá»i chiếu và o, phản chiếu là n da trong suốt cá»§a cô, hà ng mi cong dà y khẽ rung lên.
Vẻ đẹp cá»§a cô rất trong sáng, không có tÃnh công kÃch, đôi mắt sạch sẽ không nhiá»…m chút bụi nà o, có thể khÆ¡i dáºy ham m.uốn được bảo vệ cá»§a cánh đà n ông.
Gương mặt nà y không chỉ đẹp nhất trong số những ngưá»i Ä‘i công tác, cho dù đặt và o toà n bá»™ táºp Ä‘oà n Giản Trì thì nhất định cÅ©ng sẽ rất nổi báºt.
Cổ há»ng Äổng Tưá»ng Văn có chút ngứa ngáy, quay mặt nhìn qua chá»— khác, hai má nóng lên khó hiểu.
—————
Giản Chước Bạch hôm nay rất báºn, sau khi gặp ngưá»i phụ trách K&H, anh và thư ký Chu vá»™i vã bắt chuyến bay đến Trưá»ng Hoà n, không tìm Há» Mạn nói chuyện riêng.
Há» Mạn cÅ©ng tạm thá»i táºp trung và o công việc, không nghÄ© đến bước nhạc đệm trước đó.
Dù sao anh cũng đã phát hiện ra rồi, tảng đá trong lòng cô cũng rơi xuống, trước đó cứ đè nặng cô chịu không nổi.
Buổi sáng, dưới sá»± chỉ đạo cá»§a Äổng Tưá»ng Văn, bá»n há» và nhóm thẩm định đã tiến hà nh bà n giao để chuẩn bị cho công việc đà m phán và o thứ Hai tuần tá»›i.
Chiá»u hôm đó, trên bà n há»™i nghị trong phòng khách sạn, đủ loại tà i liệu chất thà nh núi.
Bởi vì Giản Chước Bạch cùng Thư ký Chu không ở đó, bầu không khà là m việc của hỠrất thoải mái, vừa là m việc vừa tám chuyện.
Mặt trá»i lặn vá» phÃa tây, bầu trá»i bên ngoà i dần tối, đèn trong phòng há»p vẫn sáng.
Trần Thịnh hoạt động chiếc cổ Ä‘au nhức và i cái, đứng dáºy Ä‘i Ä‘un nước.
Má»i ngưá»i cÅ©ng đã thấm mệt, tranh thá»§ vươn vai.
Trần Thịnh há»i: “Má»i ngưá»i nói xem, hôm nay Giản tổng có còn quay lại không?”
Lương Tiến bá»™ pháºn pháp lý nói: “Há»™i nghị thượng đỉnh ngà nh buổi chiá»u kết thúc, Giản tổng chắc chắn có sắp xếp khác. Trưá»ng Hoà n cách thà nh phố Z rất xa, khả năng cao là hôm nay anh ấy sẽ không quay lại đâu.”
Äổng Tưá»ng Văn gáºt đầu tán thà nh: “Ngà y mai cÅ©ng khó mà nói, táºp Ä‘oà n báºn rá»™n nhiá»u việc như váºy, trong tay Giản tổng còn có nhiá»u hạng mục ngoà i K&H nữa, không cần thiết phải theo dõi toà n bá»™ quá trình, có lẽ phải đợi hai ngà y nữa chá» hoà n tất bà n giao, anh ấy má»›i có thể lại tá»›i đây.”
Hóa ra hôm nay Giản Chước Bạch không trở lại, cÅ©ng không biết bệnh cảm cá»§a anh ra sao rồi, có nghiêm trá»ng không.
Äá»™ng tác sắp xếp tà i liệu cá»§a Há» Mạn khẽ dừng lại, sau đó đè nén lo lắng, tiếp tục là m việc cá»§a mình.
Äổng Tưá»ng Văn phát hiện má»™t và i vấn đỠtừ các tà i liệu trong tay, chỉ ra cho cô xem, hai ngưá»i thỉnh thoảng thảo luáºn gì đó.
Trần Thịnh đun sôi nước xong, cầm một cốc nước dùng một lần trở lại chỗ của mình.
Äổng Tưá»ng Văn nhìn má»™t chút, há»i Há» Mạn: “Cô có muốn uống nước không?”
