Chương 927: La�? Ai chaÌn sôÌng?
LuÌc naÌ€y hÆ¡n trăm người từ yêu thuÌ phi haÌ€nh nhảy xuôÌng Ä‘aÌ£i bộ phận laÌ€ đệ tử lâu năm c*̉a Phi Linh môn, luÌc naÌ€y aÌnh măÌt Ä‘aÌm người nhiÌ€n vaÌ€o mâÌy người tÆ¡Ìi nhaÌo sự, vừa rồi coÌ€n đằng đằng saÌt khiÌ luÌc naÌ€y săÌc mặt lập tưÌc Ä‘aÌ£i biêÌn rồi quyÌ€ xuôÌng. Dẫn đầu chiÌnh laÌ€ HoaÌ€ng BaÌc Nhiên, săÌc mặt nhanh choÌng tái Ä‘i, hăÌn vỗ caÌi đầu boÌng c*̉a miÌ€nh, trong loÌ€ng không khỏi cảm thâÌy laÌ£nh lẽo, hận không thể bổ đôi tên vừa mÆ¡Ìi phoÌng Ä‘aÌ£n tiÌn hiệu. Â
– Tham kiêÌn chưởng môn, tham kiêÌn tiểu thư. Â
ÄaÌm người trong cửa haÌ€ng Phi Linh môn nhảy ra, tâÌt cả Ä‘aÌm naÌ€y Ä‘aÌ£i bộ phận đều laÌ€ đệ tử haÌ£ch tâm c*̉a Phi Linh môn, đương nhiên Ä‘ã gặp chưởng môn, những người coÌ€n laÌ£i chưa được gặp thiÌ€ mâÌy thaÌng trươÌc trong Ä‘aÌ£i chiêÌn vÆ¡Ìi HăÌc SaÌt giaÌo c*̃ng Ä‘ã gặp được chưởng môn. LuÌc naÌ€y cả Ä‘aÌm nhiÌ€n thâÌy chưởng môn coÌ mặt, hai măÌt nhiÌ€n nhau rồi lập tưÌc quyÌ€ xuôÌng haÌ€nh lễ. Â
LuÌ£c Lâm Thiên ngẩng đầu, aÌnh măÌt tưÌc giận nhiÌ€n về phiÌa LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch vaÌ€ Lưu NhâÌt Thủ. Â
Hai người LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch vaÌ€ Lưu NhâÌt Thủ nhiÌ€n thâÌy chưởng môn Ä‘ã trở về lập tưÌc vui vẻ, laÌ£i đột nhiên nhiÌ€n thâÌy sự tưÌc giận trong măÌt LuÌ£c Lâm Thiên, nhiÌ€n bộ daÌng naÌ€y dường như hai người Ä‘ã cảm nhận được caÌi giÌ€, trong loÌ€ng không khỏi phaÌt laÌ£nh, đặc biệt laÌ€ Lưu NhâÌt Thủ, toaÌ€n thân run rẩy quyÌ€ xuôÌng. Â
– Tham kiêÌn chưởng môn, công tử. Â
Lưu NhâÌt Thủ, LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch nhanh choÌng quyÌ€ xuôÌng đâÌt haÌ€nh lễ. Chuyện bên ngoaÌ€i boÌ£n hoÌ£ c*̃ng không biêÌt, thÃªÌ nhưng nhiÌ€n thâÌy chưởng môn tưÌc giận, chỉ sợ laÌ€ chuyện không nhỏ, trong loÌ€ng cả Ä‘aÌm băÌt đầu thâÌy laÌ£nh lẽo. Â
– Chưởng môn. Â
SaÌu Ä‘aÌ£i haÌn kia luÌc naÌ€y coÌ biểu tiÌ€nh vô c*Ì€ng phong phuÌ trên mặt, boÌ£n hoÌ£ vừa mÆ¡Ìi gia nhập Phi Linh môn không lâu maÌ€ thôi, chiÌnh laÌ€ bởi viÌ€ thÃªÌ lực c*̉a Phi Linh môn lÆ¡Ìn boÌ£n hoÌ£ mÆ¡Ìi gia nhập vaÌ€o. c*̃ng chưa từng diện kiêÌn chưởng môn. Lần naÌ€y thâÌy LuÌ£c trưởng lão vaÌ€ Lưu trưởng lão đều quyÌ€ xuôÌng, boÌ£n hoÌ£ rôÌt cuộc c*̃ng biêÌt thanh niên aÌo xanh kia laÌ€ ai. Â
