Chương 464: Cá»u vÄ© yêu h�? (1)
LuÌc naÌ€y yêu thuÌ hai bên lập tưÌc hiện ra thêm, yêu thuÌ tam giai, thậm chiÌ laÌ€ nhiÌ£ giai c*̃ng coÌ. SÃ´Ì lượng không iÌt, quả thực coÌ thể coi laÌ€ ThuÌ vương quôÌc a. Â
PhiÌ€ PhiÌ€. Â
Äầu Thủy Hỏa Yêu Giao lập tưÌc gầm nheÌ£ một tiêÌng, yêu thuÌ bôÌn phiÌa lập tưÌc yên tĩnh. Â
– Lão Ä‘aÌ£i yêu vương, caÌc ngươi Ä‘i theo ta, không nên sÆ¡ yÌ, nêÌu như Ä‘i nhầm một bươÌc sẽ biÌ£ Ä‘aÌ£i trận vây khôÌn, ngay cả yêu vương trươÌc Ä‘oÌ c*̉a ta c*̃ng không thể naÌ€o cưÌu được ngươi. Trận phaÌp nÆ¡i naÌ€y râÌt lợi haÌ£i, không iÌt cường giả nhân loaÌ£i c*̃ng không daÌm tiêÌn vaÌ€o. Â
Thủy Hỏa Yêu Giao noÌi. Â
LuÌ£c Lâm Thiên đương nhiên biêÌt sự lợi haÌ£i c*̉a trận phaÌp, đương nhiên sẽ không daÌm xông loaÌ£n, lập tưÌc Ä‘i theo phiÌa sau đầu Thủy Hỏa Yêu Giao naÌ€y. Äi qua khe heÌ£p một laÌt lập tưÌc một cung Ä‘iện xuâÌt hiện trươÌc mặt LuÌ£c Lâm Thiên. Â
Æ Ì‰ giữa khe heÌ£p naÌ€y ba mặt laÌ€ nuÌi vây quanh, phiÌa sau coÌ một hồ nươÌc nhỏ, một toÌ€a cung Ä‘iện đột ngột xuâÌt hiện trên mặt đâÌt coÌ vẻ vô c*Ì€ng thần biÌ. Từ phiÌa xa nhiÌ€n laÌ£i, toÌ€a cung Ä‘iện naÌ€y giôÌng như Ä‘ang nổi trên mặt hồ nươÌc nhỏ vậy. Â
Trên cung Ä‘iện coÌ một cỗ khiÌ tưÌc cổ xưa. Cung Ä‘iện được hồ nươÌc nhỏ bao boÌ£c, luÌ£c biÌ€nh trôi nổi gần Ä‘oÌ, laÌ£i thêm khiÌ tưÌc cổ xưa từ trong cung Ä‘iện phaÌt ra khiêÌn cho LuÌ£c Lâm Thiên coÌ cảm giaÌc trươÌc mặt hăÌn hiện taÌ£i laÌ€ một bưÌc hoÌ£a vô c*Ì€ng Ä‘eÌ£p Ä‘ẽ và cổ xưa. Â
Lúc nà y Thúy Ngá»c không kiá»m được lên tiếng: Â
– Chá»— đó đẹp tháºt. Â
Thá»§y Há»a Song Äầu Yêu Giao nói: Â
– Äi theo ta. Â
Thá»§y Há»a Song Äầu Yêu Giao chui và o mặt nước, ngưá»i nó lấp lánh ánh sáng đỠxanh bÆ¡i trong là n nước. Â
Bốn phÃa không có đưá»ng để Ä‘i, Lục Thiếu Du đà nh thúc giục Phong Chi Dá»±c ôm Thúy Ngá»c, Ä‘áºp cánh bay hướng cung Ä‘iện chÃnh giữa. Â
Giá» phút nà y, hai ngưá»i ôm nhau, không khà muốn không máºp má» cÅ©ng không được. Â
Lục Thiếu Du đáp xuống cung Ä‘iện, giá» má»›i thấy rõ diện tÃch cung Ä‘iện khá lá»›n. Äằng trước là má»™t quảng trưá»ng nhá», trong quảng trưá»ng có từng khối đá lót lịch sá» trên vạn năm, cho ngưá»i cảm giác cổ xưa. Â
Xung quanh cung Ä‘iện, có mấy cây cá»™t đá phải Ãt nhất ba ngưá»i ôm má»›i hết. Những cây cá»™t đá đứng thẳng chống đỡ cả tòa cung Ä‘iện. Â
Äến trước cung Ä‘iện nà y có dao động năng lượng nhẹ khuếch tán. Sương mù má»ng bao phá»§ quanh cung Ä‘iện, khiến không gian cà ng má» tối hÆ¡n. Â