Không đợi Há» Mạn trả lá»i, anh ta đã đứng dáºy Ä‘i rót nước, còn thả má»™t và i lá trà và o.
HỠMạn không thấy khát, nói cảm ơn với anh ta, tiếp tục công việc đang là m.
Không bao lâu, Lý Thục Hâm đứng dáºy: “Tôi tan là m đây.”
Cô nà ng há»i Lương Tiến ở bên cạnh, “Muốn ăn tối cùng nhau không?”
Lương Tiến cÅ©ng gáºp máy tÃnh, nhìn ba ngưá»i: “Má»i ngưá»i thì sao?”
Trần Thịnh cÅ©ng đứng lên: “Tôi cÅ©ng vừa định ra ngoà i hÃt thở không khÃ.”
Anh ta lại há»i Há» Mạn và Äổng Tưá»ng Văn, “Hai ngưá»i muốn đóng gói mang vá» hay là đi cùng luôn?”
Há» Mạn lúc nà y Ä‘ang suy nghÄ©, liá»n nói: “Mang giúp tôi má»™t phần sandwich nhé, quán ngay trước cá»a là được rồi, cảm Æ¡n anh.”
“Anh Äổng thì sao?” Trần Thịnh há»i.
Äổng Tưá»ng Văn: “Tôi giống vá»›i cô ấy.”
Anh ta nhìn hai nhân viên trẻ trong bá»™ pháºn đầu tư vẫn Ä‘ang vùi đầu và o kiểm tra thông tin, nói: “Tiểu Văn, Tiểu Lưu, các em cÅ©ng tan là m, cùng bá»n há» Ä‘i ăn tối Ä‘i.”
Tiểu Văn và Tiểu Lưu vui vẻ đứng dáºy thu dá»n đồ đạc, rá»i Ä‘i cùng má»i ngưá»i.
Trong căn phòng rá»™ng lá»›n chỉ còn lại hai ngưá»i, Äổng Tưá»ng Văn mấy lần muốn nói gì đó, Há» Mạn thì đắm chìm trong công việc, vô cùng nghiêm túc, khiến ngưá»i khác không thể nà o quấy rầy.
Äổng Tưá»ng Văn cÅ©ng không lên tiếng, tiếp tục Ä‘á»c tà i liệu, viết đỠxuất dá»± án mà anh ta phụ trách.
Căn phòng yên tÄ©nh, chỉ có tiếng gõ bà n phÃm lách cách, thỉnh thoảng kèm theo tiếng láºt tà i liệu nhè nhẹ.
HÆ¡n má»™t giá» sau Trần Thịnh má»›i trở vá».
Lý Thục Hâm và Lương Tiến đã vỠphòng nghỉ ngơi, anh ta đến để đưa sandwich.
“Äã tám giá» rưỡi rồi, hai ngưá»i không định tan là m sao?”
Há» Mạn nháºn lấy sandwich từ tay Trần Thịnh, chuyển khoản cho anh ta qua WeChat, nói: “Tôi sắp là m xong đỠcương, cÅ©ng có ý tưởng đại khái rồi, chuẩn bị tan là m đây.”
Trần Thịnh lại gần: “Hôm nay cô đã là m xong đỠcương rồi á?”
Há» Mạn cắn má»™t miếng sandwich: “Trước mắt vẫn còn Ä‘ang sÆ¡ sà i lắm, lát nữa sẽ sá»a lại.”
Cô há»i Trần Thịnh, “Hồ sÆ¡ phân tÃch dữ liệu cá»§a anh đâu?”
Trần Thịnh ngồi trước máy tÃnh, gá»i hồ sÆ¡ cho cô, rồi há»i cả hai: “Cái đó… bá»™ pháºn cá»§a chúng ta có thể tan là m chưa?”
Từ lúc bắt đầu đi ăn cơm, tâm trà của anh ta đã không ở đây nữa rồi.
Äổng Tưá»ng Văn trêu chá»c: “Cáºu vá»™i và ng cái gì?”
Trần Thịnh lắc lắc Ä‘iện thoại: “Bạn gái tôi gá»i mấy cuá»™c rồi, quay vá» gá»i video đó.”