SaÌu người săÌc mặt bôÌi rôÌi, toaÌ€n thân run rẩy, đột nhiên hai chân như nhũn ra, quyÌ€ gôÌi trên mặt đâÌt. Â
– LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch, Lưu NhâÌt Thủ, hai tên tiểu tử nhaÌ€ ngươi, laÌ€ ta chaÌn sôÌng hay caÌc ngươi chaÌn sôÌng? Â
LuÌ£c Lâm Thiên đưa măÌt nhiÌ€n về phiÌa LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch vaÌ€ Lưu NhâÌt Thủ rồi noÌi. Â
– Chưởng môn, chuÌng ta Ä‘aÌng chêÌt, chuÌng ta Ä‘aÌng chêÌt, ta không biêÌt laÌ€ chưởng môn Ä‘ã trở về, ta… Â
ToaÌ€n thân Lưu NhâÌt Thủ run rẩy, cảm thâÌy chưởng môn tưÌc giận, hăÌn không daÌm ngẩng đầu lên nữa. Â
– LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch, Lưu NhâÌt Thủ, hai người caÌc ngươi thật lÆ¡Ìn mật, daÌm khi dễ người khaÌc. Â
LuÌ£c Tâm Äồng chôÌng naÌ£nh giận dữ noÌi vÆ¡Ìi LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch vaÌ€ Lưu NhâÌt Thủ. Â
Lão giả vaÌ€ tiểu cô nương kia nhiÌ€n thâÌy một maÌ€n naÌ€y c*̃ng vô c*Ì€ng kinh ngaÌ£c nhiÌ€n vaÌ€o LuÌ£c Lâm Thiên. Tổ tôn hai người chưa từng nghĩ tÆ¡Ìi, người thanh niên tôÌt buÌ£ng trươÌc mặt naÌ€y laÌ£i laÌ€ chưởng môn Phi Linh môn Ä‘aÌ£i danh Ä‘ỉnh Ä‘ỉnh. Một người maÌ€ khăÌp chu vi chung quanh sÆ¡n maÌ£ch VuÌ£ Äô không ai không biêÌt, chiÌnh laÌ€ nhân vật phong vân nhâÌt khu vực naÌ€y. Â
– Tham kiêÌn Ä‘aÌ£i nhân. Â
Lão giả naÌ€y biÌ£ doÌ£a một trận, nhanh choÌng lôi keÌo tiểu cô nương quyÌ€ xuôÌng thÃªÌ nhưng laÌ£i biÌ£ LuÌ£c Lâm Thiên nhanh choÌng keÌo lên rồi noÌi: Â
– Lão trượng, ngươi noÌi cho ta biêÌt, người Ä‘aÌnh caÌc ngươi laÌ€ ai, coÌ mâÌy người, tâÌt cả coÌ mặt ở đây hay không? Â
– ÄaÌ£i nhân, chiÌnh laÌ€ bảy người boÌ£n hoÌ£. Â
Lão giả do dự một chuÌt rồi chỉ vaÌ€o saÌu người Ä‘ang quyÌ€ dươÌi mặt đâÌt. Â
– HoaÌ€ng BaÌc Nhiên, troÌi saÌu tên naÌ€y laÌ£i cho ta. Chờ trở về rồi xử triÌ. Â
LuÌ£c Lâm Thiên hiÌt sâu một hÆ¡i, quay sang HoaÌ€ng BaÌc Nhiên rồi noÌi. Â
– Vâng, chưởng môn. Â
