Chương 2332: Ta đi đô�? Long (2)
– NaÌ€y, caÌc ngươi không thể Ä‘i như thế được. Â
NhiÌ€n thâÌy Tiểu Long c*Ì€ng vÆ¡Ìi LuÌ£c Tâm Äồng không để yÌ tÆ¡Ìi miÌ€nh, nữ tử toÌc Ä‘ỏ lập tưÌc Ä‘uổi theo, ngăn cản trươÌc mặt Thiên SiÌ TuyêÌt Sư. Hai tay vươn ra, ngẩng đầu ưỡn ngực là m cho bộ phận trươÌc ngực thoaÌ£t nhiÌ€n ngaÌ£o nghễ không thôi, khiêÌn cho LuÌ£c Tâm Äồng nhiÌ€n qua c*̃ng phải mặc cảm,. Â
– NêÌu như ngươi không Ä‘i, coÌ tin ta không khaÌch khiÌ vÆ¡Ìi ngươi hay không? Â
AÌnh măÌt Tiểu Long trầm xuôÌng. Â
– MuôÌn ta Ä‘i c*̃ng được, caÌc phải noÌi cho ta biêÌt caÌc ngươi laÌ€ ai. ViÌ€ sao laÌ£i biêÌt ta laÌ€ tộc nhân c*̉a Chu TươÌc HoaÌ€ng tộc. Â
Nữ tử toÌc Ä‘ỏ naÌ€y vô c*Ì€ng nghi hoặc, những người naÌ€y taÌ£o cho naÌ€ng một loaÌ£i cảm giaÌc không noÌi nên lời, aÌnh măÌt cẩn thận Ä‘ảo qua moÌ£i người, dường như chỉ coÌ hai người laÌ€ nhân loaÌ£i, những người khaÌc đều laÌ€ yêu thuÌ, laÌ£i laÌ€ yêu thuÌ baÌt giai. Â
– Tiểu nha đầu, Chu Loan laÌ€ giÌ€ c*̉a ngươi? Â
Huyền HaÌ£o nhiÌ€n nữ tử toÌc Ä‘ỏ cười nhaÌ£t một tiêÌng rồi noÌi. Â
– Ồ, ngươi biêÌt ÄaÌ£i tỷ c*̉a ta sao? Â
AÌnh măÌt nữ tử toÌc Ä‘ỏ nhảy lên, cực kyÌ€ nghi hoặc. LuÌc naÌ€y naÌ€ng mÆ¡Ìi biêÌt miÌ€nh lỡ miệng, tưÌc thiÌ€ thở phiÌ€ phoÌ€ nhiÌ€n Ä‘aÌm người trên lưng Thiên SiÌ TuyêÌt Sư noÌi: Â
– CaÌc ngươi rôÌt cuộc laÌ€ ai? Â
– Tiểu nha đầu, một miÌ€nh ngươi chaÌ£y đêÌn đây sao? Ta coÌ thể noÌi cho ngươi biêÌt, người trong tộc caÌc ngươi săÌp Ä‘uổi tÆ¡Ìi rồi. NêÌu như ngươi không chaÌ£y Ä‘i, coÌ lẽ một laÌt nữa sẽ biÌ£ toÌm về. Â
Huyền HaÌ£o chăÌp tay đưÌng, aÌnh măÌt nhiÌ€n chăm chuÌ về phiÌa xa. Â
– Ồ? Ngươi noÌi thật sao? Â
Nữ tử toÌc Ä‘ỏ nghe vậy tưÌc thiÌ€ coÌ chuÌt bôÌi rôÌi, naÌ€ng mÆ¡Ìi chaÌ£y ra được không bao lâu, không thể cÆ°Ì như vậy maÌ€ biÌ£ băÌt trở về tộc được. Â
– ChuÌng ta laÌ€ ai cho duÌ€ noÌi ngươi c*̃ng không biêÌt. Äi Ä‘i, đừng quản tÆ¡Ìi chuÌng ta. Â