Anh ta thở dà i, “Cẩu độc thân như anh sẽ không hiểu được cảm giác hạnh phúc yêu đương đâu.”
Äổng Văn cạn lá»i, phất tay bảo anh ta Ä‘i Ä‘i.
Trên bà n là m việc lại yên tÄ©nh trở lại, Há» Mạn cÅ©ng báºn rá»™n sắp xong, Ä‘ang chuẩn bị tan sở, Äổng Tưá»ng Văn há»i: “Tôi có thể Ä‘á»c đỠcương cá»§a cô được không?”
Äổng Tưá»ng Văn là ngưá»i Ä‘i trước, có nhiá»u kinh nghiệm hÆ¡n cô trong lÄ©nh vá»±c nà y, Há» Mạn xoay máy tÃnh vá» phÃa anh ta: “Vừa vặn anh xem giúp tôi có gì cần hoà n thiện nữa không nhé.”
Äổng Tưá»ng Văn cÅ©ng muốn thể hiện bản thân tháºt tốt, xem rất nghiêm túc, thỉnh thoảng phát biểu ý kiến ​​cá»§a mình, Há» Mạn vá»™i và ng đặt chiếc bánh sandwich Ä‘ang cắn dở và i miếng xuống, lấy bút ghi chép.
Cá»a phòng bị đẩy ra từ bên ngoà i, Äổng Tưá»ng Văn còn tưởng rằng Trần Thịnh quay lại, Ä‘ang định mở miệng thì lại phát hiện ra là Thư ký Chu và Giản tổng.
Giản Chước Bạch hôm nay vẫn luôn cảm thấy khó chịu, còn phát sốt, đã đẩy lùi bữa tiệc từ thiện tối nay.
Ban đầu Chu Lương Hà n muốn anh ở lại Trưá»ng Hoà n nghỉ ngÆ¡i má»™t đêm, ai ngá» há»™i nghị thượng đỉnh ngà nh vừa kết thúc, anh liá»n nói muốn trở vá» gấp.
Chu Lương Hà n xem như đã nhìn ra, ông chá»§ đối vá»›i cô vợ má»›i cưới nà y, không phải để ý bình thưá»ng thôi đâu.
Lúc nà y còn tưởng rằng má»i ngưá»i Ä‘á»u đã tan sở rá»i Ä‘i rồi, không nghÄ© tá»›i Äổng Tưá»ng Văn và Há» Mạn vẫn còn ở đây, hai ngưá»i bá»n há» còn ngồi khá gần nữa——
Chu Lương Hà n theo bản năng nhìn vẻ mặt cá»§a ông chá»§ bên cạnh, chỉ thấy ngưá»i đà n ông sắc mặt sa sầm, ánh mắt lạnh lùng nhìn Äổng Tưá»ng Văn.
Äổng Tưá»ng Văn không biết mình đã là m sai chuyện gì, sống lưng bị nhìn chằm chằm á»›n lạnh má»™t cách khó hiểu, láºp tức đứng dáºy: “Giản tổng.”
HỠMạn đang viết gì đó và o sổ, nghe thấy tiếng thì dừng ngòi bút lại, ngẩng đầu lên.
Äầu óc Giản Chước Bạch choáng váng, lại ho khan hai tiếng, cÅ©ng không nói chuyện, Ä‘i đến trước má»™t cánh cá»a bên trong, mở khóa vân tay rồi đẩy cá»a Ä‘i và o.
Thư ký Chu liếc vá» phÃa nà y má»™t chút, cÅ©ng theo và o.
Äổng Tưá»ng Văn nghÄ© đến ánh mắt vừa rồi cá»§a Giản tổng, vẫn còn chưa hoà n hồn, nhìn Há» Mạn: “Có phải tâm trạng cá»§a Giản tổng không tốt không?”
Há» Mạn cÅ©ng cảm thấy sắc mặt cá»§a anh không tốt, sẽ không phải là bị cảm nghiêm trá»ng đấy chứ, sức khá»e cá»§a anh vẫn luôn tốt, rất Ãt khi trông tiá»u tụy như thế nà y, cô vô thức nhìn vá» hướng phòng bên trong.
Không lâu sau, Chu Lương Hà n từ trong phòng ngá»§ Ä‘i ra, liếc mắt nhìn Äổng Tưá»ng Văn, Ä‘i thẳng đến trước mặt Há» Mạn, cung kÃnh nói: “Bà chá»§.”