HoaÌ€ng BaÌc Nhiên mờ miÌ£t Ä‘aÌp một câu, rồi thở daÌ€i một hÆ¡i, xem ra chưởng môn không tưÌc giận vÆ¡Ìi hăÌn, sau Ä‘oÌ hăÌn lập tưÌc ra lệnh cho Ä‘aÌm người bên caÌ£nh noÌi: Â
– Nhanh, troÌi saÌu tên vô liêm sỉ kia laÌ£i cho ta. Â
MoÌ£i người nhanh choÌng tiêÌn lên, saÌu tên Ä‘aÌ£i haÌn kia trực tiêÌp biÌ£ troÌi laÌ£i, vẻ mặt Ä‘aÌm người luÌc naÌ€y vẫn vô c*Ì€ng kinh ngaÌ£c. Â
– HoÌa ra ngươi chiÌnh laÌ€ chưởng môn Phi Linh môn, khaÌ lăÌm. Â
Thiên Äộc Yêu Long c*̃ng không khỏi kinh ngaÌ£c nhiÌ€n LuÌ£c Lâm Thiên. Â
– KhiêÌn Äộc Long huynh chê cười rồi. Â
LuÌ£c Lâm Thiên cười khổ một chuÌt. Â
– Công tử, rôÌt cuộc laÌ€ chuyện giÌ€ xảy ra, ta không biêÌt… Â
LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch nhiÌ€n tâÌt cả chuyện naÌ€y thÃªÌ nhưng c*̃ng không hiểu ra sao. Â
– Hừ. Â
LuÌ£c Lâm Thiên trừng măÌt nhiÌ€n LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch rồi noÌi: Â
– Lão trượng naÌ€y biÌ£ đệ tử c*̉a Phi Linh môn khi dễ. CaÌc ngươi lập tưÌc Ä‘i thăm doÌ€ cho ta, sau nửa canh giờ không tra ra thiÌ€ đừng gặp mặt ta. Thuận tiện Ä‘em những người liên quan băÌt tÆ¡Ìi đây cho ta. Â
– Vâng, công tử. Â
– Rõ, chưởng môn. Â
LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch vaÌ€ Lưu NhâÌt Thủ dường như Ä‘ã hiểu ra caÌi giÌ€ Ä‘oÌ, hai người vô c*Ì€ng bôÌi rôÌi mang theo một Ä‘aÌm người lui xuôÌng, không daÌm chậm trễ. Â
– Lão trượng, chuÌng ta vaÌ€o trong chờ một laÌt Ä‘i. Â
LuÌ£c Lâm Thiên noÌi vÆ¡Ìi lão giả. Â
Trong Ä‘aÌ£i sảnh Phi Linh môn luÌc naÌ€y Ä‘ã coÌ Ä‘ÃªÌ£ tử dẫn moÌ£i người tiêÌn vaÌ€o trong Ä‘aÌ£i sảnh. Â
ChuÌng đệ tử Phi Linh môn ở saÌt Ä‘aÌ£i sảnh không daÌm lên tiêÌng. LuÌ£c T âm Äồng coÌ€n phân phoÌ người Ä‘i kiêÌm không iÌt đồ ăn vặt cho tiểu cô nương kia. ThÃªÌ nhưng tiểu cô nương kia chỉ nhiÌ€n c*̃ng không daÌm ăn. Â
Thiên Äộc Yêu Long laÌ£i không chuÌt khaÌch khiÌ, tự miÌ€nh ăn. Â
Không tÆ¡Ìi nửa canh giờ, ngoaÌ€i Ä‘aÌ£i sảnh hai người LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch vaÌ€ Lưu NhâÌt Thủ mang theo mâÌy Ä‘aÌ£o thân ảnh vội vã Ä‘i tÆ¡Ìi. Â
– Cha. Â
Trong Ä‘aÌ£i sảnh, tiểu cô nương nhiÌ€n thâÌy một Ä‘aÌ£o thân ảnh rồi lập tưÌc chaÌ£y tÆ¡Ìi. Â
– San San, sao con laÌ£i ở đây? Â