Tiểu Long noÌi. Â
– Vậy được rồi, caÌc ngươi noÌi cho ta biêÌt caÌc ngươi Ä‘i đâu được không? Â
Äôi măÌt Ä‘en nhaÌnh c*̉a nữ tử toÌc Ä‘ỏ rôÌt cuộc khôi phuÌ£c vẻ vô haÌ£i, ngây thÆ¡ như c*̃. NaÌ€ng mỉm cười noÌi vÆ¡Ìi moÌ£i người, hỏa diễm chung quanh c*̃ng biêÌn mâÌt. Â
– ChuÌng ta Ä‘i đồ long, ngươi coÌ daÌm Ä‘i không? Â
Tiểu Long khinh thường trừng măÌt nhiÌ€n nữ tử toÌc Ä‘ỏ. ThÃªÌ nhưng laÌ£i không tự chủ maÌ€ nhiÌ€n thêm vaÌ€i lần. Â
– Äồ long? Â
AÌnh măÌt nữ tử toÌc Ä‘ỏ biêÌn ảo, lập tưÌc coÌ phản ưÌng noÌi: Â
– Chẳng lẽ caÌc ngươi muôÌn Ä‘i tÆ¡Ìi Thanh Long HoaÌ€ng tộc? Â
– Tiểu nha đầu, boÌ£n hoÌ£ săÌp tÆ¡Ìi nÆ¡i rồi, nêÌu như ngươi không Ä‘i sẽ không Ä‘i được đâu. Â
Huyền HaÌ£o mỉm cười nhăÌc nhở nữ tử toÌc Ä‘ỏ naÌ€y. Â
Äôi măÌt nữ tử toÌc Ä‘ỏ chuyển động, trong loÌ€ng thầm nghĩ cho duÌ€ naÌ€ng tÆ¡Ìi đâu c*̃ng biÌ£ trưởng lão trong tộc vaÌ€ nhiÌ£ tỷ tiÌ€m thâÌy. NêÌu như Ä‘i tÆ¡Ìi Thanh Long HoaÌ€ng tộc thiÌ€ không nhâÌt Ä‘iÌ£nh. Â
– NaÌ€y, ta cho caÌc ngươi Ä‘i. ThÃªÌ nhưng caÌc ngươi phải Ä‘aÌp ưÌng vÆ¡Ìi ta một chuyện. Â
Nữ tử toÌc Ä‘ỏ chu miệng, măÌt nhiÌ€n moÌ£i người trên Thiên SiÌ TuyêÌt Sư rồi noÌi. Â
– NoÌi. Â
Tiểu Long nhiÌ€n chăm chuÌ vaÌ€o nữ tử toÌc Ä‘ỏ rồi noÌi. Â
– CaÌc ngươi dẫn ta c*Ì€ng Ä‘i. Â
Nữ tử toÌc Ä‘ỏ cười giảo hoaÌ£t, nhiÌ€n Tiểu Long noÌi: Â
– CaÌc ngươi không coÌ lựa choÌ£n naÌ€o khaÌc. Bằng không ta sẽ noÌi cho trưởng lão trong tộc caÌc ngươi băÌt naÌ£t ta. ÄêÌn luÌc Ä‘oÌ… Khanh khaÌch, caÌc ngươi sẽ gặp phiền phưÌc lÆ¡Ìn. Â
Nữ tử toÌc Ä‘ỏ cười tÆ¡Ìi mưÌc run rẩy, đăÌc yÌ không thôi. Â
– ÄêÌn thiÌ€ thÃªÌ naÌ€o? Ngươi nghĩ rằng chuÌng ta sẽ sợ sao? Â
Tiểu Long trực tiêÌp duÌ€ng aÌnh măÌt khinh thường nhiÌ€n naÌ€ng. Người khaÌc kiÌnh sợ vÆ¡Ìi TÆ°Ì Ä‘aÌ£i thuÌ hoaÌ€ng tộc thÃªÌ nhưng Tiểu Long laÌ£i không đặt vaÌ€o trong loÌ€ng. Â