Thái độ cá»§a Thư ký Chu quá mức cung kÃnh, cùng vá»›i xưng hô trong miệng anh ta khiến đáy mắt Äổng Tưá»ng Văn lóe lên tia khác thưá»ng, quay đầu nhìn Há» Mạn.
Há» Mạn cÅ©ng hÆ¡i sá»ng sốt, có chút không phản ứng kịp: “Thư ký Chu, là m sao váºy?”
Vẻ mặt Chu Lương Hà n thoạt nhìn có chút sốt ruá»™t: “Giản tổng sốt cao cả ngà y chưa uống thuốc, cứ tiếp tục như váºy thì không được đâu, hay là cô và o khuyên anh ấy Ä‘i ạ?”
Vừa nói, anh ta vừa đưa nhiệt kế cho cô xem, đã là 39°C.
Quả nhiên là nghiêm trá»ng, vừa rồi cô nhìn sắc mặt anh cÅ©ng không ổn lắm.
HỠMạn cất bước chạy và o phòng.
Nhìn bóng lưng vá»™i và ng cá»§a Há» Mạn, Äổng Tưá»ng Văn ngây ngưá»i đứng tại chá»—, không thể tin nổi nhìn Chu Lương Hà n: “Cô ấy là … vợ cá»§a Giản tổng sao?”
Anh ta nhá»› tá»›i sáng nay, Giản tổng gá»i tên Há» Mạn đầu tiên, lại nhá»› đến ánh mắt ngầm cảnh cáo khiến ngưá»i ta không rét mà run cá»§a Giản tổng khi nhìn anh ta lúc vừa rồi.
Äối mặt vá»›i Giản tổng, má»i ngưá»i vô thức Ä‘á»u bị khà thế cá»§a anh áp bức, ngay cả Thư ký Chu cÅ©ng không ngoại lệ.
Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như HỠMạn chưa bao giỠnhư thế cả.
Äổng Tưá»ng Văn như bị sét đánh ngang tai.
“Vợ chồng Giản tổng tạm thá»i không định công khai, anh quay vá» cÅ©ng đừng nói ra ngoà i nhé.” Chu Lương Hà n liếc anh ta má»™t cái, “Không còn sá»›m nữa, anh cÅ©ng tan là m Ä‘i.”
Vừa rồi vừa và o cá»a, Há» Mạn mải mê là m việc không nháºn ra, nhưng Äổng Tưá»ng Văn hiển nhiên là có tâm tư khác. Ngay cả anh ta cÅ©ng nhìn ra được, chẳng trách vừa rồi Giản tổng không vui.
Chu Lương Hà n cố ý Ä‘i tá»›i trước mặt Há» Mạn nói mấy lá»i nà y, để anh ta sá»›m biết chân tướng thì sẽ tốt cho tất cả má»i ngưá»i.
Äổng Tưá»ng Văn vá»™i và ng đáp “vâng”, cả ngưá»i như mất hồn quay ngưá»i rá»i Ä‘i.
—————
Sau khi Há» Mạn Ä‘i và o, phát hiện bên trong còn có má»™t khu văn phòng độc láºp khác, sạch sẽ sáng sá»§a, có đặt những tà i liệu liên quan đến K&H, hiển nhiên trước đó má»—i lần đến đây Giản Chước Bạch Ä‘á»u là m việc trong nà y.
Äẩy cánh cá»a kÃnh kéo trượt ra là phòng ngá»§.
Giản Chước Bạch nằm ở trên giưá»ng, hai nhắm mắt lại, mà y nhÃu chặt, tá»±a hồ ngá»§ không yên.
Há» Mạn Ä‘i tá»›i đưa tay sá» trán anh, tháºt sá»± rất nóng.
Khi những ngón tay ấm áp cá»§a cô chạm và o, ngưá»i đà n ông trên giưá»ng mở mắt ra, đôi mắt hoa đà o vốn thâm thúy đẹp đẽ giỠđây lại vương và i tÆ¡ máu, thoạt nhìn rất không có tinh thần.
Chỉ nhìn thoáng qua HỠMạn, anh lại vô lực nhắm mắt lại.