Cung Ä‘iện nà y toát ra sá»± cổ kÃnh tang thương, bốn bá» yên lặng không có chút âm thanh nà o, xem hình dạng như đã sừng sững tại đây mấy vạn năm. Â
Xoẹt! Â
Ngay lúc nà y, cổng lá»›n cung Ä‘iện đột nhiên mở ra, dòng không khà bốn phÃa khuếch tán, không gian như vặn vẹo. Â
Cùng vá»›i cánh cá»a mở là má»™t thanh âm lạnh nhạt nói: Â
– Tất cả và o đây. Â
Nghe thanh âm nà y là m Lục Thiếu Du sá»ng sốt. Äây là giá»ng nữ, thanh âm rất hay, như và ng anh hót véo von, uyển chuyển du dương hoặc như là nỉ non má»m giá»ng, tá»±a như ảo má»™ng. Trong thanh âm có ma lá»±c nà o đó là m ngưá»i ta không kiá»m được muốn nghe nhiá»u thêm. Â
Vù vù vù! Â
Thá»§y Há»a Song Äầu Yêu Giao và o trong cung Ä‘iện, Lục Thiếu Du và Thúy Ngá»c và o theo. Má»i thứ trong cung Ä‘iện Ä‘á»u rất cổ xưa, sạch sẽ gá»n gà ng, bao gồm vách tưá»ng cÅ©ng không dÃnh nhiá»u tro bụi. Â
Thá»§y Há»a Song Äầu Yêu Giao nằm rạp trong đại Ä‘iện: Â
– KÃnh chà o Yêu Vương! Â
Giá» phút nà y trên đỉnh đại Ä‘iện, má»™t ngưá»i ngồi trên ghế lá»›n trắng tinh. Â
Lục Thiếu Du ngạc nhiên khi thấy ngưá»i đó, hắn tháºt sá»± kinh ngạc. Äây là má»™t nữ nhân, má»™t nữ nhân tuyệt đẹp. Nhìn sÆ¡ nữ nhân có là n da rất má»m, dưá»ng như chỉ cần chạm và o là sẽ vỡ, mịn tá»±a lụa, co giãn như cá» lau. Äôi mắt trong suốt dịu dà ng ướt nước khảm trên khuôn mặt hoà n mỹ. Khuôn mặt quá hoà n mỹ, ngÅ© quan tinh xảo, sắc đẹp tuyệt trần. Vẻ đẹp nà y so vá»›i Thúy Ngá»c trên mặt không có bá»›t đỠcÅ©ng chẳng kém cạnh gì. Â
Quan trá»ng hÆ¡n là khuôn mặt xinh đẹp nà y có phần yêu khÃ, cái khà chất quyến rÅ© yêu diá»…m. Trong đôi mắt dịu dà ng kia tuy không nhìn chăm chú lại khiến ngưá»i khác nhìn má»™t cái sẽ chìm đắm linh hồn và o đó. Äây là sá»± yêu mị không ph*ng Ä‘*ng mà lại phong tình vạn chá»§ng. Â
Nếu nói khuôn mặt mỹ diá»…m là m Lục Thiếu Du ngạc nhiên thì toà n thân nữ nhân xinh đẹp khiến hắn giáºt mình. Â
th*n d*** cá»§a nữ nhân xinh đẹp là thân yêu thú, ngồi ngay ngắn trên ghế cÅ©ng khoảng má»™t thước bảy. Toà n thân nữ nhân có lá»›p lông trắng như tuyết, tá»a sáng má»m mịn, nhìn thoáng qua là biết thân hồ yêu. Có sáu cái Ä‘uôi trắng má»m xoay quanh trên ghế. Â
Lục Thiếu Du cảm thán rằng: Â
– Äây là Cá»u VÄ© Yêu Hồ sao? Â
Lục Thiếu Du không ngá» trong máºt địa nà y còn có yêu thú như váºy. Â