– TôÌt. CaÌc ngươi không dẫn ta Ä‘i thiÌ€ ta sẽ noÌi cho caÌc trưởng lão caÌc ngươi băÌt naÌ£t ta. DuÌ€ sao vừa rồi ngươi c*̃ng băÌt naÌ£t ta. Â
Nữ tử toÌc Ä‘ỏ chu miệng noÌi, tăng thêm aÌnh măÌt ngây thÆ¡ kia quả thực vô c*Ì€ng động loÌ€ng người, coÌ€n thiêÌu một chuÌt nữa laÌ€ lê hoa Ä‘aÌi vũ. Â
– Vậy được rồi, ngươi Ä‘i c*Ì€ng chuÌng ta c*̃ng được. ThÃªÌ nhưng coÌ một chuyện ta phải noÌi trươÌc. LaÌ€ ngươi cầu chuÌng ta mang theo ngươi Ä‘i chÆ°Ì không phải laÌ€ chuÌng ta muôÌn dẫn ngươi Ä‘i. Â
Tiểu Long Ä‘ang muôÌn noÌi thiÌ€ Huyền HaÌ£o Ä‘ã đồng yÌ, vẻ mặt coÌ chuÌt cao thâm maÌ£t trăÌc. Â
LuÌ£c Lâm Thiên nhiÌ€n Huyền HaÌ£o, chung quy hăÌn vẫn coÌ cảm giaÌc Huyền HaÌ£o coÌ chuÌt không quaÌ biÌ€nh thường. TâÌt cả chuyện naÌ€y, LuÌ£c Lâm Thiên coÌ cảm giaÌc giôÌng như laÌ€ một bươÌc Ä‘i c*̉a Huyền HaÌ£o. CaÌ€ng nghĩ LuÌ£c Lâm Thiên caÌ€ng cảm thâÌy sợ rằng tâÌt cả chuyện naÌ€y chiÌnh laÌ€ một nươÌc cờ daÌ€i maÌ€ Huyền HaÌ£o Ä‘ã Ä‘iÌ£nh sẵn. Â
– TôÌt, chỉ cần caÌc ngươi mang ta theo, ta tuyệt đôÌi không laÌ€m khoÌ dễ caÌc ngươi. Quân tử nhâÌt ngôn, tÆ°Ì mã nan truy. Â
Nghe thâÌy đôÌi phương đồi yÌ, nữ tử toÌc Ä‘ỏ saÌng măÌt, thân thể mềm maÌ£i maÌ€ noÌng bỏng loÌe lên, giôÌng như trực tiêÌp vượt qua không gian. Äôi chân daÌ€i trăÌng nõn như ngoÌ£c Ä‘aÌp xuôÌng bên caÌ£nh Tiểu Long. Thân thể khiêÌn cho người khaÌc sôi traÌ€o đưÌng ở caÌ£nh Tiểu Long, caÌi đầu c*̃ng xâÌp xỉ vÆ¡Ìi Tiểu Long, thaÌi độ c*̃ng không quaÌ tôÌt. Sau khi Ä‘aÌp xuôÌng lập tưÌc hừ một tiêÌng vÆ¡Ìi Tiểu Long. Â
AÌnh măÌt LuÌ£c Lâm Thiên khẽ đổi, thủ Ä‘oaÌ£n keÌo giãn khoảng caÌch trong không gian c*̉a nữ tử naÌ€y khiêÌn cho LuÌ£c Lâm Thiên coÌ chuÌt kÃch động. Bởi viÌ€ phương phaÌ naÌ€y rõ raÌ€ng so vÆ¡Ìi lực lượng khôÌng chÃªÌ không gian c*̉a cường giả biÌ€nh thường coÌ không iÌt chỗ khaÌc. Â
– CoÌ€n noÌi quân tử nhâÌt ngôn. Ngươi Nhưng mà một con chim maÌ€ thôi. Â