Há» Mạn rút tay vá», vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Anh sốt cao như váºy, sao không Ä‘i bệnh viện?”
Giản Chước Bạch không nói gì, như thể anh không nghe thấy.
Cô định đi ra ngoà i thì cổ tay bị anh nắm lấy.
Anh nắm cá»±c kì chặt, Há» Mạn thá» giằng ra hai lần Ä‘á»u không thoát được, cô bất đắc dÄ© nhìn sang, ngưá»i đà n ông lại mở mắt: “Em Ä‘i đâu váºy?”
Giá»ng anh khà n khà n, mang theo âm mÅ©i, khiến lòng Há» Mạn không hiểu sao má»m xuống, giá»ng Ä‘iệu dịu dà ng hiếm thấy: “Tôi Ä‘i mua thuốc hạ sốt cho anh.”
Chu Lương Hà n Ä‘i theo thấy tình hình nà y, liá»n vá»™i và ng nói: “Bà chá»§ ở lại vá»›i Giản tổng Ä‘i, tôi Ä‘i mua ngay đây.”
Chu Lương Hà n vá»™i và ng rá»i Ä‘i, Giản Chước Bạch vẫn nắm chặt tay cô không chịu buông.
Tháºm chà ngà y cà ng chặt hÆ¡n.
Cổ tay Há» Mạn bị anh nắm có chút Ä‘au, thấy anh bị sốt thà nh như váºy, cÅ©ng không nỡ rút ra nữa, để mặc anh nắm lấy, còn mình thì ngồi xuống mép giưá»ng.
á»m rồi mà sức lá»±c còn lá»›n như váºy.
Nhìn thấy chiếc khăn ướt trên bà n bên cạnh đầu giưá»ng, chắc là thư ký Chu định dùng để hạ nhiệt cho anh, nhưng anh không chịu dùng.
Há» Mạn cầm lấy, vẫn còn lạnh, liá»n trá»±c tiếp đắp lên trán anh.
Nghĩ ngợi một lúc, lại vén chăn lên, để anh hoà n toà n nằm ở bên ngoà i.
Trên ngưá»i anh mặc má»™t bá»™ đồ ngá»§ bằng lụa, bị động tác cá»§a cô là m cho giáºt mình, chợt mở mắt ra.
Ão ngá»§ rá»™ng rãi thoải mái, mÆ¡ hồ để lá»™ cÆ¡ ngá»±c, lên trên nữa, có thể nhìn thấy hoà n toà n xương quai xanh gợi cảm xinh đẹp.
Há» Mạn không ngá» anh đã thay quần áo nhanh như váºy, bắt gặp ánh mắt nóng rá»±c cá»§a ngưá»i đà n ông, cô kéo qua loa áo ngá»§ cá»§a anh để che Ä‘i cÆ¡ ngá»±c, lắp bắp nói: “Anh sốt cao, cần phải hạ nhiệt, không đắp chăn được.”
Anh “ồ” má»™t tiếng, khó khăn mở miệng lần nữa: “Tôi còn tưởng rằng, em thừa dịp lúc nà y tôi Ä‘ang ốm yếu vô lá»±c, quyết định có mưu đồ quấy rối tôi.”
“…”
HỠMạn không nhịn được đẩy anh ra một chút, đã bị ốm rồi mà còn có thể không đứng đắn như thế, trừ anh ra cũng không có ai khác.
Cảm nháºn được lá»±c đạo trên cổ tay hÆ¡i ná»›i lá»ng, Há» Mạn theo bản năng muốn rút lại, lại bị anh nhạy bén phát giác, không cho cô cÆ¡ há»™i trốn thoát.
Há» Mạn cạn lá»i: “Sao anh cứ kéo tôi mãi thế? Äau quá.”
Giản Chước Bạch hÆ¡i thả lá»ng, nói: “Cho tôi má»™t lá»i giải thÃch Ä‘i, tôi liá»n buông em ra.”
Há» Mạn láºp tức chá»™t dạ, giả vá» không hiểu: “Giải thÃch cái gì?”