Trong đầu Lục Thiếu Du nhanh chóng hiện ra tư liệu vá» Cá»u VÄ© Yêu Hồ. Cá»u VÄ© Yêu Hồ cÅ©ng có thể gá»i là Cá»u VÄ© Thiên Hồ, huyết mạch rất cao, là vương giả số má»™t trong yêu thú. Sau khi đột phá thất giai thì Cá»u VÄ© Yêu Hồ có thể biến hình ngưá»i, là nam dáng như hoa xuân hiểu, mà y như bút vẽ, mặt như hoa đà o, mắt tá»±a là n thu ba. Là nữ thì uyển phong lưu chuyển, xinh đẹp lay động phà m trần, mỹ diá»…m không gì sánh bằng, diá»…m quan quần phương. Quan trá»ng nhất huyết mạch Cá»u VÄ© Yêu Hồ là vương giả tuyệt đối trong yêu thú, nếu bà n vá» huyết mạch thì Thiên Sà Tuyết Sư cÅ©ng không bằng. Â
Giá» Cá»u VÄ© Yêu Hồ nà y có sáu cái Ä‘uôi đại biểu đã đến đẳng cấp lục giai. Má»—i khi Cá»u VÄ© Yêu Hồ đột phá má»™t giai sẽ má»c thêm má»™t cái Ä‘uôi, tầng cao nhất là Cá»u VÄ© Thiên Hồ. Truyá»n thuyết Cá»u VÄ© Yêu Hồ khi đến đẳng cấp cao nhất là chÃn Ä‘uôi thì có thể sánh bằng VÅ© Äế trong truyá»n thuyết. Â
Thúy Ngá»c nhìn chăm chú và o Cá»u VÄ© Yêu Hồ, cÅ©ng lá»™ vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nói: Â
– Cá»u VÄ© Yêu Hồ. Â
Thấy biểu tình ngạc nhiên cá»§a Lục Thiếu Du và Thúy Ngá»c, Cá»u VÄ© Yêu Hồ mặt ngưá»i thân yêu khẽ nói: Â
– Các ngươi là nhân loại nên ta biến thà nh hình dạng nhân loại, hy vá»ng các ngươi sẽ dá»… chấp nháºn hÆ¡n. Â
Hà m răng hé mở, khà tức như mùi lan tá»a ra. Â
Tiểu Long từ trên vai Lục Thiếu Du bay nhanh đến trên ngưá»i Cá»u VÄ© Yêu Hồ, thân thiết co duá»—i lưỡi: Â
– Xèo xèo! Â
Lục Thiếu Du mở miệng nói: Â
– KÃnh chà o Yêu Vương. Â
Cá»u VÄ© Yêu Hồ nhìn Lục Thiếu Du: Â
– Hiện tại ta đã không phải Yêu Vương, tại đây Yêu Vương là Tiểu Long. Nghe Tiểu Long nói các ngươi kết thà nh huyết khế, ngươi là lão đại cá»§a Tiểu Long. Sau nà y ngươi có thể gá»i ta là Bạch Linh. Â
Trong đôi mắt kia vô hình trung toát ra quyến rÅ© tá»± nhiên. Â
Lục Thiếu Du hÆ¡i không dám nhìn thẳng và o mắt Cá»u VÄ© Yêu Hồ: Â
– Ta nghe Tiểu Long nói Bạch Linh tiểu thư muốn gặp ta? Â
Sá»± quyến rÅ© tá»± nhiên đó là m Lục Thiếu Du vô tình bị dụ dá»—, ánh mắt kia như có ma lá»±c. Â
Cá»u VÄ© Yêu Hồ liếc Lục Thiếu Du và Thúy Ngá»c: Â
– Äúng váºy! Â
Cá»u VÄ© Yêu Hồ tiếp tục bảo: Â
– Thá»§y Há»a Song Äầu Yêu Giao, ngươi hãy mang vị tiểu thư nà y ra ngoà i chá», ta muốn nói chuyện riêng vá»›i đại ca cá»§a Tiểu Long. Â
Thá»§y Há»a Song Äầu Yêu Giao đáp: Â
– Tuân lệnh! Â
Thá»§y Há»a Song Äầu Yêu Giao ngoái đầu nhìn Thúy Ngá»c chằm chằm ra hiệu nà ng Ä‘i vá»›i nó. Â
Thúy Ngá»c biến sắc mặt nói: Â
– Thiếu Du… Â
Thúy Ngá»c lo lắng Lục Thiếu Du ở lại má»™t mình. Â
Lục Thiếu Du nói: Â
– Không sao, nà ng hãy ra bên ngoà i chá» ta trước Ä‘i. Â
– Ngươi nhá»› cẩn tháºn. Â
Thúy Ngá»c do dá»± má»™t lúc rồi cùng Thá»§y Há»a Song Äầu Yêu Giao Ä‘i ra đại Ä‘iện.