Tiểu Long không cam loÌ€ng yêÌu thêÌ, thâÌp gioÌ£ng hừ laÌ£nh một câu. Â
– ThiÌ€ c*̃ng laÌ€ chim, nhiều nhâÌt Nhưng mà một con chim lửa maÌ€ thôi. Â
Tiểu Long lạnh nhaÌ£t liêÌc nhiÌ€n nữ tử toÌc Ä‘ỏ rồi noÌi. Â
– Ngươi… Â
Nữ tử toÌc Ä‘ỏ chu caÌi miệng nhỏ nhăÌn thở phiÌ€ phoÌ€, quả thực tưÌc tÆ¡Ìi nỗi muôÌn động thủ vÆ¡Ìi Tiểu Long. NăÌm tay nhỏ Ä‘ã giương lên, tuÌ€y thời coÌ khả năng nện vaÌ€o thân thể Tiểu Long. Â
– ÄÆ°Ì€ng quên, ngươi không laÌ€m giÌ€ được ta. Â
Tiểu Long hoaÌ€n toaÌ€n không theÌ€m để yÌ, c*̃ng không chiÌ£u yêÌu thÃªÌ chuÌt naÌ€o. Â
– ChuÌng ta Ä‘i thôi. Â
MăÌt nhiÌ€n Tiểu Long tranh cãi gay găÌt c*Ì€ng nữ tử toÌc Ä‘ỏ, Huyền HaÌ£o c*̃ng không theÌ€m để yÌ maÌ€ c*Ìi đầu noÌi vÆ¡Ìi LuÌ£c Lâm Thiên. Â
Tâm thần LuÌ£c Lâm Thiên thông tri cho Thiên SiÌ TuyêÌt Sư tiêÌp tuÌ£c. AÌnh măÌt LuÌ£c Lâm Thiên nhiÌ€n về phiÌa Huyền HaÌ£o, chung quy hăÌn coÌ cảm giaÌc dường như tâÌt cả đều do Huyền HaÌ£o cÃ´Ì yÌ săÌp xêÌp. Äồng thời Linh HoaÌ€ng khiÌ trên người nữ tử toÌc Ä‘ỏ naÌ€y không kém. Vừa rồi hăÌn c*̃ng phải dựa vaÌ€o kim Ä‘ao maÌ€u vaÌ€ng mÆ¡Ìi coÌ thể chôÌng laÌ£i, sợ rằng Ä‘iÌ£a viÌ£ c*̉a naÌ€ng ta ở trong Chu TươÌc HoaÌ€ng tộc c*̃ng không tầm thường. Â
– Chẳng lẽ? Â
LuÌ£c Lâm Thiên nhiÌu maÌ€y, phiÌa trươÌc không xa dường như laÌ€ Thanh Long HoaÌ€ng tộc, hiện taÌ£i moÌ£i người Ä‘iÌ£nh xông vaÌ€o trong Thanh Long HoaÌ€ng tộc, nữ tử toÌc Ä‘ỏ naÌ€y laÌ£i laÌ€ người c*̉a Chu TươÌc HoaÌ€ng tộc, Huyền HaÌ£o mang theo naÌ€ng nhâÌt Ä‘iÌ£nh laÌ€ coÌ yÌ riêng. CoÌ người c*̉a Chu TươÌc HoaÌ€ng tộc Ä‘i theo, đêÌn luÌc Ä‘oÌ coÌ lẽ sẽ giảm bÆ¡Ìt một chuÌt phiền toaÌi. CoÌ lẽ Thanh Long HoaÌ€ng tộc cho duÌ€ như thÃªÌ naÌ€o c*̃ng sẽ không tuÌ€y tiện ra tay vÆ¡Ìi người c*̉a Chu TươÌc HoaÌ€ng tộc. Â
Nghĩ tÆ¡Ìi Ä‘oÌ, khoÌe miệng LuÌ£c Lâm Thiên mỉm cười, xem ra phuÌ£ thân c*̉a Tiểu
Long c*̃ng không phải là người không có suy nghĩ.