“Em thá» nói xem?” Giản Chước Bạch nheo mắt, “Lúc tôi bảo em ná»™p hồ sÆ¡ xin việc thì em từ chối, kết quả lại vụng trá»™m tá»± mình và o là m, còn cố ý lừa gạt tôi, sợ tôi biết… Sao hả, tôi trở thà nh ông chá»§ cá»§a em, ở trước mặt tôi em không dám ngẩng đầu à ?”
Tâm tư hoà n toà n bị anh Ä‘oán trúng, Há» Mạn không nói nên lá»i.
“Em muốn giữ thể diện trước mặt tôi như váºy, sợ mình sẽ thấp hÆ¡n má»™t báºc——” Ãnh mắt thâm trầm cá»§a Giản Chước Bạch nhìn cô chăm chú, ý vị thâm trưá»ng nói, “Há» Mạn, em để ý hình tượng trước mặt tôi như thế, có phải là em thÃch tôi không?”
Tim Há» Mạn Ä‘áºp lỡ mấy nhịp, trên mặt thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
“Bà chá»§, tôi mua thuốc hạ sốt vá» rồi đây!”
Chu Lương Hà n vội và ng sốt sắng quay lại, trên tay còn cầm một ly nước, vừa ngước nhìn thì bắt gặp ánh mắt không vui của ông chủ.
Chu Lương Hà n: “…?”
Chẳng lẽ anh ta và o không đúng lúc à ?
Không thể nà o, sốt cao thà nh thế nà y rồi còn báºn nói chuyện yêu đương sao?
“Uống thuốc trước Ä‘i.” Há» Mạn nhanh chóng lấy lại tinh thần, nháºn lấy thuốc và nước, đút má»™t viên và o miệng anh.
Giản Chước Bạch không kháng cá»±, há miệng ngáºm và o.
HỠMạn lại đưa nước tới, trong ly có một cái ống hút, anh nhấp một ngụm, nuốt xuống cùng với thuốc hạ sốt.
Thấy anh uống thuốc, Chu Lương Hà n cuối cùng cũng thở phà o nhẹ nhõm.
Quả nhiên là phải xem ai là ngưá»i đút, lúc trước anh ta khuyên thế nà o cÅ©ng không nghe.
“Äắng quá.” Giản Chước Bạch nhÃu mà y.
“Váºy uống thêm nước Ä‘i.” Há» Mạn lại đưa ống hút đến bên môi anh, Giản Chước Bạch lại uống mấy há»›p, rất nhanh uống hết nước trong ly.
Thấy má»™t giá»t nước chảy xuống khóe miệng anh, Há» Mạn theo bản năng lấy tay lau Ä‘i.
Äầu ngón tay ấm áp lướt qua là n da bên môi anh, động tác vô cùng dịu dà ng: “Còn muốn nữa không?”
Giản Chước Bạch lắc đầu, vẫn nhìn cô.
Thá»±c ra nếu vừa rồi Chu Lương Hà n không và o, anh cÅ©ng không mong đợi sẽ nghe được bất kỳ câu trả lá»i nà o.
Anh chỉ là muốn thá» cô má»™t chút, nhìn phản ứng cá»§a cô, trong lòng Ãt nhiá»u cÅ©ng Ä‘oán ra được.
CÆ¡ thể khó chịu như mắc bệnh nan y, nhưng đáy lòng rốt cuá»™c cÅ©ng nếm được má»™t chút ngá»t ngà o.
Äầu óc mê man, anh nắm lấy tay cô, nhắm mắt lại, an tâm ngá»§.
Chu Lương Hà n nhìn cảnh tượng trước mắt, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Ông chủ trước đó thế nà o cũng không chịu uống thuốc, còn kiểu gì cũng phải gấp gáp trở vỠlúc đêm khuya, chẳng lẽ là cố ý lợi dụng thân thể ốm yếu nà y để diễn khổ nhục kế trước mặt bà chủ, nhằm tranh thủ sự quan tâm?
Anh ta cà ng nhìn cà ng cảm thấy giống có chuyện như váºy lắm!
Có bà chủ ở đây, dĩ nhiên anh ta là m thư ký cũng không có gì để sai bảo nữa.
Chu Lương Hà n rất thức thá»i nói: “Bà chá»§, váºy tôi Ä‘i ra ngoà i trước, nếu cô có việc gì thì gá»i Ä‘iện thoại cho tôi nhé.”