Một Ä‘aÌ£i haÌn chừng ba mươi tuổi nhiÌ€n thâÌy tiểu cô nương tưÌc thiÌ€ kinh hãi rồi noÌi. Â
– Chưởng môn, người Ä‘ã tiÌ€m được rồi. Â
LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch, Lưu NhâÌt Thủ Ä‘i tÆ¡Ìi trươÌc người LuÌ£c Lâm Thiên rồi noÌi. LuÌc naÌ€y boÌ£n hoÌ£ c*̃ng Ä‘ã hiểu rõ chuyện vừa mÆ¡Ìi xảy ra. Â
Một laÌt sau, lão giả vaÌ€ tiểu cô nương nhanh choÌng taÌ£ Æ¡n LuÌ£c Lâm Thiên rồi mÆ¡Ìi rời Ä‘i. TrươÌc khi rời Ä‘i LuÌ£c Lâm Thiên coÌ€n phân phaÌt cho mỗi người mâÌy trăm kim tệ. Â
– BiêÌt chuyện giÌ€ xảy ra chưa? Â
Những người naÌ€y Ä‘i rồi, LuÌ£c Lâm Thiên liêÌc măÌt nhiÌ€n LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch vaÌ€ Lưu Thủ ÄoaÌ£n, vẻ tưÌc giận c*̃ng bÆ¡Ìt Ä‘i một chuÌt. HăÌn c*̃ng biêÌt hai người naÌ€y coÌ€n nhiều chuyện bận tâm cho nên một iÌt chuyện boÌ£n hăÌn coÌ lẽ c*̃ng không biêÌt được. Â
– Chưởng môn, mâÌy đệ tử naÌ€y Ä‘em mâÌy vaÌ£n kim tệ tiền công c*̉a công nhân chiêÌm laÌ€m c*̉a riêng. Ta Ä‘ã phân phoÌ xuôÌng dươÌi, đệ tử Ä‘ang Ä‘iều tra, nhâÌt Ä‘iÌ£nh sẽ băÌt được toaÌ€n bộ. Â
LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch noÌi. Â
– Tra thÃªÌ naÌ€o? Giao cho hiÌ€nh đường Ä‘i. Â
LuÌ£c Lâm Thiên đưa măÌt nhiÌ€n hai người rồi noÌi: Â
– Những công nhân biÌ£ chiêÌm kim tệ bồi thường gâÌp hai mươi lần. Äãi ngộ c*̉a Kim đường caÌc ngươi trong ba thaÌng giảm phân nửa. Hai người caÌc ngươi nửa năm không coÌ Ä‘ãi ngộ naÌ€o. Â
– Vâng, công tử ( chưởng môn). Â
Hai người LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch, Lưu NhâÌt Thủ nhiÌ€n nhau rồi không daÌm noÌi thêm giÌ€ nữa. Â
– CoÌ€n nữa, saÌu người luÌc trươÌc keÌo ra ngoaÌ€i chặt đầu thiÌ£ chuÌng cho ta. Äể xem sau naÌ€y coÌ€n daÌm coÌ ai ỷ thÃªÌ Phi Linh môn ưÌc hiêÌp người khaÌc nữa không. Â
LuÌ£c Lâm Thiên laÌ£nh luÌ€ng noÌi, aÌnh măÌt măÌt laÌ£i nhiÌ€n vaÌ€o hai người rồi tiêÌp tuÌ£c noÌi: Â
– CoÌ€n coÌ hai người caÌc ngươi quản lyÌ không nghiêm, danh tiêÌng c*̉a Phi Linh môn biÌ£ caÌc ngươi phaÌ hủy, mỗi người Ä‘i lĩnh một trăm côn, không được duÌ€ng chân khiÌ hộ thân. Â
– Vâng. Â
Hai người LuÌ£c Tiểu BaÌ£ch vaÌ€ Lưu NhâÌt Thủ nhiÌ€n nhau, vẻ mặt vô c*Ì€ng bâÌt đăÌc dĩ.