Äá»™t nhiên nhá»› tá»›i gì đó, anh ta tiến lên phÃa trước: “Chúng ta thêm WeChat Ä‘i.”
HỠMạn quét mã QR của Chu Lương Hà n.
—————
Sau khi thư ký Chu rá»i Ä‘i, Giản Chước Bạch dần chìm và o giấc ngá»§, nhưng vẫn nắm tay Há» Mạn không buông.
Há» Mạn không Ä‘i đâu được, chỉ có thể ngồi bên giưá»ng lấy khăn ướt lau mặt cho anh.
Dưới ánh đèn, đưá»ng nét góc nghiêng cá»§a anh mạnh mẽ sắc bén, đưá»ng cong trÆ¡n nhẵn, hà ng lông mi vừa dà i vừa dà y khi nhắm mắt tạo nên má»™t bóng má» má»ng manh dưới mà mắt.
Nước da vốn trắng nõn lại cà ng trắng bệch vì bị ốm, ngay cả hai cánh môi má»ng gợi cảm kia cÅ©ng tái nhợt không thấy huyết sắc.
Anh luôn hăng hái hăm hở, hiếm khi có thá»i khắc yếu á»›t như váºy.
HỠMạn lấy khăn ướt nhẹ nhà ng lướt qua đuôi lông mà y khà phách, sau đó lại chấm nhẹ lên đôi môi khô nẻ của anh.
Äôi môi được là m ẩm, cuối cùng trông cÅ©ng có sức sống hÆ¡n má»™t chút.
Nhìn chằm chằm và o môi anh, giống như bị ma xui quỷ khiến, HỠMạn lại nhớ tới chuyện anh bất ngỠhôn cô và o đêm hôm đó khi anh say rượu.
Há» Mạn vô thức mÃm môi dưới, đã qua rất lâu rồi, nhưng dưá»ng như cô vẫn còn nhá»› xúc cảm má»m mại ẩm ướt khi anh áp sát và o mình, còn có hÆ¡i thở nóng rá»±c phả ra từ chóp mÅ©i ngưá»i đà n ông.
—— “Há» Mạn, có phải là em thÃch tôi không?”
Câu há»i vừa rồi cá»§a Giản Chước Bạch lại vang lên bên tai cô, Há» Mạn nhìn anh ngá»§ say, ngưá»i có chút xuất thần.
Lau mặt xong, Há» Mạn lau cổ cho anh, dá»c theo xương quai xanh đến ngá»±c, hi vá»ng có thể giúp anh mau chóng hạ nhiệt.
Có lẽ là cảm nháºn được sá»± mát lạnh, xương ngón tay thon dà i Ä‘ang nắm cổ tay Há» Mạn theo bản năng co lại, cả ngưá»i khẽ rùng mình.
HỠMạn để khăn mặt sang một bên, vén chăn bên cạnh lên đắp lại cho anh.
Há» Mạn ngồi má»™t tư thế ở bên giưá»ng hồi lâu, cảm thấy không thoải mái, định lặng lẽ rút tay ra, nhưng vừa muốn động Ä‘áºy, ngưá»i đà n ông liá»n nắm chặt tay cô hÆ¡n.
Há» Mạn nhất thá»i cạn lá»i, sao lúc ngá»§ mà còn có thể quấn ngưá»i như thế?
Hôm nay cô cÅ©ng là m việc cả ngà y, bây giá» lại chỉ có thể ngồi như thế nà y, cảm giác toà n thân eo má»i lưng Ä‘au, xương cốt sắp gãy thà nh từng mảnh.
Mệt má»i xen lẫn buồn ngá»§, cô chần chá» má»™t chút, cháºm rãi dá»±a lưng và o đầu giưá»ng nhắm mắt lại.
Trong lúc mÆ¡ mà ng, cô cảm thấy rất không thoải mái, lưng dá»c theo đầu giưá»ng di chuyển xuống, nằm ở mép giưá»ng.
Bởi vì không có chăn, cô lạnh đến mức trong giấc mÆ¡ cÅ©ng cuá»™n tròn mình, phát hiện bên cạnh có má»™t cái lò sưởi, rất ấm áp, cô theo bản năng nghiêng ngưá»i, rúc và o bên trong lò sưởi ngá»§ cà ng say.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 27 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.